Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Tận Thế Siêu Năng, Chạy Trốn Khỏi Tình Cũ.

Chương 1: Cuốn Sách Dự Đoán và Cuộc Đào Tẩu Bất Đắc Dĩ

🧾 Chương 1 🕒 29/01/2026 10:56 👁 2 lượt xem
← Trước Sau →
Cửu Ngọc Tinh tỉnh dậy với một cơn đau đầu như búa bổ, không phải vì dị thú gào rú bên ngoài cửa sổ nứt toác, mà là vì cái cảm giác kỳ lạ len lỏi trong từng tế bào não. Một cảm giác như có ai đó vừa đổ cả tấn thông tin vào đầu cô qua đường ống nghe trộm bị hỏng, ồn ào và khó chịu. Cô chớp mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng lờ mờ hắt vào căn phòng thuê tạm bợ ở khu ổ chuột của thành phố F. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và một chút hương vị chết chóc đặc trưng của thời tận thế quẩn quanh mũi.

"Lại đến rồi à?" Ngọc Tinh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Cô đã quen với những cơn "thức tỉnh" nhỏ nhặt sau khi nhận được năng lực Scout rank B "Tầm Nhìn Tuyệt Đối". Nhưng lần này thì khác. Nó không phải là một sự mở rộng tầm nhìn, mà là một cú sốc điện cực mạnh vào não bộ, kèm theo vô số hình ảnh chớp nhoáng không đầu không cuối.

Cô rướn người, với tay lấy chai nước lọc cuối cùng trên bàn đầu giường. Lướt qua chai nước, tay cô chạm vào một vật thể cứng, bìa da cũ kỹ. Đó là một cuốn sách. Một cuốn tiểu thuyết tình cảm rẻ tiền, bìa in hình một cặp đôi đang nhìn nhau đắm đuối như thể không có tận thế, không có dị thú, không có ranker điên cuồng nào đang săn đuổi họ. Ngọc Tinh nhếch mép, cười khẩy. "Ai mà rảnh rỗi đọc ba cái thứ này trong thời buổi bây giờ chứ?"

Nhưng rồi, một lực hút kỳ lạ từ cuốn sách khiến cô không thể rời mắt. Cô mở đại một trang, dòng chữ nhảy múa trước mắt cô như những sinh vật sống. Cô đọc, từng từ, từng câu. Và rồi, nó xảy ra.

Hình ảnh bắt đầu hiện ra trong tâm trí cô, không phải là câu chuyện tình yêu sướt mướt của cuốn sách, mà là một đoạn phim kinh hoàng được tua nhanh. Cô thấy mình, trong một con hẻm tối tăm, bị dồn vào chân tường. Phía đối diện, một bóng người cao ráo, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt rực lửa như hai viên hồng ngọc. Không ai khác ngoài Ngọc Diệp Hạ.

*“Ngọc Tinh à, em chạy đi đâu cho thoát chứ? Thế giới này, dù có sụp đổ, cũng sẽ là cái lồng vàng của chúng ta. Em là của tôi, mãi mãi là của tôi.”*

Giọng nói ấy, dù chỉ là một tiếng vọng trong tâm trí, cũng đủ khiến toàn thân Ngọc Tinh đông cứng. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ dị thú, mà vì sợ cái tình yêu méo mó của người cũ. Diệp Hạ không chỉ là một ranker hệ chiến binh rank S "Hỏa Kỳ Quốc" thuộc top 10 người mạnh nhất thế giới, cô ta còn là một con quỷ ám ảnh, một kẻ cuồng si sẵn sàng đốt cháy cả thế giới để giữ lấy Ngọc Tinh.

Cơn đau đầu lại ập đến, dữ dội hơn. Cuốn sách tuột khỏi tay cô, rơi xuống sàn. Hơi thở Ngọc Tinh hổn hển. Cô vội vàng nhặt lại, lật sang một trang khác. Lại một đoạn tương lai khác.

Lần này, cô thấy mình đang ẩn náu trong một ngôi nhà hoang ở ngoại ô thành phố G. Khung cảnh đổ nát, bụi bặm. Đột nhiên, một tia lửa đỏ rực xé toạc không khí, thiêu rụi cả bức tường trước mặt cô. Diệp Hạ đứng đó, cười một cách tàn nhẫn, đôi mắt rực lên ngọn lửa của sự chiếm hữu.

*“Em trốn tôi giỏi thật đấy, Ngọc Tinh. Nhưng em quên mất rồi à? Tôi là lửa, còn em là bướm đêm. Em càng vùng vẫy, tôi càng muốn thiêu rụi em trong vòng tay mình.”*

Ngọc Tinh ném phăng cuốn sách đi, như thể nó là một quả bom hẹn giờ. Cô run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra. Cái cảm giác "thức tỉnh lần 2" năng lực của mình, từ kĩ năng rank S "Hỏa Kỳ Quốc" (mà cô ấy lại là Scout) thành kĩ năng Rank A+ tên "Toàn Tri", đã cho cô khả năng nhìn thấy các tương lai gần thông qua việc "đọc sách". Nghe có vẻ ngầu, nhưng cái "tương lai gần" mà cô thấy toàn là cảnh mình bị Diệp Hạ tóm cổ, xiềng xích, rồi... à mà thôi, cái đó không cần phải đi sâu vào chi tiết làm gì, chỉ biết là nó đủ kinh khủng để cô muốn nôn ra hết bữa ăn tối qua.

"Chết tiệt!" Ngọc Tinh rủa thầm. "Toàn Tri" ư? Toàn Tri cái quái gì chứ? Toàn Tri những tương lai tồi tệ nhất về việc bị tình cũ săn lùng thì có. Cứ như vũ trụ đang cố tình trêu ngươi cô vậy. Cô đã cố gắng lắm mới thoát khỏi thành phố A, trốn đến cái nơi hẻo lánh như thành phố F này để thở phào một hơi, vậy mà bây giờ lại có cái năng lực này để nhắc nhở cô rằng Diệp Hạ vẫn luôn ở phía sau, như một cái đuôi không thể cắt bỏ.

Diệp Hạ... Ài, nhắc đến cái tên đó thôi là Ngọc Tinh lại thấy đầu óc quay cuồng. Ngày xưa, khi còn yêu nhau, cô đã lầm tưởng Diệp Hạ là một cô gái mạnh mẽ, cá tính, có chút bá đạo nhưng vẫn đáng yêu. Ai ngờ đâu, sau khi thức tỉnh năng lực, cái tính bá đạo ấy đã biến thành sự chiếm hữu bệnh hoạn, và cái "đáng yêu" thì bay màu hoàn toàn. Diệp Hạ từng nói: *“Tình yêu của tôi dành cho em còn lớn hơn cả cái thế giới này, Ngọc Tinh. Tôi sẽ không bao giờ để em rời xa tôi.”* Lúc đó Ngọc Tinh còn tưởng đó là lời tỏ tình lãng mạn, bây giờ cô mới biết đó là lời tuyên bố sở hữu, kèm theo lời đe dọa ẩn ý.

"Được rồi, được rồi, bình tĩnh nào, Ngọc Tinh." Cô tự nhủ, cố gắng hít thở sâu. "Toàn Tri" có thể là một năng lực đáng sợ, nhưng nó cũng là một công cụ. Nếu cô có thể nhìn thấy tương lai, cô cũng có thể thay đổi nó. Vấn đề là, làm thế nào để thay đổi một tương lai mà trong đó, kẻ săn lùng cô là một trong mười người mạnh nhất thế giới, một kẻ có năng lực "Hỏa Kỳ Quốc" có thể biến cả một thành phố thành tro bụi chỉ bằng một cái búng tay?

Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ, ánh mắt dừng lại ở chiếc ba lô cũ kỹ nằm lăn lóc ở góc tường. Không còn thời gian để than vãn nữa. Diệp Hạ sẽ tìm thấy cô. Cuốn sách đã nói lên điều đó. Và nếu Diệp Hạ tìm thấy cô ở đây, cái kết cục sẽ còn thảm khốc hơn những gì cô đã "đọc" được.

Ngọc Tinh bật dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách nhanh chóng. Cô chỉ có vài bộ quần áo, một ít đồ dùng cá nhân, và một con dao găm nhỏ phòng thân. Quan trọng nhất là vài thanh năng lượng dự trữ và bộ dụng cụ sơ cứu cơ bản. Mọi thứ phải thật gọn nhẹ. Cô không thể mang theo quá nhiều. Cô là một Scout, không phải một chiếc xe tải chở hàng.

Trong lúc tay chân thoăn thoắt, đầu óc cô vẫn không ngừng phân tích. Cô đã ở thành phố F được ba tháng, đủ lâu để cô bắt đầu cảm thấy an toàn một cách giả tạo. Đây là một thành phố nhỏ, nằm sâu trong vùng đất hoang, ít ai để ý. Nhưng "ít ai để ý" không có nghĩa là "Diệp Hạ không thể tìm thấy". Cô ta có cả một mạng lưới thông tin khổng lồ, và một đội ngũ tay sai sẵn sàng làm mọi thứ để chiều lòng "nữ hoàng lửa".

"Vậy thì đi đâu bây giờ?" Ngọc Tinh lẩm bẩm. Cô cần một nơi mà Diệp Hạ không thể ngờ tới, một nơi mà ngay cả năng lực "Toàn Tri" của cô cũng không thể dự đoán được. Hoặc ít nhất, một nơi mà cô có thể ẩn mình đủ lâu để nghĩ ra một kế hoạch dài hơi hơn.

Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu cô. Năng lực "Tầm Nhìn Tuyệt Đối" của cô cho phép cô liên kết tầm nhìn với bất cứ ai cô biết và được cho phép, ngoài ra còn có thể theo dõi tất cả những người mà cô từng thấy qua trong vòng 10 giây bất kể họ ở đâu nếu được người đó cho phép. Nó hữu ích trong việc tìm kiếm và giám sát, nhưng lại vô dụng khi cần che giấu bản thân khỏi một kẻ săn lùng như Diệp Hạ. Tuy nhiên, nó có thể được dùng để... *kiểm tra*.

Ngọc Tinh nhắm mắt lại. Cô hình dung ra khuôn mặt của một vài người cô đã gặp ở thành phố F. Một lão bán hàng rong, một bà cụ nhặt ve chai, một tên côn đồ đường phố. Cô đã từng vô tình "liên kết" với họ trong vài giây khi đi ngang qua, để đảm bảo không có mối đe dọa nào bất ngờ. Bây giờ, cô sẽ dùng nó một cách chủ động.

"Tầm Nhìn Tuyệt Đối."

Trong tích tắc, cô cảm nhận được vô số luồng thông tin đổ về. Những hình ảnh chớp nhoáng của những người cô đã "đánh dấu" qua. Lão bán hàng rong đang lén lút đổi chác dị phẩm ở chợ đen, bà cụ nhặt ve chai đang lục lọi đống đổ nát, tên côn đồ đang dọa nạt một nhóm người. Tất cả đều bình thường, không có dấu hiệu gì của sự hỗn loạn hay một ranker hạng S đang xuất hiện.

Tốt. Diệp Hạ chưa đến. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta không biết.
Cô mở mắt ra, một cảm giác khẩn cấp dâng trào. Cô cần phải rời đi ngay lập tức. Càng nhanh càng tốt.

Ngọc Tinh mang ba lô lên vai, nhìn lần cuối căn phòng bẩn thỉu nhưng đã từng là nơi trú ẩn an toàn của mình. Bây giờ, nó không còn an toàn nữa rồi. Bước ra khỏi cửa, cô cẩn thận khóa trái từ bên ngoài, một hành động vô nghĩa trong thời tận thế, nhưng ít nhất cũng cho cô cảm giác an toàn mong manh.

Hành lang tối tăm, ẩm ướt. Tiếng dị thú gào rú từ xa vọng lại, nghe chói tai và rợn người. Thành phố F không phải là một nơi yên bình. Dị thú vẫn thường xuyên xâm nhập, và con người phải sống trong cảnh thấp thỏm lo sợ. Nhưng đối với Ngọc Tinh, nỗi sợ lớn nhất không phải là dị thú. Nỗi sợ lớn nhất là cái người yêu cũ có khả năng biến cả khu phố thành than hồng chỉ vì một cái nhìn không vừa mắt.

Cô bước xuống cầu thang mục nát, mỗi bước chân đều cẩn trọng. Cô cần phải hòa mình vào đám đông, biến mất như một bóng ma. Thành phố F là một mê cung của những con hẻm nhỏ, những khu chợ đen lộn xộn và những tòa nhà đổ nát. Đây là lợi thế của cô.

Khi Ngọc Tinh đặt chân xuống con đường chính, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt. Mây đen vần vũ, không khí nặng nề. Một cơn mưa có lẽ sắp đến. Điều đó có thể che giấu dấu vết của cô, hoặc cũng có thể khiến việc di chuyển trở nên khó khăn hơn.

Cô men theo những bức tường đổ nát, tránh xa những khu vực đông người. Đôi mắt cô không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, mọi bóng tối. Cô đã trải qua quá nhiều cuộc chạy trốn, quá nhiều lần thoát chết trong gang tấc. Cô không còn tin tưởng bất cứ ai, bất cứ nơi nào. Ngoại trừ bản năng của chính mình, và bây giờ là cái năng lực "Toàn Tri" quái gở kia.

Đột nhiên, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải là tương lai từ cuốn sách, mà là một cảm giác nguy hiểm tức thì. Cô dừng lại, nấp sau một đống đổ nát, đôi mắt sắc bén của một Scout quét qua khu vực xung quanh.
Một nhóm ba người đàn ông đang tiến về phía cô, ăn mặc rách rưới nhưng lại mang theo những vũ khí được nâng cấp khá tốt. Đây không phải là những kẻ cướp bóc thông thường. Họ có vẻ được tổ chức.

"Nhanh lên, lão đại nói con mồi sắp chạy thoát rồi!" Một tên trong số đó nói, giọng khàn khàn.

"Con mồi?" Ngọc Tinh nuốt nước bọt. Cô không chắc họ đang nói về ai, nhưng có một điều chắc chắn: cô không muốn trở thành "con mồi" của bất cứ ai. Đặc biệt là khi cô vừa "đọc" được rằng Diệp Hạ sẽ tìm thấy cô. Liệu những kẻ này có phải là tay sai của Diệp Hạ không? Hay là một nhóm săn lùng khác, những kẻ đã nghe tin về một Scout rank A+ mới nổi? Dù là gì đi nữa, cô không thể để họ bắt được mình.

Cô quyết định không giao chiến. Ba tên, cộng thêm việc cô không biết rõ năng lực của chúng, là quá mạo hiểm. Mục tiêu của cô là thoát thân, không phải phô diễn sức mạnh.

Với năng lực "Tầm Nhìn Tuyệt Đối" của mình, cô nhanh chóng xác định được một con đường thoát hiểm nhỏ phía sau lưng mình, dẫn vào một con hẻm tối tăm hơn. Cô rón rén lùi lại, di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo hoang.

Khi ba tên kia đến gần vị trí cô vừa đứng, chúng nhìn quanh một cách bối rối.
"Nó biến đâu mất rồi?"
"Chết tiệt, nhanh vậy sao?"

Ngọc Tinh không đợi chúng phản ứng. Cô phóng vụt vào con hẻm, chạy thục mạng. Gió lạnh quất vào mặt, nhưng cô không cảm thấy gì ngoài sự thôi thúc phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những kẻ săn đuổi, và thoát khỏi cái bóng ma ám ảnh của Ngọc Diệp Hạ.

Cô chạy mãi, xuyên qua những con hẻm bẩn thỉu, băng qua những khu chợ tạm bợ, đôi khi phải nhảy qua xác dị thú còn vương vãi trên đường. Tim cô đập thình thịch, nhưng ý chí của cô còn mạnh mẽ hơn. Cô sẽ không để Diệp Hạ tóm được mình. Không bao giờ.

Cuộc đào tẩu của cô chỉ mới bắt đầu.
Khi Ngọc Tinh tạm dừng chân ở một góc khuất, thở dốc và cố gắng điều hòa nhịp tim, một giọng nói lạnh lùng, máy móc vang lên trong đầu cô.

***

[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]
[Nhiệm vụ chính: Trốn thoát khỏi Ngọc Diệp Hạ.]
[Mức độ nguy hiểm: Cực cao.]
[Phần thưởng: Điểm kinh nghiệm, vật phẩm đặc biệt, và một tương lai không bị đè.]
[Lưu ý: Ngọc Diệp Hạ đã kích hoạt "Chế Độ Săn Lùng Tình Yêu". Cô ấy đang trên đường đến.]

***

Ngọc Tinh suýt nữa thì ngã ngửa. "Cái quái gì thế này?"
Hệ thống? Tình yêu? Đè? Cô còn chưa hết bàng hoàng vì năng lực "Toàn Tri" thì bây giờ lại thêm cái thứ này nữa. Vũ trụ này thật sự đang đùa giỡn với cô đến mức nào nữa đây?

Cô nhìn lên bầu trời, giờ đã bắt đầu lất phất mưa.
"Ngọc Diệp Hạ đã kích hoạt 'Chế Độ Săn Lùng Tình Yêu'?" Ngọc Tinh lẩm bẩm, một nụ cười méo mó hiện trên môi. "Chết tiệt, cái tên này nghe còn đáng sợ hơn cả 'Tận Thế'."
Vậy ra, đây không chỉ là một cuộc chạy trốn đơn thuần khỏi một người yêu cũ bị ám ảnh. Đây là một nhiệm vụ sống còn, một cuộc chiến sinh tử giữa tự do và sự chiếm hữu. Và cô, Cửu Ngọc Tinh, sẽ không đầu hàng. Cô sẽ chạy. Chạy cho đến khi nào Diệp Hạ không thể tìm thấy cô nữa. Hoặc cho đến khi cô tìm thấy một cách nào đó để... triệt tiêu cái "Chế Độ Săn Lùng Tình Yêu" chết tiệt này.

Cô lại chạy. Bước chân nhanh hơn, quyết đoán hơn. Thành phố F bây giờ đã là quá khứ. Tương lai của cô, dù mịt mờ đến đâu, cũng phải nằm ở một nơi nào đó thật xa, thật xa khỏi vòng tay của Ngọc Diệp Hạ.

💬 Bình luận chương