Kế hoạch báo thù và làm giàu điên rồ của Trần Phong không chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Nó bùng cháy trong tâm trí hắn như một ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt mọi cảm xúc tiêu cực còn sót lại. Hắn đứng thẳng dậy, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong cơ thể. Những cơn đau nhức từ vết thương cũ trên bắp tay dường như đã lùi xa, thay vào đó là một nguồn năng lượng sảng khoái, dồi dào. Cơ bắp rắn chắc hơn, phản ứng nhanh nhạy hơn, đầu óc cũng trở nên minh mẫn lạ thường. Hệ thống không hề nói dối. 50% chỉ số thể chất cơ bản tăng cường trong vòng 24 giờ là một món quà đáng kinh ngạc.
Hắn liếc nhìn Tống Nghị đang được đẩy vào phòng hồi sức, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Ông lão không còn là một ông lão ăn xin rách rưới nữa, mà là một cục vàng di động, một mỏ kim cương đang chờ hắn khai thác. Với 110.000 NDT trong tài khoản và một vị Chủ tịch tập đoàn Thiên Long đang nằm trong phòng hồi sức, Trần Phong biết rằng cuộc đời mình đã rẽ sang một trang mới.
Nhưng trước khi nghĩ đến những khoản đầu tư khổng lồ hay việc vươn lên tầm cao mới, hắn cần phải giải quyết một vài "món nợ" cá nhân. Nhắc đến nợ, Trần Phong không khỏi nghĩ đến Lý Mộng và Vương Hạo. Bức ảnh khoe khoang và những lời sỉ nhục của Lý Mộng vẫn còn nguyên trong hộp thư Zalo. Hắn nhếch môi. Đã đến lúc để gã phú nhị đại tự mãn kia nếm mùi thất bại, và cô bạn gái cũ tham lam kia phải hối hận đến xanh mặt.
Hắn nhanh chóng đến quầy y tá, thanh toán đầy đủ chi phí phòng hồi sức đặc biệt và căn dặn kỹ lưỡng về việc chăm sóc Tống Nghị. Trần Phong không muốn bất kỳ rủi ro nào ảnh hưởng đến khoản đầu tư SSS của mình. Hắn thậm chí còn yêu cầu một số biện pháp an ninh bổ sung, ngụy biện rằng ông lão này có vẻ ngoài giống một người thân đã mất tích của hắn, và hắn muốn đảm bảo an toàn cho ông. Cô y tá nhìn Trần Phong bằng ánh mắt khó hiểu, nhưng khi thấy hắn sẵn sàng chi trả thêm một khoản không nhỏ, cô cũng chỉ gật đầu đồng ý. Đối với Trần Phong, mỗi đồng chi ra cho Tống Nghị lúc này đều là một viên gạch vững chắc xây nên đế chế tương lai.
Sau khi mọi việc ở bệnh viện đã được sắp xếp ổn thỏa, Trần Phong không chần chừ thêm một giây nào. Hắn biết Lý Mộng đã gửi ảnh từ "cửa hàng đồ cổ sang trọng", và với tính cách thích khoe khoang của cô ta, chắc chắn họ vẫn còn ở đó, hoặc ít nhất là trong khu vực đó. Khu phố đồ cổ Giang Hải không quá rộng lớn, và có một vài cửa hàng cao cấp nổi bật. Với 110.000 NDT trong túi, hắn có thể gọi taxi mà không cần phải lo lắng về chi phí.
Chiếc taxi dừng lại trước "Cổ Trân Hiên", một cửa hàng đồ cổ nổi tiếng với kiến trúc cổ kính, sang trọng. Trần Phong bước xuống xe, áo sơ mi vẫn còn rách một chút ở vai, bắp tay vẫn còn vết máu khô, nhưng dáng vẻ của hắn lại toát lên một sự điềm tĩnh và tự tin khác lạ. Hắn không còn là Trần Phong sinh viên nghèo hèn, vừa bị bạn gái bỏ rơi nữa. Hắn là một nhà đầu tư, một kẻ săn mồi.
Vừa bước vào bên trong, một không khí trang trọng và xa hoa lập tức ập đến. Những chiếc tủ kính trưng bày đầy rẫy đồ gốm sứ cổ, tranh chữ quý hiếm và các loại trang sức ngọc bích lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp. Ngay lập tức, Trần Phong phát hiện ra mục tiêu của mình.
Ở một góc phòng, Lý Mộng đang cười nói ríu rít, tay mân mê chiếc vòng phỉ thúy màu xanh lục biếc. Bên cạnh cô ta, Vương Hạo đứng thẳng người, vẻ mặt kênh kiệu, tay khoác vai Lý Mộng đầy tự mãn. Xung quanh họ còn có vài vị khách khác, có vẻ là những người bạn của Vương Hạo, đang xúm xít khen ngợi chiếc vòng.
"Mộng Mộng à, chiếc vòng này Vương Hạo thiếu gia mua cho em thật là đẹp quá! Ngọc phỉ thúy thời Tùy, giá trị ít nhất 500 triệu, quả nhiên là chỉ có Vương Hạo thiếu gia mới có thể hào phóng như vậy!" Một cô gái trẻ ăn mặc diêm dúa xuýt xoa.
"Đúng vậy, 500 triệu NDT cơ đấy! Thật khiến người khác phải ngưỡng mộ." Một người đàn ông khác cũng phụ họa.
Lý Mộng cười tít mắt, vẻ mặt tràn đầy kiêu hãnh. Cô ta liếc nhìn chiếc vòng trên tay, sau đó lại nhìn Vương Hạo bằng ánh mắt si mê. "Vương Hạo, anh thật sự đối xử với em quá tốt!"
Ngay lúc đó, ánh mắt Lý Mộng chợt lướt qua Trần Phong. Nụ cười trên môi cô ta lập tức tắt lịm, thay vào đó là vẻ mặt khinh bỉ và kinh ngạc.
"Trần Phong? Sao anh lại ở đây?" Lý Mộng nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ khó chịu, như thể sự xuất hiện của Trần Phong làm ô uế cả không gian sang trọng này.
Vương Hạo cũng quay lại, nhìn Trần Phong từ đầu đến chân với vẻ mặt chế giễu. "Ồ, ai đây? Chẳng phải là Trần Phong sao? Sao nào, bị bạn gái đá rồi lại chạy đến đây để hít thở không khí của người giàu à? Hay là muốn nhặt đồ thừa?"
Lời lẽ của Vương Hạo lập tức khiến những người xung quanh bật cười khúc khích. Trần Phong vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt sắc như dao quét qua từng người một, rồi dừng lại trên chiếc vòng phỉ thúy trong tay Lý Mộng.
Ngay lập tức, một bảng thông số màu đỏ máu hiện lên trước mắt hắn, giống hệt như trong tin nhắn Zalo:
**[MỤC TIÊU ĐẦU TƯ: VÒNG TAY PHỈ THÚY]**
**Giá trị thực:** 50.000 NDT (Hàng giả cao cấp)
**Tỷ lệ hồi báo:** -90% (Mua hớ)
**Thời gian thanh lý:** Vô hạn (Không thể bán được)
Trần Phong khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo. "Tôi đến đây không phải để hít thở không khí, mà là để nhìn xem có con gà béo nào đang cố gắng khoe khoang cái mớ đồ giả của mình không thôi."
Lời nói của Trần Phong không lớn, nhưng đủ để khiến cả căn phòng đột nhiên im lặng. Lý Mộng và Vương Hạo đều sững sờ.
"Anh nói gì đó? Đồ giả? Anh đang nói chiếc vòng của tôi là đồ giả sao?" Lý Mộng tức giận quát lên, mặt đỏ bừng.
Vương Hạo cũng tiến lên một bước, ánh mắt đầy sự đe dọa. "Trần Phong, mày đừng có ăn nói lung tung! Chiếc vòng này là ngọc phỉ thúy thời Tùy, đích thân ông chủ ở đây đã kiểm định, giá trị 500 triệu NDT! Mày là một thằng nghèo kiết xác, làm sao biết được đồ cổ thật giả? Hay là mày ghen tị nên cố ý phá đám?"
Trần Phong không hề nao núng trước lời đe dọa của Vương Hạo. Hắn bước thẳng đến bên Lý Mộng, đưa tay ra. "Đưa đây tôi xem."
Lý Mộng theo bản năng lùi lại, ôm chặt chiếc vòng. "Anh muốn làm gì? Tôi không cho anh xem!"
"Sợ hãi cái gì?" Trần Phong cười khẩy. "Chẳng lẽ sợ tôi vạch trần bộ mặt thật của món đồ '500 triệu' này sao?"
Vương Hạo thấy Trần Phong ngang nhiên như vậy thì càng thêm tức giận. "Mày có tin tao gọi bảo vệ tống cổ mày ra ngoài không?"
"Bảo vệ?" Trần Phong liếc nhìn Vương Hạo, ánh mắt đầy khinh miệt. "Tôi nghĩ anh nên gọi ông chủ cửa hàng ra đây thì hơn. Hoặc là tự mình kiểm tra lại chiếc vòng này đi." Hắn thản nhiên cầm lấy chiếc vòng trên tay Lý Mộng, mặc kệ cô ta giãy giụa.
"Anh... anh làm gì vậy!" Lý Mộng kinh hãi.
Trần Phong cầm chiếc vòng, xoay nhẹ dưới ánh đèn, vẻ mặt như một chuyên gia thẩm định thực thụ. Hắn đưa lên mũi ngửi nhẹ, rồi dùng ngón tay gõ nhẹ vào mặt ngọc.
"Ngọc phỉ thúy thời Tùy ư?" Trần Phong cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. "Vương Hạo thiếu gia, anh bị lừa rồi. Đây đúng là phỉ thúy, nhưng là phỉ thúy cấp thấp được xử lý bằng hóa chất, và là hàng sản xuất hàng loạt của thời hiện đại. Những vết vân này, độ trong suốt này, và cả cái mùi hóa chất thoang thoảng này nữa... đều rõ ràng là hàng giả cao cấp."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vương Hạo. "Giá trị thực của nó, cao lắm cũng chỉ 50.000 NDT, chứ đừng nói 500 triệu. À, quên mất, với cái vết nứt nhỏ li ti ở đây do quá trình xử lý nhiệt, nó thậm chí còn không đáng giá 50.000 NDT nữa. Chắc chắn không có ai mua lại món đồ này, dù là với giá rẻ mạt."
Cả căn phòng hoàn toàn im lặng. Những vị khách ban nãy còn đang xuýt xoa khen ngợi, giờ đây đều nhìn chiếc vòng với ánh mắt nghi ngờ. Khuôn mặt Lý Mộng trắng bệch, còn Vương Hạo thì tái mét, rồi đỏ bừng lên vì tức giận và xấu hổ.
"Mày... mày nói bậy!" Vương Hạo gầm lên, định xông vào giật lại chiếc vòng. "Tao sẽ xé xác mày ra!"
Với 50% chỉ số thể chất tăng cường, phản ứng của Trần Phong nhanh hơn Vương Hạo rất nhiều. Hắn nhẹ nhàng né tránh cú vồ của Vương Hạo, lùi lại một bước, rồi thản nhiên đặt chiếc vòng lên một cái bàn trưng bày gần đó.
"Bình tĩnh nào, Vương Hạo thiếu gia." Trần Phong cười lạnh. "Anh nên tự hỏi bản thân xem mình đã bị lừa bao nhiêu tiền, thay vì cố gắng che đậy sự thật không mấy vẻ vang này. Ngay cả ông chủ cửa hàng này, tôi nghĩ cũng nên ra mặt giải thích một chút nhỉ?"
Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, vẻ mặt có chút hoảng loạn, vội vàng từ phía sau quầy bước ra. Đó chính là ông chủ cửa hàng Cổ Trân Hiên, Lý Minh. Ông ta nãy giờ đã nghe lén cuộc trò chuyện và biết mọi chuyện đang đi quá xa.
"Có chuyện gì vậy, Vương thiếu gia?" Lý Minh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
"Ông còn hỏi có chuyện gì?!" Vương Hạo gầm lên, chỉ vào Trần Phong. "Thằng ranh con này dám nói chiếc vòng phỉ thúy của tôi là đồ giả! Ông đã nói đây là hàng thật, giá trị 500 triệu NDT cơ mà!"
Lý Minh nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy cảnh giác. Ông ta không biết Trần Phong là ai, nhưng cái vẻ tự tin và những lời nói chắc như đinh đóng cột của Trần Phong khiến ông ta không khỏi rùng mình. Đặc biệt là khi Trần Phong đã chỉ ra đúng những điểm yếu của chiếc vòng mà chỉ những người trong nghề hoặc có kiến thức sâu rộng mới biết.
"Vương thiếu gia à, có thể có chút hiểu lầm..." Lý Minh ấp úng.
"Hiểu lầm ư?" Trần Phong cười khẩy. "Ông Lý Minh, ông nghĩ tất cả mọi người đều là kẻ ngốc sao? Món đồ giả này, ông bán cho Vương Hạo thiếu gia với giá bao nhiêu? 500 triệu? Hay là 50 triệu?"
Trần Phong tiến thêm một bước, ánh mắt sắc lạnh. "Với cái giá đó, ông không chỉ lừa Vương thiếu gia, mà còn đang tự hủy hoại danh tiếng cửa hàng của mình đấy."
Vương Hạo nghe vậy, nhìn Lý Minh với ánh mắt nghi ngờ và giận dữ. "Ông Lý, chuyện này là sao? Ông dám lừa tôi sao?"
Lý Minh toát mồ hôi hột. Ông ta biết rằng mình đã bị Trần Phong nắm thóp. Trần Phong không những biết chiếc vòng là giả, mà còn biết chi tiết đến mức độ nào.
"Vương thiếu gia, xin hãy nghe tôi giải thích..."
"Không cần giải thích!" Trần Phong cắt ngang lời Lý Minh. "Sự thật đã rành rành. Một món đồ giả cao cấp được bán với giá cắt cổ. Vương Hạo thiếu gia, anh đúng là một con gà béo dễ lừa."
Trần Phong quay sang Lý Mộng, ánh mắt đầy vẻ châm biếm. "Cô Lý Mộng, cô không phải nói Vương Hạo thiếu gia hào phóng sao? Giờ thì sao? Một chiếc vòng 500 triệu hóa ra chỉ là hàng vứt đi. Có vẻ như gu thẩm mỹ và khả năng chọn bạn trai của cô cũng chẳng hơn gì khả năng thẩm định đồ cổ của Vương Hạo thiếu gia đâu nhỉ?"
Lý Mộng bị Trần Phong nói cho cứng họng, mặt cô ta từ trắng bệch chuyển sang xanh mét, rồi lại đỏ bừng lên vì xấu hổ. Cô ta nhìn Vương Hạo, rồi lại nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy vẻ hối hận và tủi nhục. Cô ta không thể tin được rằng Trần Phong, kẻ mà cô ta vừa bỏ rơi, lại có thể lột trần sự thật một cách tàn nhẫn và nhanh gọn đến vậy.
Vương Hạo siết chặt nắm đấm, nhưng hắn biết Trần Phong nói đúng. Những lời lẽ của Trần Phong về chiếc vòng đã đánh trúng tim đen của hắn, và thái độ của Lý Minh cũng đã nói lên tất cả. Cảm giác bị lừa dối, bị sỉ nhục trước mặt bạn bè và đặc biệt là trước mặt Lý Mộng, khiến hắn muốn điên lên.
"Trần Phong! Mày được lắm! Tao sẽ không để yên cho mày!" Vương Hạo gằn từng chữ.
"Để yên hay không là việc của anh." Trần Phong bình thản đáp, không hề bận tâm đến lời đe dọa của Vương Hạo. "Còn tôi, tôi chỉ đến để xem một màn kịch hay thôi. Giờ thì kịch đã hạ màn rồi."
Hắn không thèm liếc nhìn Lý Mộng đang đứng chết trân tại chỗ, cũng không buồn nói thêm lời nào với Vương Hạo. Trần Phong quay người, bước đi thẳng ra khỏi cửa hàng Cổ Trân Hiên, để lại phía sau một Vương Hạo đang tức giận đến run người và một Lý Mộng đang hối hận đến mức muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Bên ngoài cửa hàng, Trần Phong hít một hơi thật sâu không khí trong lành. Cơn giận và sự uất ức từ việc bị bỏ rơi đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là cảm giác sảng khoái tột độ. "Vả mặt" Vương Hạo và Lý Mộng chỉ là bước khởi đầu. Với 110.000 NDT trong túi và một kế hoạch lớn hơn đang chờ đợi, Trần Phong biết rằng đây chỉ là một trong vô vàn những màn kịch thú vị mà hắn sẽ dựng lên trong tương lai. Kế hoạch báo thù đã xong, giờ là lúc nghĩ đến việc làm giàu. Hắn đã có vốn khởi điểm, có hệ thống thần cấp, và quan trọng nhất, hắn có Tống Nghị - một khoản đầu tư SSS đang nằm trong bệnh viện. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng Trần Phong tin rằng mình sẽ đi đến cuối con đường đó, và biến mọi thứ thành hiện thực.