Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Dị giới cầu sinh

Chương 4: Cuộc Chiến Với Hắc Lang Quái

🧾 Chương 4 🕒 29/01/2026 09:14 👁 1 lượt xem
Đôi mắt đỏ rực như hai đốm than hồng ma quái chiếu thẳng vào Tùng, giờ đây đã ở khoảng cách không còn an toàn. Một tiếng gầm gừ nặng nề hơn, sâu hơn vọng ra từ cái bóng khổng lồ, khiến vách đá rung lên nhè nhẹ. Không phải tiếng gầm của một con thú săn mồi thông thường, mà là tiếng gầm chứa đựng sự cổ xưa và tàn bạo, một lời cảnh báo lạnh lẽo về cái chết sắp đến. Tùng cảm nhận rõ một làn hơi ẩm ướt, hôi thối phả vào mặt mình, mang theo mùi của bùn đất, máu tanh và một thứ gì đó mục rữa khó tả.

Anh không lùi bước. Anh biết nếu anh lùi, anh sẽ chết. Bản năng sinh tồn gào thét trong anh, thúc đẩy từng thớ thịt căng cứng. Con dao găm trong tay anh không còn là một vật vô tri, nó là phần mở rộng của ý chí anh, là hy vọng mong manh duy nhất. Anh tập trung toàn bộ giác quan, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, cố gắng đoán trước hành động của kẻ thù.

Cái bóng khổng lồ chợt lao tới. Nó không vồ mồi như những loài thú ăn thịt khác; thay vào đó, nó rạp mình xuống, bốn chi to lớn dẫm mạnh xuống đất tạo thành những tiếng "thình thịch" nặng nề, lao vút về phía cửa hang với tốc độ đáng kinh ngạc. Màn đêm không thể che giấu được thân hình đồ sộ của nó khi nó cắt ngang ánh sáng yếu ớt của nấm phát quang. Tùng thoáng thấy bộ lông đen kịt, cứng như thép và hàm răng nanh sắc nhọn như lưỡi kiếm đang chực xé toạc mọi thứ. Nó là một Hắc Lang Quái, một sinh vật lai giữa sói và gấu, sở hữu cả sự nhanh nhẹn của loài săn mồi và sức mạnh hủy diệt của loài ăn thịt lớn.

Không có thời gian để suy nghĩ. Tùng phản xạ như một mũi tên căng cung. Anh không có ý định đối đầu trực diện với khối thịt khổng lồ đang lao tới. Khe hang tuy chật hẹp nhưng lại là lợi thế của anh. Khi Hắc Lang Quái cố gắng luồn qua cửa hang, thân hình nó sẽ bị kẹt lại trong giây lát. Đó là cơ hội duy nhất.

Anh lăn mình sang một bên, né tránh cú vồ đầu tiên. Cửa hang đá rung chuyển dữ dội khi Hắc Lang Quái đâm sầm vào vách đá. Một tiếng "rầm" long trời lở đất vang lên, bụi bay mù mịt. Tùng cảm thấy hơi thở nóng hổi của nó sượt qua mặt, cùng với mùi hôi tanh nồng nặc. Anh nhanh chóng đứng dậy, lợi dụng thời khắc con quái vật đang loay hoay trong không gian chật hẹp, anh tung ra một đòn tấn công.

"Kỹ năng: Xạ Ảnh Trảm!"

Lưỡi dao găm trong tay Tùng chợt lóe lên một vệt sáng mờ ảo màu xanh lam. Anh dồn toàn bộ sức mạnh và tốc độ vào một cú đâm xoáy, nhắm thẳng vào một trong đôi mắt đỏ rực. Kỹ năng `Xạ Ảnh Trảm` mà anh có được từ việc tiêu diệt một con Rắn Độc Nguyệt Quang trước đó, giúp tăng cường lực xuyên thấu và tốc độ ra đòn. Nó không mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ nhanh và chính xác.

"Rống!"

Hắc Lang Quái gầm lên đau đớn. Mặc dù Tùng không thể đâm mù mắt nó ngay lập tức vì lớp da cứng và phản xạ của nó, lưỡi dao vẫn cứa một vết sâu ngay dưới mí mắt, khiến máu đen đặc trào ra. Nỗi đau kích thích sự hung hãn của nó lên đến đỉnh điểm. Nó vùng vẫy dữ dội, cố gắng rút đầu ra khỏi cửa hang, đồng thời vung một móng vuốt sắc như dao cạo quét ngang.

Tùng bị cú quét bất ngờ đánh văng ra xa, lưng đập mạnh vào vách đá. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, nhưng anh cắn răng chịu đựng, đứng dậy ngay lập tức. Anh biết mình không thể để bị thương nặng ngay từ đầu. Anh phải di chuyển, phải giữ khoảng cách.

Hắc Lang Quái cuối cùng cũng chui lọt được vào bên trong hang đá, dù khá chật vật. Không gian vốn đã nhỏ hẹp giờ đây càng trở nên ngột ngạt hơn bởi sự hiện diện khổng lồ của nó. Ánh sáng từ những cây nấm phát quang hắt lên thân hình sần sùi, đen bóng của nó, để lộ những vết sẹo cũ và cơ bắp cuồn cuộn. Một bên mắt nó giờ đây đã rỉ máu, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ.

"Chết tiệt, mình đã làm nó tức điên rồi!" Tùng thầm nghĩ, mồ hôi lạnh túa ra.

Con quái vật giậm chân, phát ra tiếng gầm gừ đe dọa. Nó không còn vội vã. Nó rình rập, đôi mắt còn lại quét qua lại tìm kiếm Tùng trong bóng tối. Không khí trong hang đặc quánh sự căng thẳng và mùi tanh tưởi.

Tùng lùi sâu hơn vào bên trong hang, lợi dụng những khối đá nhô ra làm vật cản. Anh biết mình không thể thắng bằng sức mạnh. Anh phải dùng trí. Anh phải kiên nhẫn.

Hắc Lang Quái lao tới lần nữa, lần này nó dùng cả thân mình húc đổ một mỏm đá lớn. Đá vụn văng tung tóe. Tùng né tránh suýt soát, cảm nhận được hơi thở của thần chết lướt qua. Anh không ngừng di chuyển, chạy vòng quanh con quái vật, cố gắng tìm kiếm điểm yếu. Anh nhớ lại những kiến thức về giải phẫu sinh vật mà anh từng học được trong thế giới cũ, dù chẳng biết có áp dụng được với sinh vật dị giới này không. Tim, gan, động mạch chủ... những điểm yếu chí mạng. Nhưng làm sao để tiếp cận được khi con quái vật này quá lớn và nhanh nhẹn?

Trong lúc Hắc Lang Quái đang cố gắng xoay sở thân hình đồ sộ trong hang, Tùng nhận ra một điều. Mặc dù mạnh mẽ và hung tợn, nhưng nó lại có vẻ chậm chạp và vụng về khi hoạt động trong không gian hạn chế. Đây là lợi thế của anh.

Anh quyết định liều lĩnh. Thay vì né tránh hoàn toàn, anh chủ động lao vào khi Hắc Lang Quái đang xoay người, khiến nó mất đà. Anh cúi thấp người, luồn lách qua gầm bụng của nó, một động thái cực kỳ nguy hiểm. Hắc Lang Quái không ngờ anh lại liều mạng đến vậy. Nó gầm lên, cố gắng dùng chân sau đá vào anh, nhưng Tùng đã nhanh hơn một bước.

Ngay khi anh thoát ra phía sau chân sau của nó, anh tung một đòn `Xạ Ảnh Trảm` khác. Lần này, anh nhắm vào khớp gối của chân sau. Đó không phải là điểm chí mạng, nhưng nếu làm nó bị thương, khả năng di chuyển của nó sẽ bị ảnh hưởng.

"Xoẹt!"

Máu đen phun ra. Hắc Lang Quái rống lên một tiếng kinh hoàng, thân hình đồ sộ lảo đảo. Nó khụy một chân xuống, chao đảo. Nỗi đau khiến nó phát điên, nó quay đầu lại, há cái mồm rộng ngoác đầy răng nanh sắc nhọn định cắn Tùng.

Tùng lăn mình một lần nữa, thoát khỏi hàm răng tử thần trong gang tấc. Anh thở dốc, phổi như muốn nổ tung. Cơ thể anh rã rời, nhưng tinh thần anh vẫn quật cường. Đây là cơ hội của anh!

Anh lao lên lần nữa, không cho con quái vật có thời gian hồi phục. Anh không còn quan tâm đến sự an toàn của bản thân nữa. Anh chỉ biết phải kết thúc chuyện này. Anh nhảy lên một khối đá cao hơn, lấy đà. Từ trên cao, anh nhắm thẳng vào gáy của Hắc Lang Quái – nơi anh hy vọng có một động mạch lớn hoặc tủy sống.

"Chết đi!" Tùng gầm lên.

Anh dồn toàn bộ sức lực vào cú nhảy và cú đâm cuối cùng. Lưỡi dao găm lóe lên lần thứ ba với ánh sáng xanh lam của `Xạ Ảnh Trảm`, giờ đây không chỉ là một kỹ năng, mà là sự tổng hòa của tất cả những nỗ lực và ý chí sinh tồn của anh. Anh đâm mạnh, sâu, dứt khoát.

"Phập!"

Tiếng dao xuyên qua da thịt vang lên khô khốc, theo sau là tiếng rên rỉ đau đớn cuối cùng của Hắc Lang Quái. Cơ thể khổng lồ của nó co giật dữ dội, rồi đổ sụp xuống đất với một tiếng "rầm" vang vọng khắp hang động, khiến bụi đá bay mù mịt.

Tùng thở hổn hển, lùi lại vài bước, con dao găm vẫn còn găm sâu vào gáy con quái vật. Anh nhìn chằm chằm vào cái xác không còn nhúc nhích của Hắc Lang Quái, không dám tin rằng mình đã thực sự làm được. Cả cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức và adrenaline. Mồ hôi lạnh vẫn túa ra như tắm, nhưng anh cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự nhẹ nhõm vô cùng.

Một thông báo hệ thống quen thuộc hiện lên trước mắt anh, đi kèm với âm thanh "ting" nhẹ nhàng:

`Bạn đã tiêu diệt Hắc Lang Quái (Cấp 5)!`
`Bạn nhận được 150 EXP!`
`Bạn nhận được 50 Vàng!`
`Chúc mừng! Bạn đã tăng cấp! Hiện tại bạn đang ở Cấp 3!`
`Tất cả chỉ số cơ bản của bạn đã được tăng lên!`
`Bạn đã nhận được [Ngọc Hồn: Cuồng Bạo Thú Trảo (Hiếm)]!`
`Bạn đã nhận được [Ngọc Hồn: Hắc Ám Cảm Ứng (Phổ Biến)]!`

Tùng cảm thấy một luồng sức mạnh mới chảy khắp cơ thể. Anh đã lên cấp! Anh vội vàng mở bảng trạng thái của mình:

**[Bảng Trạng Thái]**
*Tên: Tùng*
*Cấp độ: 3*
*EXP: 10/300*
*Chỉ số cơ bản:*
*Trí: 6* (↑1)
*Lực: 8* (↑1)
*Mẫn: 7* (↑1)
*Thể: 9* (↑1)
*Điểm tiềm năng: 0*
*Ngọc Hồn Đã Gắn: 1/5*
*- Xạ Ảnh Trảm (Ngọc Hồn: Rắn Độc Nguyệt Quang, Phổ Biến) - [Mẫn +1]*

`Kênh Chat Khu Vực`
`Kênh Thế Giới`

Anh cảm nhận rõ rệt sự gia tăng về sức mạnh, tốc độ và sức bền. Cuộc chiến khốc liệt này đã tôi luyện anh, giúp anh tiến bộ nhanh chóng.

Anh rút con dao găm ra khỏi gáy Hắc Lang Quái, máu đen chảy ra lênh láng. Sau đó, anh cúi xuống, chạm vào xác con quái vật theo hướng dẫn của hệ thống. Ngay lập tức, hai viên ngọc hồn lấp lánh hiện ra.

Viên thứ nhất màu đỏ sẫm, to bằng ngón cái, tỏa ra một vầng hào quang dữ tợn. `[Ngọc Hồn: Cuồng Bạo Thú Trảo (Hiếm)]`. Viên thứ hai màu đen tuyền, nhỏ hơn, chỉ tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. `[Ngọc Hồn: Hắc Ám Cảm Ứng (Phổ Biến)]`.

Tùng cầm lấy viên ngọc hồn `Cuồng Bạo Thú Trảo`. Mô tả hiện lên:
`[Ngọc Hồn: Cuồng Bạo Thú Trảo]`
`Độ hiếm: Hiếm`
`Thuộc tính: Lực, Vật Lý`
`Kỹ năng: Vuốt Cuồng Bạo - Vung một đòn vuốt mạnh mẽ gây sát thương vật lý lên mục tiêu. Có tỷ lệ gây hiệu ứng Chảy Máu.`
`Yêu cầu: Chỉ số Lực tối thiểu 8.`
`Hiệu ứng khi gắn: +3 Lực.`

"Tuyệt vời!" Tùng thốt lên. Ngay lúc này, chỉ số Lực của anh là 8, vừa đủ để sử dụng. Viên ngọc hồn này không chỉ mạnh mà còn tăng thêm 3 điểm Lực nữa!

Anh không chần chừ, ngay lập tức quyết định gắn ngọc hồn này. Một luồng năng lượng ấm áp tràn vào cơ thể anh khi viên ngọc hồn tan biến vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy cơ bắp mình căng cứng hơn, một sức mạnh tiềm ẩn trỗi dậy.

**[Bảng Trạng Thái]**
*Tên: Tùng*
*Cấp độ: 3*
*EXP: 10/300*
*Chỉ số cơ bản:*
*Trí: 6*
*Lực: 11* (↑3 từ Ngọc Hồn)
*Mẫn: 7*
*Thể: 9*
*Điểm tiềm năng: 0*
*Ngọc Hồn Đã Gắn: 2/5*
*- Xạ Ảnh Trảm (Ngọc Hồn: Rắn Độc Nguyệt Quang, Phổ Biến) - [Mẫn +1]*
*- Vuốt Cuồng Bạo (Ngọc Hồn: Cuồng Bạo Thú Trảo, Hiếm) - [Lực +3]*

Anh nhìn viên ngọc hồn còn lại, `Hắc Ám Cảm Ứng`.
`[Ngọc Hồn: Hắc Ám Cảm Ứng]`
`Độ hiếm: Phổ Biến`
`Thuộc tính: Trí, Cảm Ứng`
`Kỹ năng: Cảm Ứng Bóng Đêm - Tăng khả năng cảm nhận sự hiện diện của sinh vật trong bóng tối hoặc ẩn nấp.`
`Yêu cầu: Chỉ số Trí tối thiểu 5.`
`Hiệu ứng khi gắn: +1 Trí.`

Đây là một kỹ năng rất hữu ích cho việc sinh tồn trong môi trường dị giới đầy rẫy hiểm nguy và bóng tối. Nó sẽ giúp anh tránh được những tình huống bất ngờ như vừa rồi. Tùng cũng quyết định gắn nó.

**[Bảng Trạng Thái]**
*Tên: Tùng*
*Cấp độ: 3*
*EXP: 10/300*
*Chỉ số cơ bản:*
*Trí: 7* (↑1 từ Ngọc Hồn)
*Lực: 11*
*Mẫn: 7*
*Thể: 9*
*Điểm tiềm năng: 0*
*Ngọc Hồn Đã Gắn: 3/5*
*- Xạ Ảnh Trảm (Ngọc Hồn: Rắn Độc Nguyệt Quang, Phổ Biến) - [Mẫn +1]*
*- Vuốt Cuồng Bạo (Ngọc Hồn: Cuồng Bạo Thú Trảo, Hiếm) - [Lực +3]*
*- Cảm Ứng Bóng Đêm (Ngọc Hồn: Hắc Ám Cảm Ứng, Phổ Biến) - [Trí +1]*

Với ba kỹ năng mới, Tùng cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. `Xạ Ảnh Trảm` cho phép anh tấn công nhanh và chính xác. `Vuốt Cuồng Bạo` mang lại sức mạnh công kích vật lý tầm gần. Và `Cảm Ứng Bóng Đêm` sẽ là giác quan thứ sáu, giúp anh phát hiện nguy hiểm từ xa.

Anh nhìn ra ngoài cửa hang. Màn đêm vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy sự bất lực như trước nữa. Anh đã chiến thắng một con quái vật mạnh mẽ. Anh đã sống sót. Anh đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Tuy nhiên, sự kiệt sức nhanh chóng ập đến. Cả cơ thể Tùng đau nhức. Anh cần nghỉ ngơi, cần chữa lành vết thương. Nhưng trước hết, anh phải đảm bảo an toàn. Xác của Hắc Lang Quái vẫn nằm trong hang, máu của nó chảy lênh láng, có thể thu hút những kẻ săn mồi khác. Anh cần phải kéo nó ra ngoài hoặc tìm cách che giấu.

Anh ngồi sụp xuống bên cạnh xác con Hắc Lang Quái, thở dốc. Mùi tanh nồng nặc của máu vẫn quẩn quanh, nhưng giờ đây nó lại mang một ý nghĩa khác – ý nghĩa của sự chiến thắng. Anh vuốt nhẹ lưỡi dao găm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Con dao này đã cứu mạng anh.

Cuộc chiến này đã dạy cho anh một bài học đắt giá: đừng bao giờ chủ quan, và luôn sẵn sàng chiến đấu. Dị giới này không phải là một trò chơi dễ dàng. Mỗi bước đi đều có thể là một cái bẫy chết người. Nhưng anh đã có kỹ năng, có ý chí, và giờ đây, anh có thêm kinh nghiệm.

Anh nhìn lên bầu trời đêm qua khe núi, nơi những vì sao lạ lẫm lấp lánh. Hành trình sinh tồn của anh vẫn còn dài. Anh biết mình sẽ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy hơn nữa, nhưng lần này, anh sẽ không còn là một kẻ sống sót may mắn. Anh sẽ là một chiến binh. Anh sẽ không bỏ cuộc.

Anh bắt đầu suy nghĩ về việc tận dụng xác Hắc Lang Quái. Liệu da của nó có thể dùng làm áo giáp? Thịt của nó có ăn được không? Anh cần phải học cách lột da, xẻ thịt, chế tạo. Đó là những kỹ năng sinh tồn cơ bản mà anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải học. Một hành trình mới, đầy thử thách, đang chờ đợi anh.

💬 Bình luận chương