Lạc Tư chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời anh sẽ rẽ sang một lối đi ngoạn mục đến thế. Anh, một nhân viên văn phòng quèn, ngày ngày đối mặt với deadline dí, sếp dí, và cái kim đồng hồ cũng dí, đang yên đang lành ngồi gõ lạch cạch trên bàn phím thì bỗng nhiên... “BÙM!!!”
Một tia sét đánh thẳng xuống văn phòng tầng 23 của tòa nhà chọc trời. Không phải là đánh trúng cột thu lôi, không phải là đánh trúng cái anten vô dụng trên nóc, mà là đánh thẳng vào… cái ghế xoay của Lạc Tư. Anh còn chưa kịp nháy mắt hay thốt lên câu "Mẹ ơi!" thì đã thấy một luồng điện giật tê tái, cả người như bị nướng chín trong lò vi sóng. Mùi khét lẹt bốc lên, không biết là mùi thịt nướng hay mùi máy tính cháy. Đầu óc Lạc Tư quay cuồng, một dòng suy nghĩ cuối cùng chợt lóe lên: "Thôi rồi, cả đời làm tư bản, chết cũng không được đền bù lao động rồi!"
Khi Lạc Tư tỉnh dậy, thứ đầu tiên anh cảm nhận được không phải là cái đầu óc ong ong hay cơn đau râm ran khắp cơ thể, mà là… một cái lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của đất đá. Anh chớp chớp mắt, cố gắng điều chỉnh tầm nhìn. Xung quanh là những thân cây cao vút, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, tạo thành một tán rừng âm u. Cái gì thế này? Anh nhớ mình vừa bị sét đánh cơ mà? Chẳng lẽ chết rồi, đây là địa ngục phiên bản sinh thái?
Lạc Tư định đưa tay dụi mắt, nhưng thứ anh thấy không phải là những ngón tay thon dài quen thuộc, mà là… một cái móng vuốt màu vàng nhạt. Anh hoảng hồn, rụt vội cái móng lại, rồi dùng sức vỗ vỗ vào cái thứ đang chắn tầm nhìn của mình. Một tiếng “quác quác!” thảm thiết phát ra, không phải từ đâu xa, mà là… từ chính miệng anh!
“Cái... cái quái gì thế này?!” Lạc Tư giật mình, cố gắng hét lên. Nhưng những gì thoát ra khỏi cổ họng anh chỉ là những tiếng kêu "Chíp chíp chíp!" nghe thật... ngây thơ vô số tội. Anh cúi đầu nhìn xuống. Một bộ lông màu xanh lam xen kẽ trắng muốt bao phủ toàn thân. Hai cái cánh nhỏ xíu, yếu ớt. Một cái mỏ xinh xắn, nhọn hoắt. Và đôi chân... ôi thôi, đôi chân chim bé tí tẹo đang bám vào một cành cây mục rỗng.
Lạc Tư, từ một thanh niên 25 tuổi cao ráo, nặng 60kg, chuyên gia ăn mì gói và cày game, đã biến thành một con chim nhỏ xíu, yếu ớt, không biết thuộc giống gì. "Đậu xanh rau má! Đây là cái định mệnh gì vậy?!" Anh muốn khóc, nhưng nước mắt không ra, chỉ có tiếng "chíp chíp" đầy tuyệt vọng. Chẳng lẽ ông trời thấy anh làm việc quá sức nên muốn anh "bay nhảy" cho thoải mái ư? Hay đây là hình phạt cho việc anh đã nợ quá nhiều tiền thẻ tín dụng?
Anh cố gắng bay thử. Cánh vỗ phành phạch, nhưng thân thể nhẹ bẫng, mất kiểm soát, cứ thế lảo đảo rồi rơi tõm xuống một vũng bùn nhỏ dưới gốc cây. Cả bộ lông xanh biếc giờ dính đầy đất cát, trông thảm hại vô cùng. Lạc Tư nằm bẹp trong vũng bùn, ngửa mặt lên trời (mà thực ra là ngửa bụng lên trời vì anh đang nằm ngửa), cảm thấy cuộc đời mình thật sự là một trò đùa dai.
"Thế này thì làm sao mà sống đây? Không có wifi, không có đồ ăn ship tận nơi, không có cả cái giường êm ái để nằm ườn. Chẳng lẽ bây giờ anh phải đi bắt giun dế ăn sao? Oẹ!" Lạc Tư rùng mình. Anh ghét giun dế còn hơn ghét sếp của mình nữa!
Đột nhiên, một ánh sáng xanh nhạt lóe lên trước mắt Lạc Tư, kèm theo một giọng nói thánh thót, ngọt như mía lùi nhưng lại có chút máy móc:
**[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]**
**[Xin chào, ký chủ! Chúc mừng ngài đã vượt qua thử thách "Sét Đánh", thành công tái sinh vào thân phận chim nhỏ xuyên không. Vô cùng vinh dự được phục vụ ngài!]**
Lạc Tư giật mình, vội vàng đứng dậy (mà thực ra là cố gắng đứng dậy một cách lảo đảo trên đôi chân chim). "Hệ thống gì? Ký chủ gì? Sét đánh là thử thách à? Đây là một trò đùa cấp vũ trụ đúng không?!"
**[Xin khẳng định, đây là một nhiệm vụ nghiêm túc, ký chủ!]** Giọng nói lại vang lên. **[Do ngài có 'chỉ số FA' và 'chỉ số cống hiến cho tư bản' quá cao, vượt ngưỡng cho phép của vũ trụ, nên ngài đã được chọn để thực hiện nhiệm vụ đặc biệt: 'Cứu vớt trái tim lạnh giá của nhân vật phản diện'.]**
Lạc Tư há hốc mỏ. "Cái gì mà chỉ số FA? Cái gì mà cứu vớt trái tim lạnh giá? Tôi còn không cứu nổi cái thân chim nhỏ bé này đây!"
**[Nhiệm vụ chính: Dùng sự đáng yêu và kiên trì của mình để cảm hóa Diệp Huyền, nhân vật phản diện chính của thế giới này. Khi độ thiện cảm đạt 100%, ngài sẽ được trở lại thân phận con người và trở về thế giới của mình.]**
"Diệp Huyền là ai? Tôi còn chưa biết tôi đang ở cái xó xỉnh nào nữa đây!" Lạc Tư kêu lên, cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung. Đây là cái quái gì? Một trò chơi otome game phiên bản chim chóc ư?
**[Tên: Lạc Tư (tên gọi khác: Chym Nhỏ)]**
**[Chủng tộc: Chim sẻ biến dị (tạm thời)]**
**[Kỹ năng: Bay (cần luyện tập), kêu chíp chíp (level max), nhìn thấu bản chất tư bản (tinh thông)]**
**[Mục tiêu: Diệp Huyền (chưa gặp)]**
**[Độ thiện cảm với Diệp Huyền: 0/100 (Cần tăng)]**
**[Nhiệm vụ hiện tại: Sống sót và tìm kiếm Diệp Huyền. (Phần thưởng: 10 điểm thiện cảm khi hoàn thành nhiệm vụ phụ đầu tiên: Lấy lòng Diệp Huyền bằng cách hạ cánh trên vai hắn)]**
Lạc Tư đọc xong bảng thông báo, suýt ngất xỉu lần hai. "Hạ cánh trên vai hắn? Tôi còn không biết bay cho ra hồn, nói gì đến chuyện bay lên vai một người lạ hoắc lạ huế nào đó!" Anh rủa thầm. Cái hệ thống này chắc chắn là hàng lỗi rồi!
Đang lúc Lạc Tư còn đang chìm đắm trong mớ hỗn độn của sự hoang mang thì từ xa, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang tới. Tiếng động không lớn, nhưng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu lại trở nên rõ ràng lạ thường. Lạc Tư vội vàng thu mình lại, ẩn nấp sau một lùm cây bụi rậm. Bản năng sinh tồn của một con chim nhỏ yếu ớt bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
Một bóng người cao lớn, khoác trên mình bộ y phục đen thêu chỉ bạc tinh xảo, chậm rãi bước vào tầm mắt anh. Hắn có mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được buộc gọn gàng bằng một dải lụa cùng màu. Gương mặt hắn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ u uất và quyền uy. Dáng vẻ thong dong, ung dung tự tại, không hề có chút vội vã. Xung quanh hắn tỏa ra một khí chất cao ngạo, lạnh lẽo, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy rợn người.
Lạc Tư, với tư cách là Chym Nhỏ đang ẩn mình, quan sát hắn từ đầu đến chân. "Trời đất quỷ thần ơi! Ai mà đẹp trai dữ vậy? Nhưng mà nhìn mặt khó ở thế kia thì chắc chắn là phản diện rồi! Cái khí chất 'đừng lại gần tôi nếu không muốn chết' này... không lẫn vào đâu được!"
Chym Nhỏ rụt cổ lại. Nếu đây là Diệp Huyền, thì nhiệm vụ "cứu vớt trái tim" của hắn có lẽ còn khó hơn cả việc bắt anh chạy deadline không lương. Người đàn ông này, dù đẹp trai đến mức khiến người ta quên cả lối về, nhưng lại toát ra một vẻ nguy hiểm chết người. Hắn dừng lại dưới gốc cây nơi Lạc Tư vừa rơi xuống vũng bùn. Đôi mắt lạnh lùng quét qua vũng nước đục ngầu, rồi dừng lại ở một vết bùn xanh lam nhỏ xíu trên thân cây. Chym Nhỏ giật mình, cảm thấy tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn phát hiện ra anh rồi sao?
Diệp Huyền khẽ nhíu mày, rồi lại tiếp tục bước đi, không hề có ý định dừng lại hay quan tâm thêm. Chym Nhỏ thở phào nhẹ nhõm. "May quá! Hắn không để ý đến con chim nhỏ bé vô dụng này. À mà khoan, sao tự nhiên mình lại thấy hơi hụt hẫng thế nhỉ? Chẳng lẽ chim cũng có tự tôn? Ai cha, biến thành chim rồi mà còn mắc bệnh ngôi sao nữa sao?"
Hắn bước sâu hơn vào khu rừng, nơi ánh sáng mặt trời hoàn toàn bị che khuất, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ xuyên qua kẽ lá. Chym Nhỏ định chờ hắn đi xa rồi mới ra khỏi chỗ nấp, nhưng đột nhiên, hệ thống lại nhảy ra:
**[Nhiệm vụ phụ khẩn cấp: Bay theo Diệp Huyền và tìm hiểu về hắn. (Phần thưởng: 5 điểm thiện cảm)]**
"Cái gì?! Bay theo hắn á? Tôi đã bảo là tôi còn chưa biết bay cơ mà!" Chym Nhỏ la oai oái trong lòng. Anh nhìn theo bóng lưng dần khuất của Diệp Huyền, rồi nhìn xuống đôi cánh nhỏ bé của mình. "Thôi được rồi! Vì tương lai được làm người, vì tương lai không phải ăn giun dế, tôi liều một phen vậy!"
Lạc Tư hít một hơi thật sâu, rồi dồn hết sức lực còn sót lại, vỗ đôi cánh phành phạch. Lần này, anh cố gắng giữ thăng bằng, bay lên khỏi mặt đất một cách khó nhọc. Thân thể chao đảo, nghiêng ngả như say rượu. Anh phải tốn rất nhiều sức lực để đuổi theo bóng dáng cao lớn kia. Mỗi lần hắn quay đầu lại, anh lại vội vàng tìm chỗ nấp. Cuộc rượt đuổi "mèo vờn chuột" (mà ở đây là "chim vờn người") diễn ra trong sự căng thẳng tột độ của Chym Nhỏ và sự ung dung đến khó hiểu của Diệp Huyền.
Cuối cùng, Diệp Huyền dừng lại trước một thác nước hùng vĩ. Nước đổ xuống từ vách đá cao ngất, tạo thành một màn sương mờ ảo. Hắn đứng đó, trầm ngâm nhìn dòng nước xiết, bóng lưng cô độc và bí ẩn. Lạc Tư, đang bám vào một cành cây gần đó, lén lút quan sát. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Người đàn ông này, dù toát ra vẻ nguy hiểm, nhưng lại có một nỗi buồn khó tả trong ánh mắt khi nhìn về phía thác nước.
Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn bay một chiếc lá khô từ trên cành cây. Chiếc lá xoay vòng, rồi rơi thẳng xuống… đầu của Diệp Huyền.
Diệp Huyền khẽ giật mình, đưa tay gỡ chiếc lá ra. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng quét thẳng về phía Chym Nhỏ đang ẩn mình.
Lạc Tư cứng đơ người. Thôi rồi! Lần này thì tiêu thật rồi! Cái số phận chim sẻ bị phản diện đẹp trai tóm gọn, làm món chim quay là cái chắc!