Tiếng động trầm đục ấy không phải là sự vang vọng mơ hồ từ xa xăm nữa. Nó đang đến gần, mỗi bước chân như một nhát búa giáng xuống nền đất ẩm ướt, khiến cả khu rừng rung chuyển nhẹ. Tùng nín thở, cơ bắp căng cứng dưới lớp áo đã rách nát. Anh không còn nghĩ đến vết thương ở vai, mà toàn bộ giác quan đều tập trung vào âm thanh đang tiến đến.
Không thể đứng yên chờ đợi. Với kinh nghiệm sinh tồn non nớt nhưng bản năng mách bảo, anh phải tìm chỗ ẩn nấp, hoặc ít nhất là một vị trí có lợi thế. Anh nhanh chóng lùi lại, cố gắng di chuyển thật nhẹ nhàng giữa những bụi cây rậm rạp và những thân cây cổ thụ. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá dày đặc khiến bóng tối càng trở nên sâu thẳm, nuốt chửng tầm nhìn của anh. Cảm giác như đang lặn xuống một đại dương không đáy, nơi mỗi hơi thở đều có thể là tín hiệu báo tử.
Tiếng bước chân ngày càng rõ. Tùng có thể cảm nhận được sự chấn động từ mặt đất lan truyền qua gót chân, chạy dọc sống lưng. Đó không chỉ là một sinh vật lớn, mà còn là một thứ gì đó nặng nề, có sức mạnh kinh hoàng. Anh lách mình qua một bụi dương xỉ cao quá đầu, cố gắng nén lại nhịp tim đang đập như trống bỏi. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, và một mùi tanh nồng, khó chịu bắt đầu lan tỏa trong không khí.
Đột nhiên, một khoảng trống hiện ra. Tùng nhìn thấy nó.
Đó là một con quái vật khổng lồ, cao hơn ba mét, toàn thân phủ một lớp da xám xịt, sần sùi như đá tảng. Nó có hình dáng giống một con tê giác bị biến đổi, với những chiếc sừng gồ ghề mọc khắp đầu và lưng, sắc nhọn như lưỡi kiếm. Đôi mắt đỏ ngầu, hung tợn như hai đốm lửa ma quái, quét qua khu rừng. Mỗi khi nó thở, một làn hơi nóng hổi, mang theo mùi lưu huỳnh khó chịu phả ra, khiến những ngọn cây non xung quanh héo rũ. Nó đang dùng chiếc sừng lớn nhất trên mũi cày xới mặt đất, như đang tìm kiếm thứ gì đó, hoặc chỉ đơn giản là thể hiện sự thống trị của mình.
Tùng gần như bất động. Đây là một con quái vật cấp độ hoàn toàn khác so với con Sâu Gai Độc ban nãy. Chỉ cần một cú húc của nó, anh sẽ biến thành bãi thịt nát. "Phải làm sao đây?" Anh tự hỏi, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Trực giác mách bảo anh rằng đối đầu trực diện là tự sát. Anh cần phải trốn thoát.
Nhưng khu rừng quá dày đặc, và con quái vật dường như đang di chuyển theo một con đường thẳng, nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Tùng tìm kiếm một khe nứt, một tảng đá lớn, bất cứ thứ gì có thể che chắn cho anh. Anh lùi lại từng bước nhỏ, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Tim anh đập thình thịch, âm thanh đó dường như muốn xé toạc lồng ngực anh và báo động cho con quái vật.
Đột nhiên, một nhánh cây khô dưới chân anh gãy "rắc" một tiếng.
Con quái vật lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu quét thẳng về phía Tùng đang ẩn nấp. Một tiếng gầm kinh hoàng xé toạc không khí, khiến lá cây rụng lả tả và chim chóc hoảng loạn bay tán loạn. Âm thanh ấy như một làn sóng xung kích vô hình, đánh thẳng vào màng nhĩ Tùng, khiến đầu óc anh choáng váng.
"Chết tiệt!" Tùng rủa thầm. Anh biết mình không thể trốn nữa. Con quái vật đã phát hiện ra anh.
Không chần chừ, Tùng lao ra khỏi chỗ nấp, chạy thẳng vào sâu hơn trong rừng. Anh không biết mình đang chạy đi đâu, chỉ biết phải chạy thật nhanh, thật xa khỏi tầm với của con quái vật. Nhưng với vết thương ở vai và cơ thể vẫn còn mệt mỏi sau cuộc chiến đầu tiên, tốc độ của anh không thể sánh bằng sự truy đuổi của nó.
Tiếng bước chân nặng nề của con quái vật vang vọng phía sau, mỗi lúc một gần hơn. Anh có thể cảm nhận hơi thở nóng hổi của nó đang phả vào gáy. Một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy anh. Tùng quay đầu lại, và thấy chiếc sừng nhọn hoắt của con quái vật đang lao tới, chỉ cách anh vài mét.
"Không thể thế này được!" Anh gầm lên, nỗi sợ hãi tột độ biến thành một luồng năng lượng bùng nổ. Anh nhớ đến kỹ năng mới của mình.
<Kỹ năng: Phóng Gai Độc>
Không suy nghĩ nhiều, Tùng tập trung ý chí. Một cảm giác nóng rát chạy dọc cánh tay anh. Anh giơ tay ra, và từ lòng bàn tay anh, những chiếc gai xanh biếc, lấp lánh như ngọc lục bảo, bắn ra với tốc độ kinh hoàng. Chúng không nhiều, chỉ khoảng ba chiếc, nhưng chúng mang theo một luồng khí độc màu xanh nhạt.
"Phập! Phập! Phập!"
Ba chiếc gai găm thẳng vào lớp da sần sùi của con quái vật. Một chiếc trúng vào vai, một chiếc vào cổ, và một chiếc cắm vào một bên mắt. Con quái vật khựng lại, một tiếng gầm đau đớn vang lên, khác hẳn tiếng gầm thị uy ban nãy. Lớp da cứng như đá của nó dường như cũng không thể hoàn toàn chống đỡ được những chiếc gai này.
Tùng thấy một vệt xanh nhạt bắt đầu lan ra từ những điểm bị trúng gai trên cơ thể quái vật. Con quái vật lắc đầu điên cuồng, cố gắng xua đi sự khó chịu. Đôi mắt đỏ ngầu của nó giờ đây càng thêm căm hờn, nó nhắm thẳng vào Tùng và lao tới với tốc độ nhanh hơn, bất chấp những chiếc gai đang găm trên người.
Đây không phải là một đòn chí mạng. Tùng biết. Nhưng anh đã có thời gian.
Anh không chạy thẳng nữa mà lách vào giữa hai thân cây cổ thụ khổng lồ, nơi con quái vật quá lớn để đi qua. Nó đâm sầm vào thân cây, tạo ra một tiếng va chạm kinh hoàng, khiến cây cối rung lắc dữ dội. Tùng không dừng lại, anh tiếp tục chạy, sử dụng lợi thế thân hình nhỏ bé của mình để luồn lách qua những bụi cây, những khe hở mà con quái vật không thể theo kịp.
Con quái vật gầm lên giận dữ, nó cố gắng phá đổ thân cây bằng những cú húc điên loạn, nhưng những cây cổ thụ này quá vững chắc. Tùng quay lại nhìn. Con quái vật bắt đầu loạng choạng. Vệt xanh độc tố đã lan ra rộng hơn, khiến lớp da sần sùi của nó chuyển màu tím tái. Nó khạc ra một luồng chất lỏng màu xanh đen, mùi tanh tưởi còn kinh khủng hơn. Rõ ràng, độc tố đang phát huy tác dụng.
Tùng lấy lại hơi, anh tựa lưng vào một thân cây, thở dốc. Vết thương ở vai lại nhói lên, nhưng anh không quan tâm. Anh đã làm được. Anh đã làm chậm con quái vật.
<Bạn đã sử dụng kỹ năng "Phóng Gai Độc". Thông thạo kỹ năng tăng lên!>
<Kỹ năng "Phóng Gai Độc" đã đạt cấp độ 1!>
<Kỹ năng "Phóng Gai Độc" (Cấp 1): Bạn có thể phóng ra 3 gai độc. Tăng sát thương độc tố lên 5%. Thời gian hồi chiêu: 15 giây. Nhánh tiến hóa mới sẽ được mở khóa ở cấp độ cao hơn.>
Tùng đọc nhanh thông báo hệ thống. Sát thương độc tố tăng 5% là một khởi đầu tốt. Quan trọng hơn, anh đã biết nó có thời gian hồi chiêu. Anh phải sử dụng nó một cách chiến lược.
Con quái vật vẫn đang vật lộn với những cái cây. Nó không còn gầm thét dữ dội như trước, mà thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt. Độc tố đang rút cạn sức lực của nó. Tùng nhìn chằm chằm vào nó, sự sợ hãi ban nãy dần được thay thế bằng sự lạnh lùng của kẻ săn mồi. Anh biết mình không thể bỏ qua cơ hội này. Nếu để nó phục hồi, anh sẽ chết.
Tùng lại giơ tay. "Phóng Gai Độc!"
Lần này, anh nhắm kỹ hơn. Ba chiếc gai xanh biếc lại phóng ra, xuyên thẳng vào những vết thương cũ trên cổ và mắt của con quái vật, một chiếc khác cắm vào khớp chân sau. Con quái vật lại gầm lên, nhưng tiếng gầm yếu ớt hơn, đầy vẻ thống khổ. Nó đổ sầm xuống, thân hình khổng lồ tạo ra một tiếng động vang dội khắp khu rừng. Lớp da của nó giờ đây đã chuyển sang màu tím đậm, và những vệt xanh đen lan ra khắp nơi. Chất độc đang tàn phá nội tạng nó.
Nó vẫn còn sống, nhưng đang hấp hối. Tùng thận trọng tiến lại gần, tay siết chặt con dao đã cùn của mình. Anh không muốn mạo hiểm. Anh phải kết liễu nó.
Khi Tùng đến gần, con quái vật chỉ còn có thể ngẩng đầu lên một cách khó nhọc, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã mờ đục. Nó khẽ rên rỉ, như một lời cầu xin yếu ớt. Tùng nhắm mắt lại trong giây lát, cảm giác tội lỗi thoáng qua. Nhưng đây là dị giới. Hoặc giết, hoặc bị giết.
Anh vung con dao, kết thúc sự đau đớn cho con quái vật.
<Bạn đã hạ gục "Tê Giác Độc Khổng Lồ" (Cấp 5)!>
<Bạn nhận được 150 EXP!>
<Bạn nhận được 50 Vàng!>
<Ngọc Hồn "Sừng Độc" đã rơi ra!>
<Ngọc Hồn "Giáp Da Thô" đã rơi ra!>
Tùng thở phào nhẹ nhõm, cả người anh rã rời. Anh gục xuống bên cạnh xác con quái vật, không còn sức lực để đứng vững. Vết thương ở vai lại đau nhói một cách khủng khiếp, máu bắt đầu rỉ ra qua lớp áo đã khô. Anh đặt tay lên vết thương, cảm nhận sự ẩm ướt của máu mới.
**Ngọc Hồn Đã Gắn:**
1. **Gai Độc** (Độ hiếm: Thông Thường - Thuộc tính: Xạ Kích/Độc Tố): Kỹ năng "Phóng Gai Độc" (Cấp 1). Tăng 1 điểm Thể chất.
* *Mô tả:* Phóng ra gai tẩm độc từ cơ thể, gây sát thương vật lý và nhiễm độc cho mục tiêu.
Tùng nhìn chằm chằm vào hai Ngọc Hồn mới rơi ra.
**Ngọc Hồn "Sừng Độc"** (Độ hiếm: Hiếm - Thuộc tính: Vật Lý/Độc Tố)
* *Mô tả:* Kỹ năng "Đâm Sừng Độc". Triệu hồi một chiếc sừng độc mọc ra từ cơ thể (hoặc vũ khí), cho phép người dùng đâm mục tiêu, gây sát thương vật lý và nhiễm độc mạnh. Có thể được cải tiến để sừng vĩnh viễn hóa, hoặc có thể phóng ra sừng.
* *Yêu cầu gắn:* Lực (5), Thể (5)
* *Điểm cộng:* +3 Lực
**Ngọc Hồn "Giáp Da Thô"** (Độ hiếm: Thông Thường - Thuộc tính: Phòng Ngự)
* *Mô tả:* Kỹ năng "Giáp Da". Tạo ra một lớp giáp da thô cứng bao phủ một phần cơ thể, tăng cường phòng thủ vật lý.
* *Yêu cầu gắn:* Thể (3)
* *Điểm cộng:* +1 Thể
Tùng không khỏi ngạc nhiên. Ngọc Hồn "Sừng Độc" là một Ngọc Hồn Hiếm, nó mang lại đến 3 điểm Lực! Anh ngay lập tức cảm thấy sự cám dỗ. Kỹ năng "Đâm Sừng Độc" nghe có vẻ rất mạnh mẽ, đặc biệt khi kết hợp với "Phóng Gai Độc". Một là tấn công tầm xa, một là cận chiến, cả hai đều có độc tố. Đây là một sự kết hợp hoàn hảo!
Anh còn một ô trống Ngọc Hồn. Anh có nên gắn "Sừng Độc" không? Với chỉ số hiện tại của anh, anh đủ điều kiện.
Anh sẽ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nhưng anh cũng cần phòng thủ. "Giáp Da Thô" chỉ là Ngọc Hồn Thông Thường, chỉ tăng 1 Thể chất, nhưng nó cung cấp một kỹ năng phòng ngự rất cần thiết trong dị giới đầy rẫy hiểm nguy này.
Anh nhìn lại số Ngọc Hồn có thể gắn tối đa: 5 cái.
Hiện tại anh chỉ có 1 cái "Gai Độc". Anh còn 4 ô trống.
Vậy là anh có thể gắn cả hai.
"Tuyệt vời!" Tùng thốt lên.
Anh lập tức chọn gắn Ngọc Hồn "Sừng Độc" và "Giáp Da Thô".
<Bạn đã gắn Ngọc Hồn "Sừng Độc". Chỉ số Lực của bạn tăng thêm 3!>
<Bạn đã gắn Ngọc Hồn "Giáp Da Thô". Chỉ số Thể của bạn tăng thêm 1!>
**Ngọc Hồn Đã Gắn:**
1. **Gai Độc** (Độ hiếm: Thông Thường - Thuộc tính: Xạ Kích/Độc Tố): Kỹ năng "Phóng Gai Độc" (Cấp 1). Tăng 1 điểm Thể chất.
2. **Sừng Độc** (Độ hiếm: Hiếm - Thuộc tính: Vật Lý/Độc Tố): Kỹ năng "Đâm Sừng Độc" (Chưa thông thạo). Tăng 3 điểm Lực.
3. **Giáp Da Thô** (Độ hiếm: Thông Thường - Thuộc tính: Phòng Ngự): Kỹ năng "Giáp Da" (Chưa thông thạo). Tăng 1 điểm Thể chất.
Tùng cảm thấy một luồng sức mạnh mới chạy khắp cơ thể. Chỉ số Lực lên đến 10, Thể cũng 10. Anh cảm thấy mạnh mẽ hơn, bền bỉ hơn. Anh không còn là gã yếu ớt của thế giới cũ nữa. Anh đã có sức mạnh để tồn tại, để chiến đấu.
Anh thử kích hoạt kỹ năng "Đâm Sừng Độc". Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc cánh tay phải. Lòng bàn tay anh nóng lên, và một chiếc sừng nhỏ, màu xanh đen, nhọn hoắt bắt đầu mọc ra từ mu bàn tay, xuyên qua lớp da. Nó không gây đau đớn, mà như một phần tự nhiên của cơ thể anh. Chiếc sừng dài khoảng 10 cm, cong cong và tỏa ra một làn khí độc xanh nhạt.
"Tuyệt vời..." Tùng thì thầm. Anh thử vung tay. Chiếc sừng sắc bén có thể dễ dàng xé rách không khí. Anh có thể sử dụng nó để cận chiến, hoặc đâm vào những kẻ địch bất ngờ.
Rồi anh thử "Giáp Da". Một lớp vảy da thô cứng, màu nâu đất, bắt đầu xuất hiện trên cánh tay trái của anh, bao phủ từ khuỷu tay đến vai. Nó dày và chắc chắn, mang lại cảm giác an toàn. Anh chạm vào nó, cảm thấy sự cứng cáp và thô ráp. Đây là một lớp phòng thủ hữu ích, đặc biệt là khi anh chỉ có một chiếc áo rách nát.
Tùng nhìn chằm chằm vào xác con "Tê Giác Độc Khổng Lồ". Cái chết của nó mang lại cho anh sức mạnh, nhưng cũng là một lời nhắc nhở rằng anh chỉ vừa mới bắt đầu. Khu rừng này còn ẩn chứa vô số hiểm nguy khác. Anh cần phải tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi, để chữa trị vết thương, và để luyện tập những kỹ năng mới này.
Anh đứng dậy, cảm giác đau ở vai không còn quá dữ dội như trước, có lẽ nhờ điểm Thể chất tăng lên. Tùng nhìn về phía trước, sâu thẳm vào lòng rừng. Anh biết con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Anh không thể dựa vào may mắn mãi được. Anh phải học cách chiến đấu, học cách sinh tồn, và học cách làm chủ sức mạnh của mình.
Anh sải bước, rời khỏi nơi xác con quái vật đang dần tan biến. Từng bước chân của anh giờ đây đã vững vàng hơn, không còn sự hoảng loạn của kẻ yếu thế. Anh là một kẻ sinh tồn. Và anh sẽ sống sót. Anh sẽ tìm hiểu về dị giới này, và anh sẽ tìm cách trở nên mạnh mẽ hơn mỗi ngày.
Tùng cần phải tìm một nguồn nước sạch, sau đó là thức ăn. Và quan trọng nhất, anh cần phải tìm kiếm những dấu hiệu của những người khác. Anh không thể là người duy nhất ở đây. Kênh chat khu vực và kênh thế giới. Anh cần phải tìm cách sử dụng chúng.
Một tia nắng yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp, chiếu xuống con đường mòn mờ ảo trước mặt anh. Tùng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của rừng hoang dã. Dị giới, anh đã đến rồi, và anh sẽ chinh phục nó.