Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Tận Thế Siêu Năng, Chạy Trốn Khỏi Tình Cũ.

Chương 2: Cuộc Đào Tẩu Khỏi "Chế Độ Săn Lùng Tình Yêu"

🧾 Chương 2 🕒 29/01/2026 11:01 👁 2 lượt xem
Cửu Ngọc Tinh chạy như bay qua những con hẻm tối tăm của thành phố F, những hạt mưa lất phất giờ đã biến thành một cơn mưa tầm tã, quất vào mặt cô rát buốt. Từng bước chân cô dẫm lên vũng nước bắn tung tóe, cố gắng bỏ lại sau lưng cái cảm giác bị săn đuổi đến tận cùng. “Chế Độ Săn Lùng Tình Yêu” – cái tên đó cứ văng vẳng trong đầu, nghe vừa lố bịch vừa rợn người. Nó không phải là một dị thú khát máu, cũng không phải một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia, mà là Ngọc Diệp Hạ. Người yêu cũ của cô.

Cô lao ra khỏi một con hẻm, ánh đèn đường nhòe nhoẹt trong màn mưa như những vệt màu ma mị. Thành phố F về đêm vốn đã tĩnh mịch, nay lại càng thêm hoang vắng dưới cơn mưa. Ngọc Tinh cần một nơi trú ẩn, một phương tiện để thoát khỏi đây. Cô cần một kế hoạch. Và cái kế hoạch đó, giờ đây, lại nằm trong những "cuốn sách" của cô.

Ngọc Tinh nhắm mắt lại, trong đầu cô hiện lên một thư viện vô hình, những kệ sách cao vút trải dài vô tận. Hàng nghìn cuốn sách với đủ mọi kích cỡ, hình dáng, từ những tờ báo cũ kỹ đến những cuốn bách khoa toàn thư đồ sộ. Mỗi cuốn là một tương lai, một khả năng. Cô nhanh chóng lướt qua các tựa đề: "Ngọc Diệp Hạ: Đang Phân Tích Dấu Vết Tại Khu Phố Cổ", "Ngọc Tinh Bị Bắt Giữ Tại Trạm Xe Buýt Cuối Cùng", "Ngọc Tinh Trốn Thoát Thành Công Nhờ Lòng Tốt Của Người Lạ"...

Mắt cô dừng lại ở một tựa sách có vẻ khả thi: "Lộ Trình Tàu Hỏa Chở Hàng Đến Thành Phố G – Vượt Biên Giới An Toàn". Cô "mở" cuốn sách ra. Trang đầu tiên là một bản đồ đường ray xe lửa, chi tiết từng ngóc ngách, từng điểm dừng. Trang thứ hai là lịch trình khởi hành: "Chuyến cuối cùng lúc 2:30 sáng, toa số 7, phía sau nhà ga cũ bị bỏ hoang. Có một khe hở nhỏ ở cửa toa chứa vật liệu tái chế."

Đồng hồ trên tay cô chỉ 2:05 sáng. Còn 25 phút. Vừa đủ.

Ngọc Tinh mở mắt, tầm nhìn của cô trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, như thể cô đã ghi nhớ từng chi tiết của cuốn sách vừa đọc. Nhà ga cũ. Toa số 7. Vật liệu tái chế. Cô không chần chừ, lao vút đi, từng bước chân mạnh mẽ đẩy cơ thể cô về phía con đường đã được "Toàn Tri" vạch sẵn. Mưa vẫn xối xả, nhưng cô không còn cảm thấy lạnh nữa, chỉ có một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong lồng ngực.

Đến được nhà ga cũ, một khối kiến trúc hoang tàn và đổ nát, Ngọc Tinh phải dùng "Tầm Nhìn Tuyệt Đối" để quét qua khu vực. Không một bóng người. Chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng gió rít qua những khung cửa sổ vỡ vụn. Một đoàn tàu chở hàng dài dằng dặc đang đỗ ở đường ray số 3, đúng như cuốn sách đã nói. Cô nhanh chóng tìm đến toa số 7, một toa xe cũ kỹ chất đầy phế liệu và những thùng container rỗng. Đúng là có một khe hở nhỏ ở cánh cửa trượt.

Cô dùng hết sức bình sinh để cạy nhẹ cánh cửa, luồn mình vào bên trong. Mùi kim loại gỉ sét, dầu mỡ và bụi bặm xộc vào mũi. Bên trong tối đen như mực, nhưng đôi mắt đã quen với bóng tối của Ngọc Tinh vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy những khối hình lởm chởm. Cô rúc mình vào một góc, giữa những tấm tôn và vỏ chai nhựa, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Đúng 2:30 sáng, một tiếng còi tàu vang lên xé toang màn đêm, rồi đoàn tàu từ từ chuyển bánh, những tiếng rít ken két của bánh xe trên đường ray vang vọng. Ngọc Tinh thở phào nhẹ nhõm. Cô đã thoát. Ít nhất là tạm thời.

"Chết tiệt Diệp Hạ, cô giỏi lắm," cô lẩm bẩm, dựa lưng vào thành toa lạnh ngắt. "Nhưng tôi cũng không phải hạng xoàng đâu. Cô cứ thử mà bắt tôi đi!"

Đoàn tàu lăn bánh suốt đêm, mang Ngọc Tinh rời xa thành phố F. Khi bình minh ló rạng, những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ hở của toa tàu, vẽ lên sàn những vệt sáng lờ mờ. Cô đã ngủ gật một chút, nhưng giờ thì tỉnh táo hoàn toàn. Bụng cô đói meo, nhưng quan trọng hơn là cô cần phải biết mình đang ở đâu và liệu Diệp Hạ có còn đuổi theo hay không.

Cô lại một lần nữa triệu hồi "thư viện" của mình. Lần này, cô tìm kiếm những cuốn sách có liên quan đến vị trí hiện tại và tình hình truy đuổi. Một cuốn sách bìa đen, in hình một ngọn lửa rực cháy, lập tức thu hút sự chú ý của cô: "Nhật Ký Săn Lùng Tình Yêu – Giai Đoạn 1: Thành Phố F Đã Bị Phong Tỏa".

Ngọc Tinh rùng mình. Cô mở cuốn sách.

Nội dung bên trong không phải là văn xuôi hay bản đồ, mà là một bảng điều khiển, như một giao diện game vậy.

[HỆ THỐNG TÌNH YÊU KÍCH HOẠT]
**ĐỐI TƯỢNG SĂN LÙNG:** Cửu Ngọc Tinh (Mục tiêu cao cấp)
**KẺ SĂN LÙNG:** Ngọc Diệp Hạ (Đang trong tâm trạng "Phẫn Nộ Tột Cùng" – Độ ám ảnh: 99.9%)
**TÌNH TRẠNG TRUY ĐUỔI:** Đang di chuyển, tốc độ ước tính: Rank S. Đã phát hiện dấu vết nhiệt tại nhà ga F.
**KỸ NĂNG ĐẶC BIỆT CỦA KẺ SĂN LÙNG ĐANG KÍCH HOẠT:**
- **Hỏa Kỳ Quốc:** (Rank S) – Toàn bộ vùng ảnh hưởng của Diệp Hạ sẽ bị bao phủ bởi lửa và sức nóng, tăng khả năng cảm nhận mục tiêu và gây sát thương diện rộng.
- **Đuổi Theo Dấu Vết Tình Yêu:** (Rank A+) – Phát hiện mọi dấu vết dù là nhỏ nhất của mục tiêu trong bán kính 100km.
- **Triệu Hồi Nô Lệ Tình Yêu:** (Rank B) – Triệu tập các cá nhân bị Diệp Hạ ám ảnh (hoặc những kẻ đang nợ ân tình) để hỗ trợ truy đuổi. Số lượng: Đang tăng.
**MỤC TIÊU CỦA KẺ SĂN LÙNG:** Bắt giữ Cửu Ngọc Tinh BẰNG MỌI GIÁ.
**HỆ THỐNG GỢI Ý:** Mục tiêu đang ở tình trạng nguy hiểm cực độ. Khuyến nghị tìm nơi ẩn náu sâu nhất có thể hoặc đối đầu trực diện (Rủi ro: Cực cao).
**LƯU Ý:** Đừng bao giờ đánh giá thấp sự ám ảnh của Diệp Hạ.

Ngọc Tinh ngớ người. Cái quái gì thế này? Đọc sách mà ra cả một cái hệ thống game? Và cái tên "Đuổi Theo Dấu Vết Tình Yêu" nghe còn bệnh hoạn hơn cả "Chế Độ Săn Lùng Tình Yêu"! Độ ám ảnh 99.9%? Chẳng lẽ còn 0.1% nữa là cô ta biến thành dị thú luôn à?

"Rank S, tốc độ truy đuổi Rank S..." cô lẩm bẩm. "Mình đi tàu chở hàng, còn cô ta thì có lẽ đang bay trên lưng một con rồng lửa nào đó rồi."

Cô chợt nhận ra một điều đáng sợ khác. "Đuổi Theo Dấu Vết Tình Yêu" có bán kính 100km. Đoàn tàu đang chạy với tốc độ vừa phải, nhưng liệu nó có đủ nhanh để ra khỏi cái bán kính đó trước khi Diệp Hạ đuổi kịp không?

Ngọc Tinh vội vã lướt qua các cuốn sách khác. "Báo Cáo Tình Hình Các Thành Phố Lân Cận", "Những Khu Vực An Toàn Để Ẩn Náu", "Cách Đối Phó Với Kẻ Săn Lùng Bị Ám Ảnh"... Cô thấy một cuốn có tựa đề "Lực Lượng Đặc Nhiệm Chống Dị Thú – Tuyển Dụng Mới". Cô mở ra, hy vọng tìm được thông tin về một nơi có thể xin giúp đỡ hoặc ít nhất là có lực lượng đủ mạnh để cản bước Diệp Hạ.

Nhưng khi cô đang đọc, một chấn động mạnh đột ngột khiến toa tàu rung lắc dữ dội. Tiếng kim loại va đập ken két, kèm theo tiếng gầm rú của thứ gì đó không phải là động cơ tàu hỏa.

"Cái gì thế?" Ngọc Tinh bàng hoàng. Cô "nhắm" cuốn sách lại, vội vàng nhìn ra khe cửa.

Bên ngoài, bầu trời vẫn xám xịt, nhưng phía xa, một quầng lửa khổng lồ đang rực cháy trên không trung, lao thẳng về phía đoàn tàu với tốc độ kinh hoàng. Phía trước ngọn lửa đó, một bóng dáng quen thuộc đang cưỡi trên một con dị thú có cánh khổng lồ, toàn thân bốc cháy như một con phượng hoàng đen. Mái tóc dài đỏ rực của Diệp Hạ tung bay trong gió, đôi mắt cô ta sáng rực lên như hai đốm than hồng.

"NGỌC TINH! EM KHÔNG THỂ CHẠY THOÁT ĐƯỢC ĐÂU!" Giọng Diệp Hạ vang vọng như tiếng sấm, xuyên qua tiếng mưa, tiếng gió và cả tiếng rít của đoàn tàu. "TRỞ VỀ VỚI CHỊ!"

"Chết tiệt!" Ngọc Tinh hét lên. "Mình mới ra khỏi Thành phố F được bao nhiêu đâu mà đã bị bắt kịp rồi!"

Cô nhanh chóng "mở" cuốn sách "Nhật Ký Săn Lùng Tình Yêu" lần nữa.
**TÌNH TRẠNG TRUY ĐUỔI:** Kẻ Săn Lùng đã tiếp cận. Khoảng cách: 5km và đang thu hẹp.
**KHUYẾN CÁO KHẨN CẤP:** Đối tượng đang trong tình trạng cực kỳ nguy hiểm. Sử dụng mọi năng lực để thoát thân.

Ngọc Tinh không cần hệ thống nhắc nhở. Cô biết mình phải làm gì. "Tầm Nhìn Tuyệt Đối" của cô ngay lập tức quét qua bên ngoài toa tàu. Cô thấy rõ ràng cấu trúc của con dị thú mà Diệp Hạ đang cưỡi – một con Wyvern lửa khổng lồ, da thịt được bao phủ bởi lớp vảy cứng như thép nung chảy. Cô cũng thấy rõ những điểm yếu tiềm tàng của nó, những khớp nối cánh, những vết nứt nhỏ trên lớp vảy. Nhưng quan trọng hơn, cô thấy một nhóm người khác đang ẩn mình trong những toa tàu phía trước.

Đó là một đội ngũ vũ trang hạng nặng, không phải của Diệp Hạ. Họ mặc đồng phục màu xám, trên ngực có logo hình một con mắt mở to. "Bộ Phận Nghiên Cứu Năng Lực Mới – P.N.N.M," Ngọc Tinh nhận ra. "Chết tiệt, bọn này cũng tới!"

Một cuốn sách mới đột ngột hiện ra trong thư viện của cô, sáng rực như pháo hoa: "Kế Hoạch Bắt Giữ Cửu Ngọc Tinh – P.N.N.M: Tận Dụng Cơ Hội Giữa Cuộc Truy Đuổi".

Ngọc Tinh nghiến răng. Cô đang bị kẹp giữa hai thế lực. Một bên là người yêu cũ ám ảnh muốn bắt cô về làm "vợ yêu", một bên là tổ chức muốn bắt cô về "nghiên cứu" năng lực mới của cô. Cô cảm thấy mình như một con chuột sa bẫy, nhưng cô không phải là chuột nhắt. Cô là Cửu Ngọc Tinh, người có thể nhìn thấy tương lai.

Cô vội vàng "đọc" cuốn sách về kế hoạch của P.N.N.M. Chúng định dùng một loại thiết bị gây nhiễu năng lực để vô hiệu hóa cô khi Diệp Hạ gây ra sự chú ý. Sau đó, chúng sẽ dùng súng gây mê và lưới năng lượng để bắt cô. Một kế hoạch khá bài bản, nhưng lại không tính đến việc cô có thể nhìn thấy.

"Ngốc nghếch!" Ngọc Tinh lầm bầm. "Năm nào cũng vậy, mấy ông P.N.N.M này chả bao giờ học được bài học gì."

Cô lại "mở" cuốn "Lộ Trình Tàu Hỏa" ban nãy, đồng thời quét qua tất cả các toa tàu bằng "Tầm Nhìn Tuyệt Đối". Cô cần tìm một lối thoát, một vật dụng, bất cứ thứ gì có thể dùng để đánh lạc hướng hoặc cản bước cả Diệp Hạ lẫn P.N.N.M.

"Keng!"

Một tiếng động lớn vang lên. Diệp Hạ đã tấn công. Con Wyvern lửa của cô ta lao xuống, vuốt sắc bén cào xé mái toa tàu phía trên Ngọc Tinh, tạo ra một vết rách dài, tia lửa tóe ra như pháo hoa. Sức nóng khủng khiếp phả vào bên trong, khiến Ngọc Tinh cảm thấy như mình đang ở giữa một lò nung.

"Ngọc Tinh, đừng làm chị phải dùng vũ lực!" Giọng Diệp Hạ trầm thấp, đầy uy hiếp, nhưng cũng chứa đựng một sự nài nỉ đến đáng sợ. "Về với chị đi, chị sẽ cho em tất cả. Sức mạnh, quyền lực, bất cứ thứ gì em muốn. Chỉ cần em ở bên chị, làm của riêng của chị thôi."

Ngọc Tinh toát mồ hôi hột. Cô biết Diệp Hạ nói là làm. Cô ta không ngại dùng vũ lực, nhưng cũng sẽ không làm cô bị thương quá nặng, bởi vì cô ta muốn cô "nguyên vẹn". Điều đó còn đáng sợ hơn.

Bỗng nhiên, một "cuốn sách" mới hiện ra trong thư viện của cô, với tựa đề "Tận Dụng Khoảng Trống Giữa Toa Số 5 và 6 – Kế Hoạch Đào Tẩu Nguy Hiểm". Cô mở ra.

Nội dung cuốn sách là một sơ đồ chi tiết về cấu trúc các toa tàu, và một kế hoạch liều lĩnh: nhảy qua khoảng trống giữa hai toa khi tàu đang chạy, lợi dụng địa hình hiểm trở để trốn thoát khỏi tầm nhìn của Diệp Hạ, đồng thời tránh né thiết bị gây nhiễu của P.N.N.M. Cụ thể, cuốn sách chỉ ra một toa chứa đầy các thùng dầu công nghiệp ở toa số 5, và một toa chứa thiết bị điện tử cũ ở toa số 6. Giữa chúng là một khoảng trống nguy hiểm.

"Liều mạng thôi!" Ngọc Tinh tự nhủ.

Cô nhanh chóng bò ra khỏi chỗ ẩn nấp, hướng về phía toa số 5. Tiếng bước chân cô bị át bởi tiếng ồn của tàu và tiếng gió rít. Cô dùng "Tầm Nhìn Tuyệt Đối" để quan sát. Phía trên, Diệp Hạ đang gầm lên một tiếng giận dữ, con Wyvern của cô ta lại chuẩn bị bổ nhào xuống. Phía trước, đám người P.N.N.M đã bắt đầu hành động, chúng đang chuẩn bị kích hoạt thiết bị gây nhiễu.

Ngọc Tinh hành động cực nhanh. Cô đạp mạnh vào một thùng phế liệu rỗng, tạo ra một tiếng động lớn, thu hút sự chú ý của Diệp Hạ. Ngay lập tức, con Wyvern lửa lao xuống vị trí đó, móng vuốt của nó xé toạc toa tàu. Trong tích tắc đó, Ngọc Tinh đã nhảy vọt lên thành toa, dùng tay bám vào một thanh sắt gỉ sét.

Gió rít mạnh, mưa quất vào mặt cô. Phía dưới là những đường ray lao vun vút. Phía trên là Diệp Hạ đang cuồng nộ. Phía trước là những kẻ săn lùng khác.

"Ngọc Tinh!" Diệp Hạ gầm lên, giọng cô ta lẫn lộn giữa tức giận và tuyệt vọng. "Em muốn trốn đến bao giờ nữa?"

Ngọc Tinh không trả lời. Cô chỉ tập trung vào việc di chuyển. Cô bò dọc theo thành toa, thân người bám sát vào vách kim loại lạnh lẽo. Cô thấy rõ ràng một người lính P.N.N.M đang ngắm bắn cô bằng một khẩu súng gây mê. "Toàn Tri" của cô lập tức "mở" ra một cuốn sách: "Thời Điểm Tốt Nhất Để Né Đạn Gây Mê Của P.N.N.M".

Cô né người sang một bên đúng lúc viên đạn lao tới, sượt qua tai cô. Sau đó, cô nhanh chóng tăng tốc, lao về phía khoảng trống giữa toa số 5 và 6.

"Chết tiệt, con bé này nhanh thế!" một tên lính P.N.N.M hét lên qua bộ đàm. "Kích hoạt lưới năng lượng!"

Một tấm lưới màu xanh lam sáng rực bắn ra từ toa tàu phía trước, bay thẳng về phía cô. Nhưng "Toàn Tri" đã cho cô thấy trước quỹ đạo của nó. Ngọc Tinh dùng hết sức, nhảy vọt qua khoảng trống giữa hai toa, một cú nhảy liều lĩnh giữa không trung, chỉ cách cái chết một sợi tóc. Tay cô vươn tới, bám chặt vào mép toa số 6. Chân cô đạp mạnh vào thành toa đối diện, lấy đà, và kéo mình lên. Tấm lưới năng lượng chỉ sượt qua chân cô, xẹt một tia lửa điện.

Ngay khi cô vừa đặt chân vững chắc lên toa số 6, Diệp Hạ lại lao tới. Lần này, cô ta không còn kiềm chế nữa. Một quả cầu lửa khổng lồ ngưng tụ trên tay, sẵn sàng biến toa tàu thành tro bụi.

"Đừng có hòng!" Ngọc Tinh gầm lên. Cô nhìn quanh toa số 6, nơi chất đầy những thiết bị điện tử cũ nát. Một cuốn sách mới lại hiện lên: "Yếu Điểm Của Thiết Bị Gây Nhiễu P.N.N.M – Tận Dụng Sức Mạnh Của Diệp Hạ".

Ngọc Tinh cười khẩy. "Chơi thôi!"

Cô nhanh chóng tìm thấy một bảng điều khiển bị hở mạch, nơi đám P.N.N.M đang cố gắng khởi động thiết bị gây nhiễu của chúng. Cô rút một sợi dây điện lớn ra, quấn nó quanh một khối kim loại nặng, rồi dùng toàn bộ sức lực ném thẳng vào quả cầu lửa đang lao tới của Diệp Hạ.

Quả cầu lửa va chạm với khối kim loại và sợi dây điện. Một tiếng nổ lớn kinh hoàng vang lên, điện tích mạnh mẽ từ sợi dây điện do tác động của năng lượng hỏa hoạn đã tạo ra một vụ nổ nhỏ nhưng đủ mạnh để tạo ra một xung điện từ. Xung điện từ này lan truyền khắp toa tàu, khiến toàn bộ thiết bị điện tử của P.N.N.M bị đoản mạch và phát nổ thành từng tiếng tí tách.

"Cái gì?" Diệp Hạ sửng sốt. Ngọn lửa của cô ta đã bị Ngọc Tinh lợi dụng để vô hiệu hóa kẻ thù chung. Con Wyvern lửa cũng bị ảnh hưởng bởi xung điện từ, loạng choạng trên không trung.

"Xin lỗi Diệp Hạ," Ngọc Tinh mỉm cười gian xảo. "Lần này, em lại mượn tay chị một chút."

Trong lúc Diệp Hạ và con Wyvern đang mất thăng bằng, và đám P.N.N.M đang hoảng loạn vì thiết bị của chúng bị phá hủy, Ngọc Tinh đã nhanh chóng lao xuống một toa tàu khác, nơi chứa đầy những tấm bạt lớn. Cô dùng năng lực "Tầm Nhìn Tuyệt Đối" để xác định một điểm yếu ở đáy toa, rồi dùng một thanh kim loại sắc nhọn cạy tung nó ra.

Cô trượt mình xuống bên dưới, cảm nhận gió rít qua tai. Cô rơi xuống bãi cỏ mềm mại bên đường ray, lăn vài vòng rồi đứng dậy. Đoàn tàu vẫn tiếp tục lao đi, mang theo Diệp Hạ đang gầm thét trên bầu trời và đám P.N.N.M hỗn loạn bên trong.

Ngọc Tinh nhìn lên bầu trời. Diệp Hạ, với mái tóc đỏ rực và đôi mắt rực lửa, đang nhìn chằm chằm xuống vị trí cô vừa rời khỏi. Khuôn mặt cô ta hiện rõ sự tức giận, nhưng cũng có một thoáng... ngưỡng mộ?

"Ngọc Tinh, em thông minh lắm!" Diệp Hạ hét lớn, giọng nói vẫn vang vọng như sấm. "Nhưng chị sẽ không bỏ cuộc đâu! Chị sẽ tìm ra em! Dù em có trốn đến chân trời góc bể nào, chị cũng sẽ đưa em về! Của riêng chị!"

Ngọc Tinh quay lưng bỏ chạy, tiếng Diệp Hạ dần xa. Cô thở hổn hển, nhưng một nụ cười rạng rỡ hiện trên môi. Cô vừa thoát khỏi hai kẻ săn lùng mạnh mẽ. Cô vừa dùng năng lực của mình một cách hiệu quả.

"Cô cứ mơ đi, Diệp Hạ!" cô thì thầm. "Tôi sẽ chạy, chạy cho đến khi cô không còn một chút hy vọng nào để tìm thấy tôi nữa!"

Cô tiếp tục chạy, hướng về phía một khu rừng rậm rạp mà cô vừa "đọc" được trong một cuốn sách. Đó là một khu vực hẻo lánh, ít người biết đến, và quan trọng hơn, nó nằm ngoài bán kính 100km của "Đuổi Theo Dấu Vết Tình Yêu" của Diệp Hạ. Tạm thời thôi, nhưng đó là tất cả những gì cô cần lúc này.

Cuộc đào tẩu của Cửu Ngọc Tinh mới chỉ bắt đầu.

💬 Bình luận chương