Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Kí Sự Chym Nhỏ

Chương 2: Chim Sẻ Bay Lên Trời, Gặp Ngay Lưới Tình (hay Lưới Chim?)

🧾 Chương 2 🕒 28/01/2026 09:58 👁 2 lượt xem
Cái nhìn của Diệp Huyền như lưỡi dao vô hình, xuyên thẳng qua lớp lá cây rậm rạp, đóng băng từng sợi lông vũ trên người Chym Nhỏ. Lạc Tư cứng đơ tại chỗ, hai con mắt đen lay láy tròn xoe như hai hột nhãn, phản chiếu hình ảnh Diệp Huyền đang đứng dưới thác nước. Tim anh đập thình thịch như trống trận, không phải vì sợ hãi mà là vì một cảm giác… hụt hẫng. Hụt hẫng vì cái số phận cứ mãi trêu ngươi. Vừa thoát khỏi kiếp nhân viên quèn bị tư bản bóc lột, giờ lại thành chim bị phản diện đẹp trai săn đuổi. Cuộc đời này có vẻ như sinh ra để hành anh thì phải.

Diệp Huyền vẫn đứng đó, không nhúc nhích, chỉ có ánh mắt là không rời khỏi chỗ anh ẩn náu. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng thác nước đổ ầm ầm như tiếng cười nhạo của số phận. Lạc Tư nuốt nước bọt. Mà không, chim thì nuốt cái gì? Nuốt… nuốt không khí chăng? Chân anh run lẩy bẩy, bám víu vào cành cây như thể đó là sợi chỉ cuối cùng níu giữ anh với cõi đời. Anh thầm nghĩ, nếu có cơ hội được đầu thai lại, anh nhất định sẽ chọn làm một con… rồng. Rồng thì ai dám xơi! Còn chim sẻ thì, ôi thôi, mồi ngon cho mọi nhà!

Một nụ cười nhếch mép nhẹ nhàng xuất hiện trên môi Diệp Huyền, đủ để Lạc Tư cảm thấy lạnh sống lưng. "Ngươi định trốn đến bao giờ?" Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại mang theo một sự đe dọa không thể che giấu, như thể hắn đang nói chuyện với một con người, chứ không phải một con chim chỉ biết "chíp chíp".

Lạc Tư suýt nữa thì rớt khỏi cành cây vì câu hỏi bất ngờ đó. Hắn… hắn biết mình đang nghĩ gì ư? Hay hắn đang thử? Anh cố gắng giữ vẻ mặt chim non ngây thơ vô số tội, nghiêng đầu, chớp chớp mắt. Chíp chíp! Anh giả vờ như một chú chim sẻ bình thường, không hề hay biết gì về sự tồn tại của một con người đang đứng dưới kia, mang theo ý đồ đen tối.

"Đừng giả vờ nữa." Diệp Huyền bước một bước chậm rãi về phía cái cây Lạc Tư đang ẩn náu. Mỗi bước đi của hắn đều nhẹ nhàng, nhưng lại như dẫm lên trái tim Chym Nhỏ. "Con chim nào lại có ánh mắt lanh lợi như vậy, và lại còn… biết đỏ mặt?"

Lạc Tư giật mình. Đỏ mặt? Anh có đỏ mặt đâu! Hay là do anh sợ quá nên mặt chim nó... tím tái lại rồi? Chết tiệt, hắn đúng là đồ tâm lý chiến! Lạc Tư cố gắng bay đi, nhưng cơ thể anh như bị đóng đinh vào cành cây. Một luồng khí vô hình nào đó đang giữ chặt anh lại. Anh vỗ cánh loạn xạ, tiếng "chíp chíp" vang lên đầy tuyệt vọng.

Diệp Huyền dừng lại dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn lên. Hắn không hề vội vàng, ánh mắt vẫn mang theo sự bình thản đến đáng sợ. "Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây?" Hắn nói, như thể đang chất vấn một tội phạm.

Lạc Tư muốn gào lên: "Tôi là Lạc Tư, một nhân viên văn phòng bị bóc lột, bị sét đánh thành chim! Tôi cũng muốn biết tại sao tôi lại ở đây!" Nhưng tất cả những gì anh có thể phát ra chỉ là những tiếng "chíp chíp" thảm thương. Anh cảm thấy bất lực vô cùng. Cái kiếp chim này đúng là không có nhân quyền mà! Đến cả lời nói cũng bị tước đoạt.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Diệp Huyền. Hắn khẽ đưa tay lên, một luồng sáng xanh nhạt bao bọc lấy bàn tay hắn. Lạc Tư cảnh giác tột độ. Đây là chiêu gì? Hắn định nướng mình tươi sống luôn hả? Anh nghĩ đến cảnh mình bị nướng trên lửa, gia vị tẩm ướp đầy đủ, rồi bị hắn dùng đũa gắp... Trời ơi, thật là một cái chết thảm thương!

Nhưng Diệp Huyền không nướng anh. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. Luồng sáng xanh nhạt từ tay hắn tỏa ra, bao trùm lấy Chym Nhỏ. Lạc Tư cảm thấy một lực hút nhẹ nhàng kéo anh ra khỏi cành cây. Anh không thể kháng cự, cứ thế lơ lửng giữa không trung, rồi từ từ hạ xuống, đậu gọn ghẽ trong lòng bàn tay của Diệp Huyền.

Lạc Tư hoàn toàn choáng váng. Cái quái gì đang xảy ra vậy? Đây là ma thuật à? Hay là hắn dùng năng lượng tâm linh để điều khiển? Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điển trai không góc chết của Diệp Huyền, gần đến mức anh có thể thấy rõ từng sợi lông mi của hắn. Ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước không đáy, ẩn chứa điều gì đó mà Lạc Tư không thể nào hiểu được.

"Ngươi... không phải là chim bình thường." Diệp Huyền khẽ nhíu mày, vuốt ve nhẹ nhàng lớp lông mềm mại trên lưng Chym Nhỏ bằng ngón tay cái. Cảm giác này khiến Lạc Tư rùng mình. Không phải vì sợ, mà vì… nhột! Hắn vuốt đúng chỗ nhột của anh!

Lạc Tư cố gắng giãy giụa, nhưng bàn tay Diệp Huyền vững như bàn thạch. Anh cảm thấy mình như một món đồ chơi bị hắn nắm giữ, không có chút quyền tự chủ nào. "Chíp chíp chíp!" Anh phản đối kịch liệt. Đồ biến thái! Không được sờ mó chim của tôi như vậy!

Diệp Huyền dường như hiểu được sự phản kháng của anh, nhưng hắn chỉ cười nhẹ. "Đừng lo, ta sẽ không làm hại ngươi. Ít nhất là bây giờ." Câu nói "ít nhất là bây giờ" này khiến Lạc Tư lạnh cả sống lưng. Thôi rồi, câu này nghe quen quen! Các nhân vật phản diện hay nói câu này trước khi làm thịt nhân vật chính lắm!

Hắn đưa Chym Nhỏ lên ngang tầm mắt, quan sát kỹ lưỡng. "Thú vị. Ta chưa từng thấy một sinh vật nào lại mang theo luồng khí hỗn loạn như ngươi. Nó giống như... hai thế giới hòa quyện vào nhau."

Lạc Tư nghe mà muốn rớt tim. Hắn biết? Hắn biết về việc anh xuyên không ư? Cái tên này không lẽ cũng là trùm cuối của một tổ chức xuyên không nào đó? Hay là hắn cũng là người xuyên không? Một vạn câu hỏi vì sao hiện lên trong đầu Chym Nhỏ, nhưng không có câu trả lời nào được phát ra ngoài ngoài tiếng "chíp chíp" hoang mang.

Diệp Huyền bỗng trầm ngâm. Hắn nhìn về phía thác nước, ánh mắt lại nhuốm một nỗi buồn sâu thẳm. "Ngươi có biết, nơi này từng là một cổng không gian không?"

Lạc Tư ngẩn người. Cổng không gian? Thác nước này ư? Không gian cổ đại này mà cũng có công nghệ cao siêu đến vậy sao? Hay là hắn đang nói về một loại cổng không gian ma thuật nào đó?

"Nhưng nó đã bị phá hủy." Diệp Huyền khẽ thở dài, cảm xúc trong giọng nói hắn khiến Lạc Tư ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên anh thấy hắn thể hiện một cảm xúc thật như vậy, không phải là vẻ lạnh lùng, ung dung thường thấy. "Và ta... đã mắc kẹt ở đây."

Mắc kẹt? Lạc Tư chớp mắt. Vậy ra, hắn cũng là một kẻ bị kẹt lại như anh? Nhưng hắn có vẻ mạnh hơn anh gấp vạn lần. Anh là chim sẻ, hắn là... là siêu nhân. Nếu hắn mắc kẹt, thì mục đích hắn đuổi theo mình là gì? Hắn muốn mình giúp hắn thoát ra? Hay hắn thấy mình là chim xuyên không nên muốn... nghiên cứu?

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lạc Tư. Có lẽ nào, Diệp Huyền cũng đang tìm cách quay về thế giới của mình? Và anh, một con chim xuyên không bất đắc dĩ, lại vô tình trở thành một chìa khóa nào đó? Anh nhìn Diệp Huyền với ánh mắt nghi ngờ. Hắn đẹp trai thật, nhưng đẹp trai mà có âm mưu thì cũng đáng sợ lắm. "Trai đẹp thường đi đôi với nguy hiểm," câu này các cụ nói cấm có sai!

Diệp Huyền không để ý đến sự nghi ngờ của Lạc Tư. Hắn khẽ nhắm mắt lại, như đang hồi tưởng điều gì đó. "Nơi này... đã từng có một người quan trọng với ta." Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Chym Nhỏ. "Ngươi mang theo một luồng khí tương tự như nàng. Tuy không hoàn toàn giống, nhưng vẫn có một sợi dây liên kết nào đó."

Lạc Tư suýt nữa thì lăn ra ngất trong lòng bàn tay hắn. Cái gì? Anh mang luồng khí giống "nàng" nào đó? Đừng nói là hắn nhận nhầm anh thành người yêu cũ của hắn nha! Anh là đàn ông thẳng 100%, dù giờ có là chim đi chăng nữa! Cái này là hiểu lầm nghiêm trọng! Anh muốn hét lên giải thích, nhưng vẫn chỉ có tiếng "chíp chíp" bất lực.

Diệp Huyền không chờ Lạc Tư phản ứng, hắn tiếp tục. "Nàng cũng từng đến từ một thế giới khác. Giống như ngươi." Hắn vuốt ve nhẹ nhàng lớp lông của Chym Nhỏ một lần nữa, lần này Lạc Tư không còn thấy nhột nữa, mà là một cảm giác bất an dâng trào. "Nàng đã hứa sẽ trở lại, nhưng nàng... đã không làm được."

Nỗi buồn trong giọng Diệp Huyền càng lúc càng rõ ràng, khiến Lạc Tư cảm thấy hơi khó xử. Anh là chim, nhưng anh cũng có trái tim mà! Nghe người ta kể chuyện tình buồn thế này, anh cũng thấy mủi lòng. Nhưng mà, liên quan gì đến anh chứ? Chẳng lẽ hắn muốn anh làm "chim đưa thư" giúp hắn tìm người yêu cũ? Hay tệ hơn, hắn muốn anh trở thành "người thay thế"? Trời đất ơi, nghĩ đến đây Lạc Tư rùng mình một cái.

"Thôi được rồi." Diệp Huyền đột nhiên thay đổi giọng điệu, trở lại vẻ bình tĩnh ban đầu, nhưng vẫn còn chút u hoài. Hắn nhìn Chym Nhỏ, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Ngươi không phải nàng ấy. Nhưng ngươi là một manh mối. Ta sẽ giữ ngươi lại."

Lạc Tư ngỡ ngàng. Giữ lại? Giữ lại để làm gì? Để làm chim cảnh cho hắn hả? Hay làm vật thí nghiệm? Hay tệ hơn, làm nguồn năng lượng dự trữ? Cuộc đời anh đúng là từ kiếp nô lệ công sở đến kiếp nô lệ chim!

Diệp Huyền không cho Lạc Tư cơ hội phản kháng. Hắn khẽ nhấc tay lên, và Lạc Tư cảm thấy cơ thể mình bị một lực vô hình kéo đi. Không phải là bay, mà là một cảm giác trôi dạt nhẹ nhàng. Anh nhìn thấy cảnh vật xung quanh mờ dần, rồi sáng lên.

Khi Lạc Tư định thần lại, anh thấy mình đang ở trong một căn phòng. Căn phòng này rộng rãi, được trang trí bằng những tấm lụa là gấm vóc, đồ nội thất chạm khắc tinh xảo. Có một cái lồng chim bằng vàng lấp lánh đặt trên một cái bàn gỗ mun. Cái lồng chim đó, dù đẹp đến mấy, vẫn là một cái lồng.

Lạc Tư bị Diệp Huyền đặt vào trong cái lồng. Cánh cửa lồng khẽ đóng lại, phát ra một tiếng "cạch" nhỏ, như tiếng kết thúc một chương và mở ra một chương mới đầy thử thách. Lạc Tư vỗ cánh, bay loạn xạ trong lồng, cố gắng thoát ra. "Chíp chíp chíp chíp!" Anh gào thét trong vô vọng.

Diệp Huyền đứng bên ngoài lồng, nhìn anh với vẻ mặt bình thản pha chút thích thú. "Yên tâm. Ngươi sẽ được chăm sóc chu đáo. Ngươi là chim quý của ta."

Chim quý! Lạc Tư muốn khóc. Cái danh chim quý này có khác gì chim cảnh không? Anh đường đường là một thanh niên có chí hướng, có hoài bão (dù chỉ là hoài bão được ngủ nướng sau khi tan ca), giờ lại bị nhốt trong lồng vàng. Đây là vàng mã cho anh rồi sao?

"Ngươi sẽ ở đây, cho đến khi ta tìm ra câu trả lời." Diệp Huyền nói, rồi quay lưng bước đi. Bóng lưng hắn vẫn cô độc và bí ẩn như lúc ban đầu.

Lạc Tư nhìn theo bóng lưng Diệp Huyền, cảm thấy cuộc đời mình vừa trải qua một cú sốc lớn. Từ một con chim tự do bay nhảy (dù vẫn bị truy đuổi), giờ anh chính thức trở thành "chim trong lồng". Nghĩ đến cảnh sáng ra phải ăn kê, uống nước lã, rồi nhìn Diệp Huyền thư thái uống trà đọc sách, anh lại thấy tủi thân. Thôi rồi, kiếp này đúng là không còn đường thoát rồi! Anh là chim, nhưng anh cũng cần tự do, cần được… lên mạng xã hội!

Đúng lúc này, một âm thanh điện tử quen thuộc vang lên trong đầu Lạc Tư, khiến anh giật nảy mình.

[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]
[Nhiệm vụ mới: Sống sót trong lồng vàng]
[Mục tiêu: Khiến Diệp Huyền tin tưởng và thả bạn ra. (Mức độ khó: Cao)]
[Phần thưởng: Điểm Hảo Cảm với Diệp Huyền, cơ hội tìm kiếm manh mối về cổng không gian]
[Thất bại: Vĩnh viễn trở thành chim cảnh của Diệp Huyền, hoặc tệ hơn...]

Lạc Tư đọc xong nhiệm vụ mà muốn khóc thét. Sống sót trong lồng vàng? Khiến phản diện tin tưởng? Trời ơi, anh còn không biết nói tiếng người, làm sao anh khiến hắn tin tưởng được? Hắn đẹp trai thế kia, lại còn mạnh mẽ, anh có làm gì hắn cũng chẳng thèm để ý đâu! Cứu với!

💬 Bình luận chương