Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Dị giới cầu sinh

Chương 1: Giấc Mơ Dị Giới Và Viên Ngọc Đầu Tiên

🧾 Chương 1 🕒 29/01/2026 09:11 👁 3 lượt xem
← Trước Sau →
Tiếng còi báo động chói tai xé nát màn đêm tĩnh mịch của căn hộ tập thể. Tùng giật mình tỉnh giấc, lồng ngực đập thình thịch. Anh vội vã bật dậy, cảm giác hụt hẫng đến choáng váng ập đến. Không phải chiếc giường quen thuộc, không phải bốn bức tường sơn màu kem đã bong tróc, mà là một mặt đất ẩm ướt, lạnh lẽo và một màu xanh đen rậm rạp bao trùm. Mùi đất ẩm và một thứ hương lạ lẫm, ngọt ngào nhưng xen lẫn mùi tanh nồng, xộc thẳng vào mũi anh.

Mắt Tùng mở to. Anh đang ở đâu? Cả cơ thể đau nhức như vừa bị xe tải cán qua, đầu óc quay cuồng. Một luồng ánh sáng yếu ớt xuyên qua những tán lá dày đặc, chiếu xuống những thân cây kỳ dị với vỏ cây ánh lên sắc tím than, lá cây to bản như những chiếc quạt khổng lồ. Xung quanh anh, những bụi cây thấp hơn phát ra ánh sáng lập lòe, đủ để anh nhận ra những bông hoa màu đỏ tươi như máu đang khép nép dưới bóng tối.

"Chuyện gì thế này?" Tùng lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay mềm nhũn, loạng choạng suýt ngã. Một cảm giác sợ hãi tột độ dâng lên. Đây không phải là mơ. Anh véo mạnh vào cánh tay, cơn đau buốt nhắc nhở anh rằng tất cả đều là thật.

Đột nhiên, một bảng thông báo trong suốt hiện ra trước mắt anh, lơ lửng giữa không trung.

**[CHÚC MỪNG BẠN ĐÃ XUYÊN VIỆT THÀNH CÔNG ĐẾN DỊ GIỚI ELYSIA!]**
**[Hệ thống trạng thái đã kích hoạt!]**
**[Kênh chat khu vực đã mở khóa!]**
**[Kênh chat thế giới đã mở khóa!]**
**[Hệ thống Ngọc Hồn đã sẵn sàng!]**
**[Mục tiêu: Sinh tồn!]**

Tùng ngây người nhìn bảng thông báo. Những dòng chữ này, những cụm từ này, chúng quá đỗi quen thuộc... nhưng chỉ trong các trò chơi điện tử hoặc tiểu thuyết mạng anh thường đọc. "Xuyên việt? Dị giới?" Anh lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng xua đi cái ý nghĩ hoang đường ấy. Nhưng khi nhìn lại khung cảnh xung quanh, sự thật phũ phàng hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Đây không phải Trái Đất.

Một tiếng rít ghê rợn vang lên từ sâu trong khu rừng, kéo Tùng trở về thực tại. Anh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Anh cần phải biết mình đang ở đâu, và quan trọng hơn, mình là ai. Anh thử nghĩ đến "Trạng thái", và ngay lập tức, một bảng thông tin khác hiện ra.

**[Tên: Tùng]**
**[Tuổi: 25]**
**[Giới tính: Nam]**
**[Cấp độ: 1 (0/100 EXP)]**
**[Chỉ số cơ bản:]**
**[Trí: 8]** (Độ nhạy bén tư duy, khả năng học hỏi)
**[Lực: 10]** (Sức mạnh thể chất, sức công phá)
**[Mẫn: 12]** (Tốc độ phản ứng, sự linh hoạt)
**[Thể: 15]** (Sức bền, khả năng chịu đựng)
**[Ngọc Hồn Đã Gắn: 0/5]**
**[Kỹ năng: Chưa có]**
**[Vàng: 0]**

"Cấp độ 1... chỉ số thấp tè..." Tùng lẩm bẩm. Anh từng là một nhân viên văn phòng bình thường, ngày làm tám tiếng, tối về cày game. Giờ đây, những chỉ số này phản ánh đúng con người anh: một người không có gì đặc biệt. Anh hít sâu một hơi. "Ít nhất thì mình vẫn còn sống."

Anh nhìn xuống bộ quần áo mình đang mặc – một chiếc áo thun cũ và quần jean đã sờn. Không có vũ khí, không có vật dụng gì hữu ích. Anh cảm thấy sự tuyệt vọng dâng lên, nhưng một tia lý trí vẫn còn le lói. "Mình phải tìm cách sinh tồn."

Tùng cố gắng di chuyển về phía có vẻ sáng hơn, bước đi thận trọng, mỗi tiếng lá khô dưới chân đều khiến anh giật mình. Cảm giác bị theo dõi, bị rình rập không ngừng ám ảnh. Khu rừng này không chỉ lạ lẫm mà còn tràn ngập sự nguy hiểm.

Tiếng rít lại vang lên, gần hơn, kèm theo tiếng cành cây khô gãy răng rắc. Tùng nín thở, nép mình vào sau một thân cây to. Từ trong bụi rậm, một sinh vật bò ra. Nó trông giống một con bọ cạp khổng lồ, nhưng toàn thân phủ đầy lớp vỏ chitin màu xanh lục sẫm, điểm xuyết những chiếc gai nhọn hoắt. Đôi càng của nó to bằng cánh tay Tùng, sắc bén như dao, và chiếc đuôi cong vút chứa một chiếc kim chích lớn, phát ra ánh sáng tím nhạt đáng sợ.

**[Bọ Cạp Gai Độc – Cấp độ 3]**

Bảng thông tin hiện lên một lần nữa. Tùng tái mặt. Cấp 3! Anh mới là cấp 1! Tim anh đập như trống bỏi, sự sợ hãi hóa thành một luồng adrenaline lạnh lẽo chạy khắp cơ thể. Con Bọ Cạp Gai Độc chậm rãi di chuyển, đôi mắt kép lấp lánh quan sát xung quanh, như đang tìm kiếm con mồi. Nó dừng lại, đôi càng khua khoắng trong không khí, dường như đã đánh hơi thấy sự hiện diện của anh.

"Chết tiệt!" Tùng thầm rủa. Không có đường lùi. Anh biết rằng nếu anh bỏ chạy, con quái vật sẽ đuổi theo và anh sẽ không có cơ hội. Anh phải chiến đấu. Nhưng bằng cách nào?

Nắm chặt hai bàn tay trần, Tùng nhìn quanh quất. Một cành cây khô gãy nằm gần đó, dày và khá chắc chắn. Anh nhẹ nhàng vươn tới, túm lấy nó. Cành cây dài khoảng một mét, nặng trịch. Không lý tưởng, nhưng là thứ duy nhất anh có.

Con Bọ Cạp Gai Độc dường như đã xác định được vị trí của anh. Nó đột ngột lao tới, tốc độ kinh hoàng. Tùng chỉ kịp lăn mình sang một bên, né tránh cú chích độc hiểm hóc của chiếc đuôi. Chiếc gai nhọn cắm phập vào thân cây Tùng vừa né, tạo ra một vết lõm sâu hoắm.

Tùng thở dốc. Hắn phải tấn công vào điểm yếu. Nhưng điểm yếu của nó là gì? Trong game, thường là phần bụng mềm hoặc đầu.

Con bọ cạp quay ngoắt lại, đôi càng giương cao, chuẩn bị kẹp nát anh. Tùng gầm lên một tiếng, dùng hết sức lực còn lại vung cành cây lên, nhắm thẳng vào đầu con quái vật.

*RẮC!*

Tiếng cành cây va chạm vào lớp vỏ cứng của bọ cạp vang lên khô khốc. Con quái vật khựng lại trong giây lát, đôi mắt kép dường như nhấp nháy, nhưng nó không hề hấn gì. Cành cây trên tay Tùng thì đã nứt toác.

Sự tuyệt vọng ập đến. Sức mạnh của anh quá yếu. Anh không thể làm gì được nó!

Con bọ cạp giận dữ, vung càng kẹp lấy vai Tùng. Một tiếng "RẮC" khác vang lên, là tiếng xương của Tùng. Cơn đau thấu trời khiến anh khuỵu xuống, mắt hoa lên. Mùi máu tươi trào ra từ miệng vết thương.

"Không! Mình không thể chết ở đây!"

Trong lúc tuyệt vọng, Tùng nhìn thấy một khe hở nhỏ ở phần khớp nối giữa đầu và thân của con bọ cạp, nơi lớp vỏ có vẻ mỏng hơn một chút. Đó là cơ hội duy nhất!

Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau xé. Bằng một ý chí sắt đá, Tùng dùng tay không bị kẹp, vơ lấy một hòn đá sắc nhọn dưới đất. Với toàn bộ sức lực còn lại, anh đâm thẳng hòn đá vào khe hở đó.

*XOẸT!*

Hòn đá xuyên qua lớp vỏ mỏng, cắm sâu vào bên trong. Con Bọ Cạp Gai Độc rít lên một tiếng thảm thiết, toàn thân co giật dữ dội. Chất dịch màu xanh lục chảy ra từ vết thương. Nó buông Tùng ra, đôi càng giãy giụa trong không khí, rồi đổ sụp xuống đất, im lìm.

Tùng ngã vật xuống, thở hổn hển, toàn thân run rẩy. Vai anh đau buốt, cảm giác như đã trật khớp. Nhưng anh đã sống sót. Anh đã giết được nó!

Một loạt bảng thông báo hiện ra trước mắt anh.

**[Bạn đã hạ gục Bọ Cạp Gai Độc – Cấp độ 3!]**
**[Bạn nhận được 30 EXP!]**
**[Bạn nhận được 5 Vàng!]**
**[Chúc mừng! BẠN ĐÃ LÊN CẤP!]**
**[Cấp độ: 2 (0/200 EXP)]**
**[Chỉ số cơ bản:]**
**[Trí: 8 -> 9]**
**[Lực: 10 -> 11]**
**[Mẫn: 12 -> 13]**
**[Thể: 15 -> 16]**
**[Bạn nhận được 5 điểm thuộc tính chưa phân phối!]**

Tùng nhìn những con số nhảy múa, một cảm giác nhẹ nhõm và phấn khích chưa từng có ập đến. Anh có thể trở nên mạnh hơn! Anh có thể sống sót!

Và rồi, một vật thể lấp lánh xuất hiện trên xác con bọ cạp. Đó là một viên ngọc màu xanh lục trong suốt, bên trong có hình dáng của một chiếc gai nhọn hoắt, phát ra ánh sáng mờ ảo.

**[Ngọc Hồn: Phóng Gai Độc]**
**[Loại: Xạ Kích]**
**[Phẩm chất: Phổ biến]**
**[Hiệu ứng: Khi trang bị, tăng +2 điểm Mẫn. Kích hoạt kỹ năng "Phóng Gai Độc".]**
**[Mô tả kỹ năng "Phóng Gai Độc": Phóng ra một chiếc gai chứa độc tố từ cơ thể, gây sát thương vật lý và hiệu ứng trúng độc nhẹ lên mục tiêu. Tiêu hao 5 năng lượng. Thời gian hồi chiêu: 3 giây.]**
**[Bạn có muốn gắn Ngọc Hồn này không?]**

Tùng không chút do dự. "Gắn!"

Viên ngọc hồn bay lên, hòa vào cơ thể anh, rồi tan biến. Một cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng, sau đó là một nguồn năng lượng nhỏ bé dâng lên trong cơ thể.

**[Ngọc Hồn: Phóng Gai Độc đã được gắn!]**
**[Chỉ số Mẫn tăng thêm 2 điểm!]**
**[Mẫn: 13 -> 15]**
**[Kỹ năng "Phóng Gai Độc" đã được học!]**

Tùng cảm thấy một sự thay đổi nhỏ. Anh cảm nhận được cơ thể mình nhẹ nhõm hơn một chút, phản ứng nhanh hơn một chút. Một cách sử dụng kỹ năng hiện lên trong đầu anh, như thể anh đã biết cách làm từ trước.

"Mẫn tăng lên 15... vậy là mình đã có 5 điểm thuộc tính chưa phân phối." Tùng quyết định dồn 5 điểm đó vào Thể để tăng khả năng sống sót.

**[Bạn đã phân phối 5 điểm thuộc tính vào Thể.]**
**[Thể: 16 -> 21]**

Cảm giác đau nhức ở vai vẫn còn, nhưng dường như đã dịu đi một chút. Khả năng chịu đựng của anh đã tăng lên.

"Kênh chat khu vực..." Tùng lẩm bẩm, và một bảng tin nhắn khác hiện ra.

**[Kênh Chat Khu Vực (100km)]**

* **[Người dùng ẩn danh 1]:** "Có ai không? Tôi đang ở đâu đây? Làm ơn cứu tôi với! Có quái vật!"
* **[Người dùng ẩn danh 2]:** "Chết tiệt! Toàn dân xuyên không là thật! Ai có Ngọc Hồn nào chưa? Tôi vừa giết được một con chuột khổng lồ, nó rơi ra Ngọc Hồn Tăng Lực!"
* **[Người dùng ẩn danh 3]:** "Tôi vừa bị một bầy goblin tấn công! May mà tôi có kỹ năng Triệu hồi Linh thú. Có ai muốn lập đội không?"
* **[Người dùng ẩn danh 4]:** "Cứu! Cứu! Tôi đang bị bao vây bởi nhện độc! Ai đó ở gần tọa độ X: 123, Y: 456 không?"
* **[Người dùng ẩn danh 5]:** "Ha ha ha! Lũ ngu! Ta đã có 3 Ngọc Hồn rồi! Kẻ yếu kém chỉ xứng đáng làm thức ăn cho quái vật!"

Tùng đọc lướt qua các tin nhắn, cảm thấy một sự hỗn loạn bao trùm. Không chỉ anh, mà hàng tỷ người khác trên Trái Đất đều đã bị đưa đến đây. Có những người hoảng loạn, có những người thích nghi nhanh chóng, và cũng có những kẻ đã bắt đầu bộc lộ bản chất đen tối của mình. Cái thế giới này, nó tàn khốc hơn anh tưởng tượng rất nhiều.

Anh nhìn xác con Bọ Cạp Gai Độc. Nơi đây là một khu rừng rộng lớn, đầy rẫy hiểm nguy. Anh không thể cứ mãi trốn tránh. Anh cần phải mạnh hơn, cần phải hiểu rõ về thế giới này, về hệ thống Ngọc Hồn. Anh cần một nơi trú ẩn an toàn, cần thức ăn, nước uống.

Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với một sự quyết tâm mãnh liệt. Anh không còn là Tùng của thế giới cũ, người chỉ biết sống một cuộc đời an nhàn. Giờ đây, anh là một kẻ sinh tồn.

Với một tiếng rên nhẹ vì vết thương ở vai, Tùng đứng dậy. Anh cần phải di chuyển. Khu rừng này không hề an toàn. Anh đã giết một con quái vật, nhưng còn hàng ngàn con khác. Anh phải tìm cách băng qua khu rừng, tìm một nơi có thể tạm thời nghỉ ngơi, và quan trọng nhất, tìm hiểu sâu hơn về kỹ năng "Phóng Gai Độc" vừa có được. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng anh biết một điều: anh sẽ không bỏ cuộc.

Anh đưa tay sờ lên vai, vết thương vẫn còn nhói. Máu đã khô lại, nhưng cảm giác đau buốt vẫn nhắc nhở anh về cuộc chiến vừa qua. Tùng nhìn về phía trước, nơi những tán cây khổng lồ tiếp tục vươn mình vào không gian, che khuất cả bầu trời. Xa xa, một âm thanh trầm đục vang vọng, như tiếng bước chân của một thứ gì đó khổng lồ đang chậm rãi tiến về phía này. Tùng siết chặt nắm đấm, sự cảnh giác lên đến tột độ. Dị giới, anh đã đến rồi.

💬 Bình luận chương