Ngọc Tinh lao mình vào màn đêm u tối của khu rừng rậm, từng bước chân giẫm lên lớp lá mục kêu xào xạc như lời thì thầm của một sinh vật nào đó. Hơi thở cô hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nhưng trong đôi mắt tinh anh lại ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Cô vừa thoát khỏi hai kẻ săn lùng đáng sợ nhất đời mình – một Diệp Hạ điên cuồng và một gã bí ẩn mang năng lực theo dấu. Cảm giác adrenaline vẫn còn chạy rần rật khắp các mạch máu, nhưng giờ đây, điều chờ đợi cô không phải là sự tự do tuyệt đối, mà là một thử thách sinh tồn hoàn toàn mới.
Khu rừng mà cô "đọc" được quả thực hẻo lánh và hoang vu. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen chằng chịt tạo thành một mái vòm tự nhiên che khuất ánh trăng, khiến không gian bên dưới càng thêm âm u. Mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi nhựa cây nồng nặc xộc vào cánh mũi, xen lẫn với thứ mùi lạ lùng, hơi tanh tưởi của các loài dị thú. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim đêm rúc rích, và đôi khi là một tiếng gầm gừ xa xăm khiến sống lưng cô lạnh toát.
"Chết tiệt, nơi quái quỷ gì thế này?" Ngọc Tinh lẩm bẩm, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô không phải là người ưa mạo hiểm hay thích sống ngoài tự nhiên. Suốt 24 năm cuộc đời, cô chỉ quanh quẩn giữa bốn bức tường văn phòng và căn hộ tiện nghi. Giờ đây, cô đang ở giữa một khu rừng tận thế, không có la bàn, không có đồ ăn, và quan trọng nhất, không có Wi-Fi. Điều đó còn đáng sợ hơn cả Diệp Hạ, theo một khía cạnh nào đó.
Cô kích hoạt nhẹ năng lực "Tầm Nhìn Tuyệt Đối", cố gắng cảm nhận môi trường xung quanh. Dù là Scout, nhưng năng lực của cô không giúp cô nhìn xuyên bóng đêm hay có thính giác siêu phàm như một số Hunter khác. Nó chủ yếu tập trung vào việc liên kết và theo dõi. Trong bóng tối dày đặc này, cô chỉ cảm nhận được những điểm mờ ảo, những luồng sinh lực yếu ớt của các loài côn trùng và một vài con thú nhỏ đang ẩn mình. Không có dấu hiệu của dị thú cấp cao, ít nhất là trong phạm vi gần.
"Thôi được, trước hết là phải tìm chỗ trú," cô tự nhủ. Đêm xuống, nhiệt độ bắt đầu giảm. Cô không muốn biến thành bữa tối cho một con dị thú nào đó, hay tệ hơn, bị Diệp Hạ tìm thấy trong bộ dạng tơi tả vì lạnh. Cô nhớ lại một đoạn trong cuốn sách mà cô đã đọc trước khi chạy trốn – một chương về các kỹ năng sinh tồn cơ bản trong rừng hoang.
Ngọc Tinh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị sét đánh đổ từ lâu, tạo thành một khoảng trống nhỏ dưới tán lá. Cô vội vã mở ba lô, lôi ra cuốn sách bìa cứng cũ kỹ mà cô luôn mang theo. Nó không phải là một cuốn sách thông thường. Chỉ cần cô chạm vào nó với ý định tìm kiếm thông tin, năng lực "Toàn Tri" của cô sẽ kích hoạt, biến những trang giấy thành một nguồn dữ liệu sống động, hiện thực hóa những kiến thức cần thiết.
Cô đặt tay lên bìa sách, nhắm mắt lại. "Cần tìm chỗ trú an toàn qua đêm, tránh dị thú."
Một luồng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí cô. Không phải là chữ viết, mà là những hình ảnh, những cảm giác, những kinh nghiệm được nén lại. Cô thấy mình đang dò tìm một hang động nhỏ, cách đây không xa, được bảo vệ bởi một tảng đá lớn. Nơi đó khô ráo, ít gió, và quan trọng là có một con suối nhỏ chảy qua gần đó. Hoàn hảo!
Mở mắt ra, Ngọc Tinh nở một nụ cười nhạt. "Toàn Tri" đúng là bảo bối. Cô nhanh chóng di chuyển theo hướng mà năng lực đã chỉ dẫn. Khoảng mười phút sau, cô tìm thấy một khe đá hẹp, dẫn vào một hang động nhỏ vừa đủ cho một người. Lối vào bị che khuất bởi dây leo chằng chịt và một bụi cây gai lớn, khiến nó trở nên kín đáo hơn.
Chui vào bên trong, Ngọc Tinh thở phào nhẹ nhõm. Dù vẫn còn ẩm ướt và có mùi đất đặc trưng, nhưng ít nhất cô đã có một mái che. Cô dùng chiếc áo khoác mỏng trải xuống làm nệm, rồi co ro ngồi xuống. Cái bụng rỗng réo lên từng hồi.
"Đồ ăn... nước uống..." cô lẩm bẩm, lại đặt tay lên cuốn sách. "Tìm kiếm nguồn dinh dưỡng trong rừng."
Lần này, "Toàn Tri" hiện ra một loạt các loại quả mọng, rễ cây ăn được và nấm. Nhưng cũng có một cảnh báo mạnh mẽ về những loại trông tương tự nhưng lại cực độc.
*Cảnh báo: Quả đỏ tươi, mọng nước thường rất hấp dẫn, nhưng 90% là độc chết người. Tránh xa 'Nấm Mặt Quỷ' màu tím lấp lánh, chúng sẽ khiến bạn ngứa ngáy đến chết.*
Ngọc Tinh rùng mình. May mà cô có năng lực này, nếu không cô đã biến thành một "Thánh thử độc" ngay trong đêm đầu tiên rồi.
Cô thận trọng bò ra khỏi hang, lần mò tìm kiếm những loại quả mà "Toàn Tri" đã xác nhận là an toàn. Dưới ánh trăng lờ mờ xuyên qua kẽ lá, cô tìm thấy một vài bụi cây dại có quả màu xanh sẫm, trông không mấy ngon mắt nhưng lại được xác nhận là an toàn và giàu vitamin. Cô cũng tìm thấy một loại rễ cây có vị chát nhưng ăn được, và quan trọng nhất, cô tìm thấy con suối nhỏ với dòng nước trong vắt.
Sau khi đã nạp năng lượng tạm thời và uống một ngụm nước mát lạnh, Ngọc Tinh quay trở lại hang. Cô cảm thấy khá hơn nhiều, nhưng sự mệt mỏi vẫn len lỏi khắp cơ thể. Cô biết mình không thể ngủ say được đêm nay. Cô phải cảnh giác, và cô phải tiếp tục lên kế hoạch.
"Diệp Hạ sẽ không bỏ cuộc dễ dàng vậy đâu," cô thầm nghĩ, lòng nặng trĩu. 100km chỉ là tạm thời. Cô ta là Rank S, một trong top 10 người mạnh nhất thế giới. Cô ta có hàng tá cách để tìm ra cô.
Cô lại cầm cuốn sách lên, nhưng lần này không phải để tìm kiếm đồ ăn hay chỗ trú. Cô muốn biết về Diệp Hạ.
"Diệp Hạ... năng lực... tương lai..." cô thì thầm.
Ngay lập tức, cuốn sách trong tay cô rung lên bần bật, những trang giấy tự động lật mở với tốc độ chóng mặt. Một luồng ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra từ các chữ cái, và một giọng nói điện tử vang vọng trong đầu cô, ngọt ngào đến rợn người.
*[[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]]*
Ngọc Tinh giật bắn mình, suýt chút nữa đánh rơi cuốn sách. "Cái quái gì thế này?"
*Xin chào, Cửu Ngọc Tinh thân mến! Hệ Thống Tình Yêu đã phát hiện bạn đang có nhu cầu tìm hiểu về đối tượng "Ngọc Diệp Hạ". Hệ thống sẽ cung cấp những thông tin hữu ích nhất để bạn hiểu rõ hơn về tình yêu mãnh liệt của cô ấy!*
"Không! Tôi không muốn hiểu! Tôi muốn chạy trốn!" Ngọc Tinh hét lên trong vô vọng. Giọng nói điện tử đó... nó nghe giống như giọng điệu mà Diệp Hạ dùng khi cố gắng dụ dỗ cô.
*Lựa chọn chủ đề:*
* *A. Kế hoạch săn lùng của Ngọc Diệp Hạ (từ A đến Z).*
* *B. Diệp Hạ nhớ bạn đến nhường nào (thống kê chi tiết).*
* *C. Lý do Ngọc Tinh nên quay về bên Diệp Hạ (1001 lý do bất khả kháng).*
* *D. Các tư thế ôm ấp yêu thích của Diệp Hạ (có hình minh họa 3D).*
Ngọc Tinh há hốc mồm. "Cái gì thế này?! Ai đã cài đặt cái hệ thống biến thái này vào năng lực của tôi?!" Cô cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Cô biết Diệp Hạ ám ảnh mình, nhưng đến cả năng lực của cô cũng bị "biến chất" thế này sao?
"Tôi chọn A! Chắc chắn là A! Bỏ mấy cái kia đi!" cô gào lên, cố gắng phớt lờ những lựa chọn bệnh hoạn kia.
*Đã tiếp nhận lựa chọn A. Đang tải dữ liệu: "Kế hoạch săn lùng của Ngọc Diệp Hạ (từ A đến Z)".*
Một loạt hình ảnh và thông tin hiện lên trong tâm trí Ngọc Tinh. Cô thấy Diệp Hạ đang ngồi trong một căn phòng đầy bản đồ, ánh mắt đỏ rực và nụ cười ranh mãnh. Cô ta không chỉ đơn thuần sử dụng "Đuổi Theo Dấu Vết Tình Yêu" mà còn đang huy động một mạng lưới thông tin khổng lồ.
* *Bước 1: Sử dụng "Hỏa Kỳ Quốc" để gây áp lực lên các thành phố lân cận, buộc họ phải báo cáo mọi di biến động lạ. (Đã thực hiện).*
* *Bước 2: Phái các Hunter Rank B và C để "quét" các khu vực rìa thành phố A và các tuyến đường chính mà Ngọc Tinh có thể sử dụng. (Đã thực hiện).*
* *Bước 3: Phát triển một biến thể của "Đuổi Theo Dấu Vết Tình Yêu" để mở rộng bán kính theo dõi. Dự kiến hoàn thành trong 72 giờ. (Đang tiến hành).*
* *Bước 4: Sử dụng "Linh Hỏa Lạc Ấn" – một kỹ năng mới từ "Hỏa Kỳ Quốc" – để đặt một "dấu ấn lửa" lên bất kỳ vật phẩm nào Ngọc Tinh đã chạm vào trong 24 giờ qua, giúp Diệp Hạ theo dõi không giới hạn khoảng cách. (Đang chuẩn bị).*
Ngọc Tinh cảm thấy máu trong người đông lại. Biến thể của năng lực, dấu ấn lửa? Cô ta thật sự muốn biến cô thành thú cưng của mình sao? Và cái thứ "Linh Hỏa Lạc Ấn" đó... cô đã chạm vào bao nhiêu thứ trên đường chạy trốn? Chiếc túi xách, con dao găm vứt lại, thậm chí cả cái cửa sổ cô đã phá...
*Lưu ý từ Hệ Thống Tình Yêu: "Linh Hỏa Lạc Ấn" là biểu hiện cao nhất của tình yêu mãnh liệt. Nó đảm bảo rằng bạn sẽ không bao giờ rời xa Diệp Hạ thêm một giây phút nào nữa!*
"Im đi! Cái hệ thống quái dị này!" Ngọc Tinh lầm bầm. Cô muốn ném cuốn sách đi, nhưng nó là năng lực của cô.
Cô thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. 72 giờ. Ba ngày. Cô chỉ có ba ngày để tìm một nơi thật sự an toàn, hoặc ít nhất là một kế hoạch đánh lừa Diệp Hạ.
"Kế hoạch... kế hoạch đánh lừa Diệp Hạ," cô lại đặt tay lên cuốn sách, giọng nói đầy kiên quyết.
Cuốn sách lại rung lên, nhưng lần này không có giọng nói điện tử nào. Thay vào đó, những thông tin về chiến thuật du kích, cách tạo ra các dấu vết giả, và sử dụng địa hình để che giấu hiện lên.
* *Sử dụng các dòng suối để xóa dấu vết mùi hương.*
* *Tạo ra những con đường vòng phức tạp, dẫn vào các khu vực nguy hiểm để làm chậm kẻ truy đuổi.*
* *Tìm kiếm các khu vực có trường năng lượng tự nhiên mạnh, có thể làm nhiễu loạn các năng lực theo dõi.*
Ngọc Tinh tập trung vào điểm cuối cùng. Trường năng lượng tự nhiên. Năng lực của cô là "Tầm Nhìn Tuyệt Đối" và "Toàn Tri", đều là năng lực nhận thức. Cô không có khả năng chiến đấu trực diện mạnh mẽ như Diệp Hạ. Nhưng cô có đầu óc.
Cô "đọc" tiếp về các loại trường năng lượng. Có một loại trường năng lượng gọi là "Trường Địa Linh" – những nơi mà năng lượng từ các khe nứt dị giới tập trung lại nhưng lại không sinh ra dị thú, thay vào đó chúng tạo ra một dạng "sóng nhiễu" tự nhiên. Những nơi này thường rất hiếm, khó tìm, và đôi khi nguy hiểm vì năng lượng hỗn loạn có thể gây biến đổi cho những người yếu. Nhưng nó cũng có thể che giấu hoàn toàn sự hiện diện của cô khỏi bất kỳ năng lực theo dõi nào.
"Trường Địa Linh... gần đây nhất..." cô tập trung suy nghĩ.
Cuốn sách lại lật trang. Một bản đồ ba chiều hiện lên trong tâm trí cô, chỉ ra một điểm cách đây khoảng 150km về phía Tây Bắc. Đó là một khu vực núi đá hiểm trở, được gọi là "Thạch Lâm Mê Cung". Tên gọi đã đủ nói lên sự phức tạp và nguy hiểm của nó.
"Được rồi, Thạch Lâm Mê Cung," Ngọc Tinh thì thầm. "Đó là mục tiêu của mình. Ba ngày để đến đó."
Nghĩ đến chặng đường sắp tới, cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Một mình đi qua 150km rừng rậm hoang dã, đối mặt với dị thú và các mối nguy hiểm khác, tất cả chỉ để trốn thoát khỏi một tình yêu điên cuồng. Nghe có vẻ như là cốt truyện của một bộ phim hài đen tối nào đó.
Cô lại nghĩ đến Diệp Hạ. Nụ cười ranh mãnh, ánh mắt rực lửa, và câu nói "Chị sẽ đưa em về! Của riêng chị!" vang vọng trong tâm trí cô. Ngay cả khi đang ở trong hang động ẩm thấp này, cô vẫn cảm nhận được cái bóng của Diệp Hạ đang bao trùm lấy mình.
"Cô ta sẽ tìm ra mình thôi," Ngọc Tinh lẩm bẩm, nhưng giọng cô không hề run rẩy. "Nhưng không phải dễ dàng vậy đâu."
Cô nhắm mắt lại, cố gắng chợp mắt một chút. Ngoài kia, đêm vẫn còn dài, và cuộc đào tẩu của Cửu Ngọc Tinh, sau một khởi đầu đầy kịch tính, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn cam go nhất. Cô sẽ phải trở thành một thợ săn, một người sống sót, và trên hết, một kẻ chạy trốn tài ba nhất trong lịch sử tận thế, để mãi mãi thoát khỏi người yêu cũ ám ảnh của mình.
Và có lẽ, ngay cả khi trốn được vào "Thạch Lâm Mê Cung," cô vẫn sẽ phải đối mặt với một vấn đề khác: liệu Diệp Hạ có tìm ra cách để biến cả khu rừng đá thành một "Hỏa Kỳ Quốc" thứ hai để tóm gọn cô không? Với Diệp Hạ, mọi chuyện đều có thể xảy ra.