Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Đô Thị: Ta Có Thể Nhìn Thấy Tỷ Lệ Hồi Báo

Đầu Tư Mạng Sống: Hoàn Vốn Gấp Mười

🧾 Chương 3 🕒 25/01/2026 10:09 👁 1 lượt xem
Cảm giác đau rát từ bắp tay không hề làm chậm tốc độ của Trần Phong. Hắn gồng mình đỡ cơ thể nặng trịch của Tống Nghị. Ông lão già nua, đầy vết thương cũ, giờ đây lại có thêm vết rách mới trên trán do cú ngã.

Trần Phong không phải là người thánh thiện. Hắn không cứu người vô điều kiện. Hắn cứu Tống Nghị vì cái nhãn dán vàng kim chói lọi kia—[Tỷ lệ hồi báo 10.000%].

Trong đầu Trần Phong, một bảng thông số nhỏ gọn hiện lên khi hắn đánh giá tình hình mục tiêu:

**[MỤC TIÊU ĐẦU TƯ: TỐNG NGHỊ]**

**Chỉ số Tiềm năng:** SSS (Không thể đánh giá giới hạn)

**Độ hảo cảm:** 50% (Tin tưởng)

**Tình trạng hiện tại:** Nguy kịch (Mất máu, sốc, nhiễm trùng máu giai đoạn đầu)

**Yêu cầu Đầu tư tối thiểu:** 10.000 NDT (Chi phí phẫu thuật khẩn cấp để loại bỏ dị vật và xử lý nhiễm trùng)

**Thời gian hồi báo dự kiến:** 72 giờ (Nếu mục tiêu được ổn định)

“10.000 NDT? Vốn liếng còn lại của mình chỉ còn 6.000 NDT, cộng với 2.600 NDT vừa được hoàn lại là 8.600 NDT,” Trần Phong lẩm bẩm. Hắn vừa bị bạn gái vứt bỏ, vừa bị đám xã hội đen săn đuổi, tài khoản ngân hàng gần như đã cạn kiệt vì trả nợ sinh viên.

Nhưng 10.000% cơ mà! 10.000 NDT đổi lấy tiềm năng lợi nhuận không giới hạn! Nếu Tống Nghị chết, tất cả sẽ về mo.

“Phải liều thôi!” Hắn nghiến răng. Trần Phong dùng hết sức bình sinh, chạy thục mạng 200 mét đến Bệnh viện Nhân Dân số 1.

***

Phòng Cấp Cứu.

Trần Phong hét lên tên bác sĩ và đẩy Tống Nghị vào phòng mổ ngay lập tức. Sau khi xác nhận vết thương không quá nặng, nhưng tình trạng nhiễm trùng nguy hiểm, y tá nhanh chóng yêu cầu thanh toán chi phí 10.000 NDT.

Trần Phong rút thẻ, gương mặt căng thẳng. Hắn đã chuyển khoản vay thêm 1.400 NDT từ ứng dụng tài chính để bù vào khoản thiếu hụt. Đây là con bạc mạo hiểm nhất mà hắn từng làm trong đời.

“Anh chắc chắn muốn chi trả toàn bộ chi phí phẫu thuật khẩn cấp cho bệnh nhân vô danh này?” Cô y tá xác nhận lại, nhìn bộ dạng áo sơ mi rách rưới và bắp tay chảy máu của Trần Phong.

“Chắc chắn. Nhanh lên!” Trần Phong đáp, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa phòng mổ.

*Bíp! [Hệ thống Đầu tư Thần Cấp: Đã xác nhận đầu tư thành công 10.000 NDT vào mục tiêu SSS (Tống Nghị).]*

Trần Phong ngồi phịch xuống băng ghế chờ, thở dốc. Hắn day day thái dương, mệt mỏi nhưng trong lòng lại dâng lên một sự hưng phấn kỳ lạ. Hắn đang đánh cược cả tương lai của mình vào một ông lão ăn xin.

Đúng lúc này, điện thoại của hắn rung lên. Một thông báo Zalo. Hắn mở lên, là Lý Mộng. Cô ta gửi cho hắn một bức ảnh, chụp tại một cửa hàng đồ cổ sang trọng. Vương Hạo đang đứng cạnh cô ta, khoác tay đầy tự mãn.

**Lý Mộng:** *“Phong à, anh đừng buồn nhé. Vương Hạo vừa mua cho em một chiếc vòng tay Ngọc Phỉ Thúy thời Tùy. Anh ấy nói món đồ cổ này trị giá ít nhất 500 triệu. À, anh đang làm gì thế? Đừng đi lang thang ở mấy chỗ đồ cũ rác rưởi nữa. Thôi, tạm biệt.”*

Trần Phong cười lạnh. Lý Mộng vẫn luôn thích khoe khoang và sỉ nhục. Hắn liếc nhìn bức ảnh. Ngay trên chiếc vòng cổ Vương Hạo đang cầm, một dòng chữ màu đỏ máu hiện lên:

**[MỤC TIÊU ĐẦU TƯ: VÒNG TAY PHỈ THÚY]**

**Giá trị thực:** 50.000 NDT (Hàng giả cao cấp)

**Tỷ lệ hồi báo:** -90% (Mua hớ)

**Thời gian thanh lý:** Vô hạn (Không thể bán được)

“Haha, 500 triệu? Mua món đồ giả cao cấp với giá 50.000 NDT? Tỷ lệ hồi báo âm 90%. Vương Hạo, gã Phú nhị đại này, thật sự là một con gà béo,” Trần Phong thầm nghĩ. Cơn giận bị sỉ nhục của hắn tan biến, thay vào đó là sự khinh miệt và kế hoạch làm giàu đang hình thành.

Hắn không trả lời tin nhắn của Lý Mộng. Hắn có việc quan trọng hơn nhiều.

Khoảng hai giờ sau, đèn phòng mổ tắt. Bác sĩ bước ra, vẻ mặt mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm: “Ca phẫu thuật thành công. Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch. Cần chuyển sang phòng hồi sức để theo dõi.”

Trần Phong vừa thở phào, thì trong đầu hắn vang lên một loạt thông báo hệ thống dồn dập, mạnh mẽ hơn bất cứ lần nào trước đó.

*Bíp! [Mục tiêu SSS (Tống Nghị) đã được ổn định. Đánh giá: Thành công vượt mong đợi.]*

*Bíp! [Hệ thống Đầu Tư Thần Cấp kích hoạt Gói Hồi Báo Cấp I cho Vụ Đầu Tư Mạng Sống (10.000 NDT).]*

*Bíp! [Hoàn trả 100% tiền vốn (10.000 NDT) vào tài khoản ngân hàng của chủ nhân.]*

*Bíp! [Lợi nhuận Khẩn Cấp (1.000% giá trị đầu tư) đã được chuyển đổi thành điểm hệ thống và Năng lực Tiềm ẩn.]*

*Bíp! [Chủ nhân nhận được: **100.000 NDT** (Lợi nhuận cơ bản – đã hoàn trả 10 lần vốn) và **1 Điểm Năng Lực Sức Mạnh**.]*

*Bíp! [Hệ thống đã nhận diện Chủ Nhân có nguy cơ bị đe dọa. Kích hoạt tính năng bảo vệ tạm thời: **Tăng 50% Chỉ số Thể chất cơ bản trong vòng 24 giờ**.]*

Trần Phong suýt nhảy cẫng lên. 100.000 NDT! Gấp 10 lần vốn đầu tư chỉ trong vòng vài giờ! Cộng với tiền hoàn vốn, hắn đã có 110.000 NDT trong tài khoản!

Quan trọng hơn cả tiền, hắn còn được thưởng thêm một thứ gọi là ‘Điểm Năng Lực Sức Mạnh’ và tăng cường thể chất. Cái đau rát ở bắp tay dường như cũng dịu đi đáng kể.

Trần Phong nhìn vào Tống Nghị đang được đẩy ra, mắt hắn sáng rực. Đây mới chỉ là Gói Hồi Báo Cấp I! Lợi nhuận 10.000% khủng bố kia vẫn còn đó, chờ hắn khai thác khi Tống Nghị hoàn toàn hồi phục và lấy lại ký ức.

“Tống Nghị, ông chủ tịch tập đoàn Thiên Long, tôi không chỉ cứu mạng ông, tôi còn đầu tư vào ông đấy. Món nợ 100.000 NDT này, ông phải trả lại cho tôi bằng cả tập đoàn của ông mới xứng.”

Trong đầu Trần Phong, một kế hoạch báo thù và làm giàu điên rồ bắt đầu hình thành, lấy khởi điểm là 110.000 NDT vừa kiếm được, cùng với thông tin về món đồ giả cao cấp mà Vương Hạo vừa mua.

💬 Bình luận chương