Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ chạm vào lồng vàng, Lạc Tư tỉnh dậy với một cảm giác kỳ lạ. Cái cảm giác của sự chiến thắng mong manh, xen lẫn nỗi sợ hãi về một tương lai mịt mờ. Một phần trăm! Mười điểm hảo cảm! Con số nhỏ bé ấy cứ nhảy múa trong đầu anh như một điệu nhạc disco lỗi thời, vừa vui nhộn vừa phi lý. Nó là bằng chứng cho thấy anh không phải là một con chim vô dụng, mà là một con chim *có mục đích*, một con chim *có giá trị lợi nhuận*.
Anh vươn vai, à không, vươn cánh, rồi khẽ rũ lông cho thẳng thớm. Cái thân hình nhỏ bé này vẫn còn quá xa lạ, nhưng anh đã bắt đầu quen với việc phải dùng mỏ để gãi ngứa và dùng chân để bám vào cành cây. Đúng là sự thích nghi của sinh vật sống, dù anh vẫn thề sẽ không bao giờ thích nghi với món kê khô nhạt nhẽo mà đám người hầu đặt vào khay mỗi sáng. "Mẹ nó chứ, nếu có một bát phở tái lăn nóng hổi bây giờ thì đúng là lên tiên," anh lẩm bẩm trong miệng (dù chỉ phát ra tiếng "chít chít" vô nghĩa).
Diệp Huyền vẫn chưa xuất hiện. Căn phòng rộng lớn chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng côn trùng vo ve đâu đó ngoài vườn. Lạc Tư liếc nhìn xung quanh. Nơi này, dù là một cái lồng son, nhưng vẫn là một cái lồng. Anh thử bay lượn vài vòng trong phạm vi cho phép, rồi dùng mỏ gõ gõ vào song sắt mạ vàng. Cứng nhắc, chắc chắn, không một kẽ hở. Đúng là Diệp Huyền không hổ danh là một tên tư bản phong kiến, ngay cả cái lồng chim cũng phải làm cho chắc như kiềng ba chân, không cho bất kỳ "tài sản" nào có cơ hội đào tẩu.
Anh thở dài, một tiếng thở dài mang đầy nỗi niềm của một "nhân viên" bị kẹt ở nơi làm việc. Mục tiêu thì rõ ràng, đường đi thì mờ mịt. Anh không thể nói chuyện, không thể giải thích, chỉ có thể dùng cái mỏ xinh xắn này mà ca hát và dùng cái thân hình bé nhỏ này mà diễn trò. Nghĩ đến đây, Lạc Tư lại thấy tủi thân. Anh đường đường là một Lạc Tư hai mươi sáu nồi bánh chưng, một tay dựng nên đế chế bán hàng online, thế mà giờ đây lại phải dùng nhan sắc (chim) và giọng hát (chim) để mưu sinh. Đúng là cuộc đời không thể đoán trước, chỉ một trận sét đánh là đổi đời, à không, đổi... loài.
Thời gian trôi qua chậm chạp như một buổi họp hành lê thê. Lạc Tư ngồi trên cành cây nhân tạo, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh cổ kính hiện ra với những mái ngói cong vút, những cây cổ thụ trăm năm và những người hầu kẻ hạ đi lại tấp nập. Mọi thứ đều xa lạ, đều mang một vẻ đẹp tĩnh mịch mà anh chưa từng thấy ở cái thành phố đầy khói bụi của mình. Nhưng vẻ đẹp đó không thể làm dịu đi nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ những món ăn vặt, nỗi nhớ cái điện thoại thông minh và những drama trên mạng xã hội.
Cho đến gần trưa, cánh cửa phòng bật mở. Diệp Huyền bước vào, mang theo một luồng khí lạnh lẽo và một chồng sách vở, tấu chương cao ngất ngưởng. Hắn vẫn vận một bộ hắc bào thêu rồng tinh xảo, gương mặt vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt có vẻ hơi mệt mỏi. Không đợi hắn đặt chân hẳn vào phòng, Lạc Tư đã kịp thấy hắn khẽ day day thái dương. "Ấy chà, đại tư bản cũng có lúc đau đầu vì công việc sao? Chắc lại nợ nần chồng chất hay bị đối thủ cạnh tranh chơi xấu rồi," Lạc Tư thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một chút đồng cảm... và cả một chút khoái trá. Anh từng chứng kiến sếp mình cũng đau đầu như vậy, nhưng sếp anh chỉ mất tiền thôi, chứ Diệp Huyền đây mà mất tiền thì chắc là mất cả giang sơn.
Diệp Huyền đặt chồng tấu chương lên bàn trà bằng gỗ lim, ngồi xuống ghế, rồi bắt đầu lật từng trang. Hắn đọc rất nhanh, thỉnh thoảng lại nhíu mày, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Lạc Tư quan sát hắn, cố gắng đọc vị cảm xúc qua những biểu hiện nhỏ nhặt nhất. Đây là Diệp Huyền đang bận rộn với "công việc" của một vị vương gia, chắc hẳn là một núi vấn đề đau đầu.
"Haizz, nhìn hắn ta kìa. Y chang cái hồi mình còn làm cho công ty cũ, chạy deadline sấp mặt, ăn mì gói triền miên. Đời công nhân viên chức quả là khổ ải, dù là ở thời đại nào đi nữa," Lạc Tư nghĩ thầm, trong lòng tự nhiên dâng lên một khao khát được cầm bút ký giấy tờ, được la mắng cấp dưới, được... làm người trở lại.
Diệp Huyền càng đọc càng nhíu chặt mày. Hắn vò nát một tờ tấu chương, ném sang một bên rồi thở hắt ra. "Thấy chưa, áp lực công việc quá lớn sẽ dễ dẫn đến stress, rồi thì suy nhược cơ thể, giảm năng suất lao động. Hồi xưa tôi cũng từng bị thế này đây, nhưng may mà có trà sữa trân châu đường đen và gà rán cứu rỗi tâm hồn," Lạc Tư tự độc thoại. Nhưng giờ anh làm gì có trà sữa hay gà rán? Anh chỉ có giọng hót và cái bản năng sinh tồn của một nhân viên quèn.
Đúng lúc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lạc Tư. Nếu Diệp Huyền đang căng thẳng, thì việc anh "hát tình ca" có thể không hiệu quả bằng việc anh trở thành một... "công cụ giải tỏa stress di động" thì sao? Anh nhớ lại những lần sếp cũ của anh bị stress, thường thích nhìn ngắm mấy con cá vàng bơi lội hoặc nghe nhạc nhẹ. Anh là chim, không phải cá, nhưng anh có thể làm được nhiều hơn là chỉ hát. Anh có thể... diễn trò!
Lạc Tư hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí của một "nghệ sĩ đường phố" bất đắc dĩ. Anh bắt đầu bằng một tiếng hót trong trẻo, ríu rít như tiếng suối reo, không còn là bản tình ca lãng mạn nữa, mà là một khúc nhạc vui tươi, tràn đầy năng lượng. Rồi, anh bắt đầu hành động. Anh bay một vòng quanh lồng, chao lượn điệu nghệ, sau đó đậu phịch xuống cành cây, làm ra vẻ như vừa hoàn thành một pha nhào lộn khó khăn lắm. Tiếp đó, anh dùng mỏ gõ gõ vào thanh lồng, tạo ra một giai điệu "cộp cộp" nghe khá vui tai, như thể đang chơi trống. Anh còn giả vờ sà xuống khay đựng nước, nhúng mỏ vào rồi hất nước lên lông, tạo thành những giọt nước li ti lấp lánh trong nắng, trông vô cùng tinh nghịch. Cuối cùng, anh rũ lông thật mạnh, phồng má, rồi nhìn Diệp Huyền bằng đôi mắt tròn xoe, như thể đang hỏi: "Đại ca thấy em diễn có đạt không?"
Diệp Huyền đang vùi đầu vào tấu chương, bàn tay vẫn gõ nhẹ lên mặt bàn. Nhưng tiếng động và những hành động của Lạc Tư đã thu hút sự chú ý của hắn. Hắn khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh lướt qua cái lồng. Lạc Tư thấy tim mình đập thình thịch. Liệu hắn có thấy phiền không? Liệu hắn có ra lệnh cho người mang anh đi "luộc" không? Anh cố gắng giữ vẻ mặt (chim) ngây thơ nhất có thể, như một đứa trẻ vừa làm trò nghịch ngợm xong.
Diệp Huyền nhìn anh một lúc, ánh mắt dừng lại ở những giọt nước li ti còn vương trên lông anh. Một lúc sau, hắn khẽ thở ra, một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn lúc nãy. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng, nhưng khóe môi hắn dường như nhếch lên một chút, một nụ cười rất khẽ, thoáng qua như một cơn gió nhẹ. Hắn không nói gì, chỉ quay lại với đống tấu chương, nhưng tốc độ gõ ngón tay đã chậm lại, và cái nhíu mày cũng không còn sâu sắc như trước.
Lạc Tư suýt nữa thì bật khóc vì sung sướng. Cái nụ cười đó! Cái nụ cười "nhếch mép nhẹ" đó! Nó đáng giá ngàn vàng! Nó cho thấy hắn *đã* cảm thấy dễ chịu hơn! Diệp Huyền không chỉ tò mò, mà còn có vẻ như đã được "xoa dịu" phần nào bởi màn trình diễn "Chim Diễn Viên Kiêm Nhà Trị Liệu Tâm Lý" của anh.
[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]
[Diệp Huyền đã cảm thấy được xoa dịu. Ấn tượng tốt được duy trì và nâng cao.]
[Tiến độ nhiệm vụ "Khiến Diệp Huyền tin tưởng và thả bạn ra": 3%]
[Phần thưởng: 20 Điểm Hảo Cảm với Diệp Huyền]
"Ôi mẹ ơi! Ba phần trăm! Hai mươi điểm hảo cảm!" Lạc Tư muốn nhảy cẫng lên ăn mừng. Anh đã tăng gấp đôi tiến độ! Màn diễn xuất vừa rồi của anh đúng là đẳng cấp! Từ một "chim ca sĩ" anh đã nâng cấp lên thành "chim diễn viên đa năng"! Đúng là tài năng không đợi tuổi, mà đợi... thân phận.
Anh nhìn Diệp Huyền, người đã quay lại với công việc nhưng dường như đã bớt căng thẳng hơn. Lạc Tư cảm thấy một chút tự hào len lỏi. Hắn có thể là tư bản phong kiến, nhưng anh cũng là một "tư bản chim", một "nhân viên xuất sắc" với khả năng thích nghi và xoay sở thượng thừa. Anh sẽ không bỏ cuộc! Anh sẽ tiếp tục "cống hiến" cho Diệp Huyền, cho đến khi hắn tin tưởng anh tuyệt đối, thả anh ra, và anh có thể tìm đường về nhà.
Nhưng trước mắt, anh vẫn phải sống sót trong cái lồng vàng này. Và anh có cảm giác, con đường phía trước còn dài, còn lắm chông gai, và chắc chắn sẽ còn nhiều tình huống dở khóc dở cười nữa. Chắc chắn rồi, Diệp Huyền không phải là một ông chủ dễ tính, và cái thân phận chim của anh cũng không phải là một vai diễn dễ dàng.
Lạc Tư lại hót, tiếng hót của anh giờ đây không chỉ mang theo sự quyết tâm và hy vọng về một bát phở tái lăn, mà còn cả một chút... kiêu hãnh của một người vừa hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.