Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Kí Sự Chym Nhỏ

Chương 3: Kế Sách Chim Trong Lồng, Và Những Phát Minh Của Loài Chim

🧾 Chương 3 🕒 28/01/2026 09:59 👁 2 lượt xem
Cứu với! Lạc Tư gào thét trong lòng, một tiếng kêu thảng thốt đến mức nếu anh còn là người, chắc chắn hàng xóm đã réo lên báo công an vì tội gây rối trật tự công cộng. Nhưng giờ anh chỉ là một con chim sẻ bé tẹo, tiếng kêu đó chỉ vọng lại trong cái đầu chim bé xíu, không thoát ra được khỏi lồng ngực. Anh là chim, anh có hệ thống, nhưng hệ thống này lại giao cho anh một nhiệm vụ oái oăm hơn cả việc yêu cầu anh tự bay lên mặt trăng bằng cánh.

“Sống sót trong lồng vàng? Khiến phản diện tin tưởng và thả ra?” Lạc Tư rít lên trong vô vọng, tiếng rít nghe như tiếng chim con non nớt đang đòi ăn. Anh nhìn quanh cái lồng dát vàng lấp lánh, rồi lại liếc sang Diệp Huyền, người vẫn đang nhàn nhã lật từng trang sách, tách trà xanh bốc khói nhẹ. Hắn ta đẹp trai đến mức vô lý, bộ y phục bằng lụa thượng hạng rủ xuống mềm mại, mái tóc đen như thác đổ, và ánh mắt... ánh mắt đó lạnh như băng, nhưng lại toát lên vẻ thông tuệ đến đáng sợ. Một bức tượng sống biết đọc sách, một cỗ máy kiếm tiền (à không, kiếm quyền lực) hoàn hảo, một tên tư bản phong kiến chính hiệu. Làm sao một con chim bé xíu, vừa mới xuyên không, lại còn bị sét đánh đến mất hết cả não như anh có thể khiến tên này tin tưởng? Tin tưởng cái gì? Tin rằng anh là một đặc vụ FBI cải trang thành chim để điều tra hắn à? Hay tin rằng anh là chim hoàng yến có khả năng dự đoán tương lai?

Lạc Tư rụt đầu, mỏ khẽ run rẩy. Anh nhìn xuống đôi chân chim khẳng khiu của mình, rồi lại nhìn lên đôi tay thon dài của Diệp Huyền đang lật sách. Khoảng cách địa vị, quyền lực, thậm chí là... đẳng cấp sinh vật, giữa anh và hắn quá lớn. Đây không phải là nhiệm vụ khó, đây là nhiệm vụ "bất khả thi" phiên bản nâng cấp, có thêm hiệu ứng "cười ra nước mắt".

Anh thở dài (một tiếng thở dài nghe như tiếng chim hót líu lo). Thôi được rồi, dù sao cũng phải thử. Lạc Tư nhớ lại những bộ phim tình cảm lãng mạn mà mấy đứa con gái đồng nghiệp hay xem trộm giờ hành chính. Trong đó, mấy cô nữ chính hay dùng đủ chiêu trò để "cưa đổ" nam chính. Anh là chim, anh không thể "cưa", nhưng có lẽ anh có thể "mổ" hắn? Mổ hắn cho hắn chú ý? Không, không, nghe có vẻ hơi bạo lực, mà anh lại là chim, mổ hắn chắc hắn chỉ coi như bị muỗi đốt.

Lạc Tư bắt đầu quan sát Diệp Huyền tỉ mỉ hơn. Hắn đang đọc một cuốn sách bìa đen, chữ viết cổ đại loằng ngoằng. Thi thoảng, hắn lại đưa tay vuốt nhẹ cằm, đôi mắt phượng khẽ nheo lại như đang suy tư điều gì đó thâm sâu. Lạc Tư tự nhủ, nếu có thể hiểu được hắn đang nghĩ gì thì tốt quá. Nhưng anh chỉ là chim, ngôn ngữ loài người đã quên gần hết, nói chi đến ngôn ngữ cơ thể của một tên phản diện cấp cao.

Ý tưởng đầu tiên của Lạc Tư là... gây sự chú ý. Anh là một con chim, mà chim thì phải hót! Anh hít một hơi thật sâu, căng lồng ngực nhỏ bé, và... "Chip! Chip! Chíp chíp chíp!" Anh hót, hót nhiệt tình như thể đang tranh giải quán quân chim hót toàn quốc. Anh hót đủ điệu, từ điệu chim sẻ ban sáng gọi bạn tình đến điệu chim sâu ríu rít tìm mồi. Anh còn thử cả điệu chim yến lanh lảnh mà anh từng nghe thấy trên TV.

Diệp Huyền, người đang chìm đắm trong thế giới của mình, khẽ nhíu mày. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua lồng chim. Lạc Tư đang hót hăng say, thấy hắn nhìn, anh càng hót to hơn, hót hùng tráng hơn, hót như thể đang biểu diễn opera cho một vị hoàng đế.

Diệp Huyền chỉ nhìn một lúc, rồi khẽ lắc đầu, tiếp tục cúi xuống đọc sách.

Lạc Tư: "..."

Thất bại thảm hại! Hót mà cũng không ăn thua! Anh có cảm giác Diệp Huyền nhìn anh như nhìn một con ve sầu đang cố hết sức kêu lên giữa trưa hè oi ả vậy. Chẳng có chút ấn tượng nào.

Lạc Tư rầu rĩ. Hát không được thì nhảy! Anh bắt đầu nhảy nhót trong lồng, dậm chân thình thịch trên cành cây nhân tạo, rồi xoay vòng, vỗ cánh phành phạch. Anh nhảy điệu hip-hop, điệu salsa, điệu nhảy sạp mà anh từng học trong chuyến đi du lịch miền núi. Anh còn thử cả điệu nhảy... gà bới đất, trông có vẻ hơi mất phẩm giá nhưng vì nhiệm vụ, anh bất chấp!

Lại một lần nữa, Diệp Huyền ngẩng đầu. Lần này, hắn không nhíu mày nữa, mà là... hơi cong khóe môi, một nụ cười nhạt nhẽo, thoáng qua rất nhanh. Lạc Tư giật mình. Hắn cười! Hắn cười anh! Anh đang cố gắng hết sức để gây ấn tượng, còn hắn lại cười như thể anh là một con rối mua vui. Tự ái của một nhân viên văn phòng cấp thấp bị chà đạp nghiêm trọng.

"Đồ tên tư bản hút máu!" Lạc Tư lầm bầm, nhưng âm thanh chỉ là "Chíp chíp chíp!"

Buổi chiều trôi qua trong sự bế tắc của Lạc Tư. Diệp Huyền thỉnh thoảng mới liếc nhìn anh, nhưng chẳng có vẻ gì là "tin tưởng" hay "muốn thả ra". Anh cố gắng thử mọi cách: rỉa lông thật đẹp, giả vờ ngủ say để hắn thương hại, rồi lại giả vờ yếu ớt để hắn lo lắng. Nhưng Diệp Huyền vẫn cứ như một pho tượng biết thở, không chút động lòng.

Khi trời tối dần, một người hầu gái trẻ tuổi, mặc bộ y phục cổ trang đơn giản, bước vào phòng. Cô bé mang theo một đĩa đựng những hạt kê vàng óng, đặt vào máng ăn trong lồng. Lạc Tư nhìn đĩa kê, rồi lại nhìn cô bé. Anh thèm một bát phở tái lăn, một ly trà sữa trân châu đường đen, chứ không phải mấy hạt kê khô khốc này. Nhưng bụng anh thì đang réo ầm ĩ.

Diệp Huyền vẫn ngồi đó, đọc sách dưới ánh nến. Hắn không ăn tối cùng bàn với cô bé hầu gái. Có vẻ như hắn ăn uống ở một nơi khác, hoặc hắn là sinh vật sống bằng không khí và sự lạnh lùng.

Lạc Tư lén lút nhìn Diệp Huyền, rồi chậm rãi mổ những hạt kê. Anh cố gắng mổ một cách... thanh lịch nhất có thể, không gây tiếng động, không bới lung tung. Anh muốn hắn thấy anh là một con chim có giáo dục, không phải loại chim hoang dã bạ đâu ăn đấy. Nhưng anh biết, đó chỉ là tự lừa dối bản thân.

Sau khi ăn xong, Lạc Tư ngồi thu lu trên cành cây, cảm thấy cuộc đời sao mà chông chênh. Anh nhớ nhà, nhớ cái ghế xoay văn phòng, nhớ tiếng gõ bàn phím lạch cạch của đồng nghiệp, nhớ cả tiếng sếp cằn nhằn. Ít nhất thì lúc đó anh còn là người, còn có quyền được cằn nhằn lại (trong đầu).

Đêm xuống, Diệp Huyền rời đi. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh nến leo lét và tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa. Lạc Tư cảm thấy cô đơn đến cùng cực. Hệ thống đâu rồi? Sao không ra nhiệm vụ dễ hơn chút? Ví dụ như "Tìm cách trốn khỏi lồng", hoặc "Tìm cách biến lại thành người"? Tại sao lại là "Khiến phản diện tin tưởng"?

Sáng hôm sau, Lạc Tư thức dậy với một ý tưởng táo bạo. Nếu không thể gây chú ý bằng cách thông thường, vậy thì anh phải... thể hiện trí tuệ! Dù anh là chim, nhưng trong đầu anh vẫn là một kỹ sư phần mềm chính hiệu! Anh có thể không nói được tiếng người, nhưng anh vẫn có thể... viết! Viết chữ!

Lạc Tư nhìn quanh lồng. Không có bút, không có giấy, không có máy tính bảng. Chỉ có cành cây, máng ăn, máng nước, và phân chim. Phân chim! Đúng rồi! Anh có thể dùng phân chim để viết!

Một kế hoạch "thiên tài" (theo tiêu chuẩn của loài chim) đã được hình thành. Lạc Tư bắt đầu ăn thật nhiều kê, uống thật nhiều nước. Anh cần nguyên liệu! Anh cần "mực"!

Diệp Huyền bước vào phòng như thường lệ. Hắn vẫn cầm cuốn sách hôm qua, vẫn thưởng trà, vẫn toát ra khí chất "người-trong-mộng-của-vạn-cô-gái-nhưng-chẳng-thèm-để-ý-ai". Lạc Tư nhìn hắn, rồi lại nhìn cái sàn lồng. Đây chính là nơi anh sẽ "sáng tạo nghệ thuật".

Anh bắt đầu "viết". Bằng cách khéo léo di chuyển, anh cố gắng thải phân chim thành hình dạng chữ cái. Đầu tiên là chữ "G" (ghét), rồi chữ "T" (tư bản), rồi chữ "Đ" (đồ khốn). Nhưng mà chim sẻ thì không biết tiếng Việt. À, khoan, anh là Lạc Tư, anh biết tiếng Việt mà! Nhưng cơ thể chim thì không biết. Thôi thì cứ viết đại.

Lạc Tư quyết định thử một thông điệp đơn giản nhất, mang tính chất "cầu cứu": "HELP". Anh cần phải rất kiên nhẫn. Đầu tiên là một đường thẳng, rồi một đường ngang, rồi một đường thẳng nữa cho chữ H. Tiếp theo là chữ E...

Quá trình này cực kỳ khó khăn. Phân chim không phải là mực dễ kiểm soát. Anh phải nhảy nhót liên tục, vừa để điều chỉnh góc độ, vừa để tránh giẫm phải "tác phẩm" của mình. Anh còn phải canh chừng Diệp Huyền, xem hắn có để ý không.

Diệp Huyền vẫn đọc sách, nhưng thỉnh thoảng hắn lại đưa mắt nhìn Lạc Tư với vẻ hơi khó hiểu. Hắn thấy con chim này sao hôm nay lại năng động thế, cứ nhảy nhót lung tung trong lồng, trông như đang... tập thể dục buổi sáng.

Cuối cùng, sau gần một tiếng đồng hồ "công phu", Lạc Tư đã hoàn thành tác phẩm của mình trên sàn lồng. Dưới góc nhìn của một con chim, nó khá... nghệ thuật. Dưới góc nhìn của một con người, nó chắc chắn là một mớ hỗn độn không thể nhận dạng.

"Chíp chíp!" Lạc Tư kêu lên một tiếng, như muốn thông báo: "Tác phẩm của tôi đây, tên tư bản kia!"

Diệp Huyền ngước mắt lên. Hắn nhìn Lạc Tư, rồi từ từ nhìn xuống sàn lồng. Ánh mắt hắn dừng lại ở mớ bầy nhầy màu trắng xanh mà Lạc Tư đã vô cùng tự hào.

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng.

Lạc Tư hồi hộp. Hắn sẽ ngạc nhiên? Hắn sẽ kinh ngạc? Hắn sẽ nhận ra đây là một thông điệp từ một sinh vật thông minh?

Diệp Huyền không nói gì. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, rồi vẫy tay.
Ngay lập tức, người hầu gái hôm qua bước vào.

"Dọn dẹp cái này." Diệp Huyền chỉ vào sàn lồng chim, giọng nói bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

"Vâng, công tử." Cô bé hầu gái cúi đầu, rồi cầm một miếng giẻ, nhẹ nhàng lau sạch "tác phẩm nghệ thuật" của Lạc Tư.

"KHÔNG! KHOAN ĐÃ!" Lạc Tư gào thét trong lòng, đôi cánh bé nhỏ vỗ loạn xạ. "Đó là thông điệp của tôi! Đó là lời cầu cứu! Đừng có lau đi chứ!"

Nhưng lời cầu cứu của anh chỉ là tiếng "chíp chíp" thất thanh, và cô bé hầu gái thì đã lau sạch bách. Sàn lồng lại sáng bóng như chưa từng có gì xảy ra.

Lạc Tư: "..." Anh cảm thấy như vừa bị tạt một gáo nước lạnh vào giữa mặt. Thể diện của một kỹ sư phần mềm, một con người từng có bằng đại học, đã bị chà đạp không thương tiếc bởi một tên phản diện và một cô bé hầu gái.

Diệp Huyền lại cầm sách lên đọc. Hắn thậm chí không buồn nhìn lại Lạc Tư một lần nữa.

"Hệ thống, ngươi lừa ta! Nhiệm vụ này là lừa đảo!" Lạc Tư gào lên trong đầu. "Làm sao mà một con chim có thể khiến hắn tin tưởng chứ? Hắn còn chẳng thèm để ý đến tôi!"

Anh nhìn Diệp Huyền, rồi nhìn lại cái sàn lồng sạch bong. Có lẽ anh cần một chiến lược mới, một chiến lược cao cấp hơn, tinh vi hơn. Một chiến lược mà Diệp Huyền, với trí tuệ siêu phàm của hắn, cũng không thể không chú ý.

Lạc Tư bắt đầu suy nghĩ. Nếu không thể dùng phân, vậy thì dùng gì? Dùng giọng điệu? Không ăn thua. Dùng điệu nhảy? Hắn cười. Vậy thì... dùng sự bất thường!

Anh nhớ lại một câu chuyện cổ tích về một con chim biết nói. Nếu anh có thể nói được một từ nào đó, một từ thôi, nó có thể là chìa khóa. Nhưng anh đã thử nói, chỉ toàn là "chíp chíp".

Hay là... giả vờ bị bệnh? Giả vờ ốm yếu sắp chết? Chắc chắn hắn sẽ chú ý. Nhưng lỡ hắn lại cho anh uống thuốc độc thì sao? Hay là nướng anh làm món chim quay bổ dưỡng? Không, không, rủi ro quá cao.

Lạc Tư nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền. Hắn vẫn đang đọc sách, tách trà đã được thay mới. Cuộc sống của hắn thật bình yên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong đầu anh.

Bỗng nhiên, Lạc Tư để ý thấy Diệp Huyền khẽ nhíu mày. Hắn đưa tay lên xoa xoa thái dương. Có vẻ như hắn đang gặp phải một vấn đề gì đó.

Đây rồi! Cơ hội ngàn năm có một! Lạc Tư nghĩ nhanh. Hắn đang đau đầu! Hắn đang mệt mỏi! Hắn đang cần được giải tỏa!

Lạc Tư bắt đầu hót, nhưng lần này anh hót khác. Anh hót một giai điệu du dương, nhẹ nhàng, như tiếng suối chảy, như tiếng gió thoảng qua. Anh nhớ lại những bản nhạc nhẹ nhàng anh từng nghe để thư giãn sau giờ làm việc căng thẳng. Anh cố gắng truyền tải sự bình yên, sự thư thái vào từng tiếng hót.

Diệp Huyền ngừng xoa thái dương. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Lạc Tư. Lần này, ánh mắt hắn không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà có chút... tò mò.

Lạc Tư tiếp tục hót. Anh hót chậm rãi, đều đặn, như một điệu ru. Anh không biết liệu Diệp Huyền có cảm nhận được sự khác biệt không, nhưng anh dốc hết tâm huyết vào tiếng hót này. Đây là "chiêu cuối" của anh.

Diệp Huyền lắng nghe. Hắn không nói gì, chỉ giữ nguyên tư thế, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hót du dương của Lạc Tư.

Dần dần, Lạc Tư thấy mí mắt Diệp Huyền khẽ cụp xuống. Đầu hắn hơi nghiêng. Hắn... đang ngủ gật? Không thể nào! Tên phản diện lạnh lùng này lại có thể ngủ gật vì tiếng hót của anh ư?

Lạc Tư ngừng hót. Diệp Huyền mở mắt ra, nhìn anh. Ánh mắt hắn vẫn có vẻ mông lung, như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ.

"Ngươi..." Diệp Huyền khẽ khàng mở miệng, giọng nói trầm ấm hơn bình thường. "Ngươi là chim gì?"

Lạc Tư đứng hình. Hắn nói chuyện với anh! Hắn hỏi anh là chim gì! Đây có phải là dấu hiệu của sự "tin tưởng" không? Hay chỉ là hắn muốn biết tên giống loài để dễ bề... làm thịt?

Dù sao thì, đây cũng là một bước tiến! Lạc Tư cảm thấy một tia hy vọng le lói. Anh không thể trả lời bằng lời, nhưng anh có thể... thể hiện!

Anh bắt đầu vỗ cánh nhẹ nhàng, rồi khẽ cúi đầu, như một hành động chào hỏi. Anh không biết chim sẻ có chào hỏi kiểu này không, nhưng anh thấy trong phim người ta hay làm vậy.

Diệp Huyền nhìn Lạc Tư, rồi lại khẽ nhíu mày. Nhưng lần này, cái nhíu mày không phải là sự khó chịu, mà là sự suy tư.

"Thú vị." Hắn thì thầm, rồi lại nhắm mắt lại, nhưng lần này, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười cực kỳ nhạt.

Lạc Tư mừng rỡ. Thú vị! Hắn nói thú vị! Đây chắc chắn là một dấu hiệu tốt! Ít nhất thì anh cũng không còn là một con chim vô tri vô giác trong mắt hắn nữa rồi.

Anh quyết định tiếp tục phát huy "kỹ năng ca hát" của mình. Lạc Tư lại hót, nhưng lần này, anh thêm vào một chút điệu đà, một chút tình cảm, như thể đang hát một bản tình ca. Anh muốn Diệp Huyền cảm thấy thoải mái, thư giãn, và rồi... tin tưởng anh!

[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]
[Tiến độ nhiệm vụ "Khiến Diệp Huyền tin tưởng và thả bạn ra": 1%]
[Diệp Huyền đã thể hiện sự tò mò. Tiếp tục duy trì ấn tượng tốt.]
[Phần thưởng: 10 Điểm Hảo Cảm với Diệp Huyền]

Lạc Tư suýt nữa thì ngã khỏi cành cây vì sung sướng. Một phần trăm! Mười điểm hảo cảm! Dù chỉ là một con số bé tẹo, nhưng nó là bằng chứng cho thấy những nỗ lực của anh không phải là vô ích. Anh có thể làm được! Anh sẽ khiến tên tư bản này tin tưởng anh, thả anh ra, và rồi anh sẽ tìm được cổng không gian để về nhà!

Nhưng trước mắt, anh vẫn phải sống sót trong cái lồng vàng này. Và anh có cảm giác, con đường phía trước còn dài, còn lắm chông gai, và chắc chắn sẽ còn nhiều tình huống dở khóc dở cười nữa.

Lạc Tư lại hót, tiếng hót của anh mang theo cả sự quyết tâm và một chút... hy vọng về một bát phở tái lăn trong tương lai không xa.

💬 Bình luận chương