Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Dị giới cầu sinh

Tiếng Vọng Từ Vực Sâu

🧾 Chương 3 🕒 29/01/2026 09:13 👁 0 lượt xem
Tùng bước đi, bóng dáng anh đổ dài trên con đường mòn lờ mờ, nuốt chửng bởi sự rậm rạp của cây cối. Tia nắng yếu ớt vừa rồi đã nhanh chóng nhường chỗ cho bóng râm dày đặc, báo hiệu một chiều tà sớm trong khu rừng dị giới này. Mùi hương của đất ẩm, lá cây mục nát và một thứ mùi lạ lẫm, ngọt ngào nhưng cũng pha chút hăng nồng của những loài hoa dại không tên, xộc thẳng vào khứu giác anh. Mỗi bước chân là một sự dò dẫm, bởi mặt đất không chỉ là đất đá thông thường mà còn phủ đầy rễ cây ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ ngủ vùi, cùng những thảm thực vật kỳ lạ phát sáng lờ mờ trong bóng tối.

Anh siết chặt con dao găm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay. Nó là thứ vũ khí duy nhất, là sợi dây mỏng manh níu giữ anh với sự an toàn ảo tưởng. Sự tự tin vừa nhen nhóm sau khi hạ gục con quái vật lúc nãy nhanh chóng bị thử thách bởi sự im lặng đáng sợ và vẻ đẹp hoang dã đầy rẫy hiểm nguy của khu rừng. Tiếng chim hót líu lo không còn, thay vào đó là những tiếng rít khe khẽ, tiếng sột soạt của lá khô dưới chân những sinh vật vô hình, và đôi khi là một tiếng gầm gừ xa xăm khiến lồng ngực anh thắt lại. Tùng biết, mình không đơn độc, nhưng "những người bạn" ở đây không hề chào đón.

Nhu cầu cơ bản nhất lúc này là nước. Cổ họng anh khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị bụi và sự mệt mỏi. Anh cố gắng lắng nghe, tìm kiếm bất kỳ âm thanh nào của dòng chảy, tiếng suối reo hay tiếng nước nhỏ giọt. Rừng rậm thường có sông suối, nhưng dị giới này thì sao? Anh không chắc. Tùng men theo một con dốc thoai thoải, hy vọng sẽ tìm thấy một vùng trũng hoặc một mạch nước ngầm. Anh dùng con dao găm vạch đường, gạt đi những bụi cây gai góc không biết tên, đôi khi chúng cào xước qua lớp vải quần áo, để lại những vết hằn đỏ ửng trên da.

Khi màn đêm bắt đầu buông xuống nhanh hơn dự kiến, Tùng nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình. Ánh sáng dần tắt lịm, những đốm phát quang từ thực vật dưới đất trở nên rõ ràng hơn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy ám ảnh. Anh không thể tiếp tục đi trong bóng tối hoàn toàn. Anh cần một nơi trú ẩn, và quan trọng hơn, anh cần liên lạc. Kênh chat khu vực và kênh thế giới. Chúng là hy vọng duy nhất để anh biết mình không phải là người duy nhất lạc lõng ở đây.

"Làm sao để sử dụng chúng?" Anh lẩm bẩm, dừng lại dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ có thân cây phủ đầy rêu xanh và những loài nấm phát sáng. Anh đưa tay lên, thử chạm vào khoảng không trước mặt, như thể đang tìm kiếm một màn hình vô hình. "Hệ thống? Mở bảng trạng thái?"

Không có gì xảy ra. Anh nhắm mắt lại, tập trung. "Bảng trạng thái! Chat!"

Một ánh sáng xanh nhạt chợt lóe lên trong tầm nhìn của anh, không phải từ bên ngoài mà từ chính ý thức. Một giao diện quen thuộc, giống như một màn hình trò chơi điện tử trong suốt, hiện ra trước mắt Tùng. Anh thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng anh cũng làm được.

Trên màn hình, những con số quen thuộc xuất hiện:

**[Tùng]**
* **Trí:** 10
* **Lực:** 12
* **Mẫn:** 11
* **Thể:** 13 (↑ 1)
* **Ngọc Hồn:** [Trống] [Trống] [Trống] [Trống] [Trống]
* **Kĩ Năng:** [Trống]
* **Kinh Nghiệm:** 25/100
* **Vàng:** 50
* **Chức Năng:** [Bảng Trạng Thái] [Ngọc Hồn] [Kĩ Năng] [Kho Đồ] [Thiết Lập] [CHAT]

Anh lướt mắt nhanh qua các chỉ số. Thể chất của anh đã tăng lên như anh cảm nhận. Nhưng điều quan trọng nhất lúc này là mục [CHAT]. Anh tập trung vào nó, và màn hình chuyển đổi.

**[KÊNH CHAT KHU VỰC]**
* **[Người sống sót 472]:** "Ai đó làm ơn! Tôi đang ở đâu đó gần một dòng sông, có một con quái vật hình người chó đang đuổi theo tôi! Cứu!!!"
* **[Nhật Minh]:** "Khu vực này có vẻ là rừng rậm. Ai tìm thấy gì ăn được chưa? Tôi sắp chết đói rồi!"
* **[Minh An]:** "Cẩn thận! Đừng tin bất cứ ai! Tôi vừa bị một nhóm khác cướp sạch đồ. Chúng là quỷ dữ!"
* **[Kẻ săn đêm]:** "Ha ha ha, kinh nghiệm dồi dào, ngọc hồn cấp thấp. Dễ dàng quá!"
* **[Linh]:** "Có ai ở gần núi đá không? Tôi thấy một hang động lớn. Có thể trú ẩn được."
* **[Người ẩn danh]:** "Tôi đang đi về phía đông nam, có một con đường mòn. Ai muốn đi cùng không? Phải là người có vũ khí!"
* **[Tô Hoài]:** "Đói quá... Nếu còn tiếp tục thế này thì chết mất. Vừa rồi tôi thấy một thứ quả mọng màu đỏ, không biết ăn được không?"

Tùng đọc từng tin nhắn, cảm giác lạnh sống lưng. Hoảng loạn, sợ hãi, lừa lọc, và cả sự tàn nhẫn. Dị giới này không chỉ có quái vật, mà con người cũng có thể trở thành quái vật. "Kẻ săn đêm" kia là ai? Hắn ta đã giết người khác để lấy kinh nghiệm và ngọc hồn? Một sự thật nghiệt ngã ập đến, khiến anh cảm thấy dạ dày mình quặn lại.

Anh đưa ngón tay trỏ, như thể đang chạm vào màn hình cảm ứng, và gõ vào khu vực nhập liệu.

**[Tùng]:** "Tôi là Tùng. Có ai ở gần một cây cổ thụ lớn, thân cây phủ rêu xanh không? Tôi đang tìm nước và nơi trú ẩn."

Tin nhắn của anh biến mất, hòa vào dòng chảy không ngừng của những lời kêu cứu và cảnh báo. Anh chờ đợi, hy vọng một phản hồi, một dấu hiệu nhỏ bé rằng có ai đó đủ gần để nghe anh. Nhưng không có gì. Dòng tin nhắn tiếp tục trôi đi, nhanh đến mức anh không thể theo kịp. Khu vực này quá rộng, và mọi người đang ở quá xa nhau.

Anh quyết định thử kênh thế giới. Tập trung vào biểu tượng [KÊNH THẾ GIỚI]. Màn hình lại thay đổi, nhưng lần này, sự hỗn loạn còn kinh khủng hơn.

**[KÊNH THẾ GIỚI]**
* **[Thánh Chiến Sĩ]:** "Tất cả những kẻ yếu đuối, hãy gia nhập giáo đoàn của ta! Ta sẽ bảo vệ các ngươi khỏi lũ quỷ dữ!"
* **[Nhà Tiên Tri]:** "Đây là sự trừng phạt của thượng đế! Chúng ta phải ăn năn!"
* **[Chúa Tể Hắc Ám]:** "Ta đang tập hợp những kẻ mạnh. Hãy đến với ta, và ta sẽ ban cho các ngươi sức mạnh vô hạn!"
* **[Nguyễn Thị Hoa]:** "Con tôi đâu rồi? Có ai thấy bé An 5 tuổi không? Bé mặc áo phông hình mèo..."
* **[Người điều tra]:** "Cơ quan chức năng đã biến mất. Không có chính phủ. Chúng ta phải tự cứu lấy mình!"
* **[Hacker ẩn danh]:** "Tôi đang cố gắng giải mã hệ thống. Có ai có thông tin về các 'ngọc hồn' đặc biệt không?"
* **[Chiến thần]:** "Vừa hạ một con Báo Gai cấp 5. Ngọc Hồn Tốc Độ! Hahaha!"

Sự hỗn loạn của kênh thế giới khiến Tùng choáng váng. Các tôn giáo mới, các thế lực mới nổi lên giữa sự hỗn loạn, những lời kêu cứu tuyệt vọng, và cả những kẻ đang tận hưởng sức mạnh mới của mình. "Ngọc hồn" là thứ mọi người đang tìm kiếm. Anh nhớ lại ngọc hồn mình vừa nhận được, nhưng chưa gắn. Anh cần phải kiểm tra nó.

Tùng nhanh chóng chuyển sang mục [Ngọc Hồn]. Một ô trống duy nhất hiện lên, bên trong là một tinh thể lấp lánh, màu xanh lục nhạt.

**[Ngọc Hồn: Vỏ Bọc Thấp Cấp]**
* **Thuộc Tính:** Thể Chất
* **Hiệu Ứng:** Khi kích hoạt, tạo ra một lớp vỏ bọc năng lượng mỏng, giảm 5% sát thương nhận vào trong 5 giây.
* **Yêu Cầu:** Thể: 10
* **Số Lượng Sử Dụng:** 1/1
* **Độ Hiếm:** Phổ Biến
* **Điểm thuộc tính cộng thêm:** +1 Thể

"Vỏ Bọc Thấp Cấp?" Tùng nhíu mày. Nó không phải là một kỹ năng tấn công, nhưng nó có thể tăng khả năng sống sót của anh. Và nó cộng thêm 1 điểm Thể chất nữa. Anh không chần chừ. "Gắn."

Ngọc hồn tan chảy vào tay anh, một dòng năng lượng ấm áp chạy khắp cơ thể. Anh cảm thấy cơ bắp mình căng hơn một chút, một sự vững chãi mới lạ.

**[Kĩ Năng]**
* **[Vỏ Bọc Thấp Cấp]** (Kích hoạt): Tạo ra một lớp vỏ bọc năng lượng mỏng, giảm 5% sát thương nhận vào trong 5 giây.
* **Thông thạo:** 0% (Cấp 1)
* **Nhánh tiến hóa:** [Khóa] [Khóa] [Khóa]

Tuyệt vời. Anh đã có một kỹ năng. Tùng cảm thấy sự tự tin dâng lên một lần nữa. Với kỹ năng này, anh có thể trụ vững hơn trong các cuộc chiến. Nhưng trước tiên, anh cần nước và thức ăn.

Anh tắt bảng trạng thái và tiếp tục cuộc hành trình, giờ đây với một mục tiêu rõ ràng hơn: tìm nước, và nếu có thể, một nơi trú ẩn an toàn trước khi đêm tối hoàn toàn bao trùm. Anh không còn quá chú ý đến những tin nhắn hỗn loạn trên kênh chat nữa. Thông tin thì nhiều, nhưng hầu hết vô dụng, hoặc thậm chí là nguy hiểm. Anh phải tự lực cánh sinh.

Tùng đi bộ thêm một lúc, đôi chân mỏi nhừ. Anh lắng nghe tiếng nước chảy, và lần này, anh thực sự nghe thấy. Một âm thanh rì rầm khe khẽ, như tiếng thì thầm của một dòng suối. Anh tăng tốc, vượt qua những bụi cây rậm rạp và những tảng đá phủ đầy rêu. Cuối cùng, anh đến một khe núi hẹp, nơi một dòng suối nhỏ chảy xiết, nước trong vắt đến lạ thường.

Anh quỳ sụp xuống, đưa tay vốc lấy dòng nước mát lạnh và uống một cách thèm khát. Nước chảy qua cổ họng, xua tan đi cảm giác khô khốc và mệt mỏi. Đó là thứ nước ngon nhất anh từng uống trong đời. Anh uống cho đến khi bụng căng tròn, cảm thấy sự sống đang hồi sinh trong từng tế bào.

Khi đã thỏa mãn cơn khát, Tùng rửa mặt, gột sạch bụi bẩn và mồ hôi. Anh ngước nhìn xung quanh. Khe núi này khá kín đáo, hai bên là vách đá dốc đứng, có lẽ có thể tạm thời làm nơi trú ẩn. Anh kiểm tra kỹ càng, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sinh vật nguy hiểm. Không có gì bất thường.

Anh nhìn thấy một vài loại cây mọc gần bờ suối, có những quả mọng màu tím sẫm. Anh nhớ lại tin nhắn của Tô Hoài trên kênh chat khu vực, về việc không biết quả dại có ăn được hay không. Anh do dự. Anh không muốn mạo hiểm. Nhưng cơn đói bắt đầu cào xé dạ dày anh một lần nữa.

"Khoan đã," Tùng nghĩ. "Hệ thống có thể cho mình biết không?" Anh lại mở bảng trạng thái, tìm mục "Kho Đồ" hoặc một chức năng tương tự. Không có. Nhưng có lẽ, nếu anh chạm vào quả, hệ thống sẽ hiển thị thông tin?

Anh cẩn thận hái một quả mọng, đưa nó lại gần mắt. Quả mọng tròn, bóng loáng, trông rất hấp dẫn. Anh chạm nhẹ ngón tay vào nó.

**[Quả Mọng Dị Giới]**
* **Loại:** Thực vật ăn được
* **Hiệu ứng:** Hồi phục 5 điểm Thể lực, cung cấp 10 điểm đói.
* **Lưu ý:** Ăn quá nhiều có thể gây khó chịu nhẹ.

Tùng thầm reo lên vui sướng. Hệ thống thực sự hữu ích hơn anh nghĩ! Anh nhanh chóng hái thêm một vài quả, ăn thử. Vị ngọt thanh xen lẫn chua nhẹ, rất dễ chịu. Anh ăn khoảng năm, sáu quả, cảm thấy cơn đói dịu đi đáng kể, và một chút năng lượng trở lại.

"Được rồi," Tùng lẩm bẩm, nhìn lên vách đá. "Đêm nay sẽ ở đây."

Anh tìm một hang đá nhỏ, vừa đủ cho một người trú ẩn, ẩn mình dưới một gờ đá nhô ra. Anh dùng con dao găm chặt một vài cành cây khô, kết hợp với những lá cây bản to để tạo thành một lớp lót tạm bợ. Anh không dám đốt lửa, bởi ánh sáng và khói có thể thu hút những sinh vật nguy hiểm. Dù sao thì, anh đã có nước và một ít thức ăn.

Khi màn đêm hoàn toàn bao trùm, khu rừng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Những tiếng rít, tiếng hú, tiếng gầm gừ vang vọng từ mọi phía, dội vào vách đá, khuếch đại sự sợ hãi trong lòng Tùng. Anh cuộn mình trong hang đá, tay vẫn siết chặt con dao. Anh cố gắng trấn an mình rằng kỹ năng "Vỏ Bọc Thấp Cấp" sẽ giúp anh nếu có chuyện gì đó xảy ra. Anh cần phải thử nó, luyện tập nó.

Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng lớp vỏ bọc năng lượng. "Vỏ Bọc Thấp Cấp!"

Một ánh sáng xanh mờ nhạt bao quanh cơ thể anh trong chốc lát, sau đó biến mất.

**[Thông báo Hệ thống]**
* **[Vỏ Bọc Thấp Cấp]** đã được kích hoạt.
* **[Vỏ Bọc Thấp Cấp]** Thông thạo tăng 0.1%.

Tùng mỉm cười yếu ớt. Nó hoạt động. Anh có thể luyện tập ngay cả khi không có kẻ địch. Anh tiếp tục kích hoạt kỹ năng, lặp đi lặp lại, cảm nhận sự tiêu hao nhẹ của năng lượng mỗi lần sử dụng. Anh không biết mình có bao nhiêu năng lượng, nhưng có vẻ nó sẽ hồi phục theo thời gian.

Thời gian trôi qua, anh dần chìm vào giấc ngủ chập chờn, giữa những tiếng động ghê rợn của dị giới. Giấc mơ của anh đầy rẫy những hình ảnh hỗn loạn: khu rừng âm u, những con quái vật nhe nanh, và những khuôn mặt xa lạ trên kênh chat, kêu gọi sự giúp đỡ hoặc gieo rắc nỗi sợ hãi.

Bỗng, một tiếng gầm vang lên, gần đến mức khiến Tùng giật mình tỉnh giấc. Tiếng gầm không phải từ xa, mà từ ngay bên ngoài hang đá của anh. Anh nín thở, lắng nghe. Một tiếng sột soạt, nặng nề, như thể có thứ gì đó khổng lồ đang bò qua những bụi cây.

Anh nhìn ra ngoài. Trong màn đêm tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những cây nấm phát quang, anh thấy một bóng đen khổng lồ, cao hơn cả một người trưởng thành, đang từ từ di chuyển về phía khe núi. Đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong bóng tối. Nó có vẻ như đang đánh hơi theo mùi của anh.

"Chết tiệt!" Tùng thầm rủa. Anh đã quá chủ quan. Anh đã không nghĩ rằng một sinh vật to lớn như vậy có thể đến gần mà anh không hề hay biết.

Bóng đen dừng lại, quay đầu về phía hang đá của anh. Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, kèm theo một tiếng khịt mũi mạnh mẽ. Nó đã đánh hơi thấy anh. Anh không thể chạy. Anh không thể trốn.

Tùng siết chặt con dao găm, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ rực đang tiến lại gần. Cuộc chiến sinh tồn thứ hai của anh sắp bắt đầu, và lần này, anh biết mình không thể dựa vào may mắn. Anh phải chiến đấu, phải sống sót. Anh đã có kỹ năng. Anh đã có ý chí. Anh sẽ không bỏ cuộc.

💬 Bình luận chương