Trần Phong dùng hết sức bình sinh, kéo Chủ tịch tập đoàn Thiên Long - người đang mang thân phận ông lão ăn xin rách rưới - vào một con hẻm nhỏ hôi hám gần đó.
Sự hối hả này không phải là sự bốc đồng của tuổi trẻ, mà là sự tính toán lạnh lùng dựa trên dữ liệu. Trên đầu ông lão, dòng chữ vàng kim vẫn rực sáng:
**[Mục tiêu: Tống Nghị (Chủ tịch Tập đoàn Thiên Long)]**
**[Tình trạng: Mất trí nhớ, Trọng thương (Sắp tử vong)]**
**[Cơ hội đầu tư: SSS (Cao nhất)]**
**[Tỷ lệ hồi báo: 10.000% (Tiền bạc + Quyền lực)]**
“Phù. May mà thoát kịp,” Trần Phong thở dốc.
Đúng lúc này, một âm thanh điện tử lạnh lẽo vang lên trong đầu hắn, không phải do hắn kích hoạt, mà là cảnh báo tự động của Hệ thống Đầu tư Thần Cấp.
*Bíp! [Cảnh báo đỏ: Sự kiện cốt truyện 'Ám sát Thiên Long' kích hoạt. Thời gian dự kiến: 5 phút. Nếu Mục tiêu Tống Nghị tử vong, lợi nhuận đầu tư sẽ bằng 0%.] Bíp!*
Năm phút! Hắn vừa mới đầu tư 5.200 NDT (gần hết vốn liếng), nếu để 10.000% này bay hơi thì hắn sẽ thực sự thành kẻ trắng tay ngu ngốc trước mặt Lý Mộng và Vương Hạo.
“Không được phép thất bại!” Trần Phong nghiến răng. Hắn nhìn xung quanh. Bệnh viện gần nhất cách đây khoảng 400 mét, một quãng đường quá xa đối với một người mang theo một ông lão sắp chết và đang bị săn lùng.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại con phố đồ cổ.
Lý Mộng nhìn chằm chằm vào con hẻm, nơi 5.200 NDT đã biến mất cùng Trần Phong. Khuôn mặt cô ta tái mét vì tức giận và thất vọng.
“Hắn điên rồi. Hắn hoàn toàn điên rồi!” Lý Mộng hét lên, “Hắn thà đưa tiền cho một kẻ ăn xin còn hơn là dùng nó để mời em một bữa tối tử tế!”
Vương Hạo, gã Phú nhị đại, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh và quyền lực của mình. Hắn cười khẩy, vuốt nhẹ mái tóc được chải chuốt cẩn thận.
“Mộng Mộng, em đừng bận tâm đến thứ rác rưởi đó. Một kẻ nghèo khổ, chỉ biết khoác lác. 10.000%? Hắn nghĩ đây là truyện cổ tích sao? Hắn chỉ đang tự lừa dối bản thân thôi.”
Để chứng minh sự vượt trội của mình, Vương Hạo quay sang người bán đồ cổ. Hắn chỉ vào chiếc bình sứ Thanh Hoa màu xanh trắng mà hắn đang định mua, chiếc bình mà Trần Phong đã châm biếm là 'rác rưởi'.
“Chiếc bình này bao nhiêu?” Vương Hạo hất hàm hỏi.
“100.000 NDT, thiếu một xu cũng không bán. Đây là đồ quý, giá trị tăng gấp đôi trong một năm!” Gã bán hàng đeo kính đen, mồm mép tép nhảy, nói với vẻ tự tin.
Vương Hạo cười khẩy, nhấc điện thoại. “Trần Phong nghĩ rằng mua đồ cổ là rủi ro. Ta sẽ mua nó để cho hắn thấy, người giàu chúng ta định giá tài sản bằng tầm nhìn.”
Trong khoảnh khắc đó, Vương Hạo không biết rằng nếu Trần Phong còn đứng đây, hắn sẽ thấy thông số kinh hoàng hiện lên trên đỉnh chiếc bình:
**[Đồ vật: Bình Sứ Thanh Hoa (Giả mạo cấp Z)]**
**[Giá trị thực: 50 NDT]**
**[Giá bán dự kiến: 100.000 NDT]**
**[Tỷ lệ hồi báo (Trong 1 năm): -99.95%]**
“Mua. Quẹt thẻ,” Vương Hạo dứt khoát. Hắn muốn hành động này trở thành một cái tát gián tiếp vào mặt Trần Phong, người đã dám thách thức hắn bằng trò ‘đầu tư’ vớ vẩn.
Lý Mộng thấy hành động mua sắm hào phóng của Vương Hạo, cơn giận trong lòng nguôi ngoai phần nào, cô ta khoác tay hắn, nở nụ cười quyến rũ: “Anh Hạo thật là tuyệt vời. Anh có tầm nhìn hơn cái loại sinh viên nghèo kia nhiều.”
***
Trần Phong không hề biết rằng Vương Hạo vừa mất trắng 100.000 NDT chỉ để giữ thể diện. Hiện tại, hắn đang tập trung 200% vào việc cứu mạng ‘ngân hàng di động’ của mình.
5 phút còn 2 phút.
Trần Phong nhanh chóng cởi áo khoác ngoài của mình, buộc sơ qua vết thương đang chảy máu của Tống Nghị. Hắn cố gắng kiểm tra dấu hiệu sinh tồn, nhưng ông lão quá yếu, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy.
“Chỉ còn cách liều thôi!”
Trần Phong nhận ra con hẻm hắn đang ở dẫn đến một bãi đỗ xe vắng vẻ phía sau một tòa nhà chung cư cũ. Hắn đỡ Tống Nghị đứng dậy. Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên báo động, lần này còn gấp gáp hơn.
*Bíp! [Cảnh báo: Lực lượng truy sát 'Báo Đen' đã xác định vị trí. Tấn công trong 15 giây.]*
15 giây! Trần Phong trợn mắt.
Hắn đẩy Tống Nghị nép vào sau một thùng rác công nghiệp khổng lồ, sau đó, hắn nằm đè lên người ông lão để tạo thành lá chắn vật lý.
“Ông lão, nếu ông chết, tôi cũng sẽ lỗ nặng đấy!” Hắn thì thầm, giọng nói đầy căng thẳng.
*VROOOOMMM!*
Một tiếng động cơ xe máy phân khối lớn gầm rú. Hai chiếc mô tô màu đen không biển số, chạy tốc độ cao, đột ngột phóng vào bãi đỗ xe. Người ngồi sau mỗi xe đều cầm một khẩu súng lục giảm thanh.
“Bắn!” Một tên bịt mặt gầm lên.
*Phụt! Phụt! Phụt!*
Những viên đạn xuyên phá không khí, găm vào chiếc thùng rác bằng kim loại dày. Dù Trần Phong đã che chắn tốt, một mảnh đạn văng trúng bắp tay của hắn. Máu thấm ướt qua lớp áo sơ mi mỏng.
“Khốn kiếp!” Trần Phong rên lên, nhưng hắn không dám cử động.
Sau loạt đạn đầu tiên, hai chiếc mô tô không dừng lại mà phóng thẳng ra khỏi bãi đỗ xe, biến mất vào giao thông phức tạp của thành phố. Chúng không cần phải xác nhận, chỉ cần gây thương tích chí mạng là đủ.
Cơn đau rát từ bắp tay khiến Trần Phong tỉnh táo hơn. Hắn biết mình đã thoát hiểm.
Trần Phong từ từ đứng dậy. Hắn nhìn xuống Tống Nghị. Ông lão dường như đã bị sốc đến mức bất tỉnh, nhưng không bị trúng đạn. Vết thương cũ của ông lão lại rỉ máu thêm một chút do cú va chạm mạnh.
*Bíp! [Đầu tư bảo vệ: Thành công! Mục tiêu Tống Nghị tránh được thương tích chí mạng.]*
*Bíp! [Chỉ số hảo cảm (Tống Nghị) đã tăng: 10% -> 50% (Từ Vô cảm -> Tin tưởng).]*
*Bíp! [Kích hoạt gói hồi báo tạm thời: 50% tiền vốn (2.600 NDT) đã được chuyển vào tài khoản ngân hàng của chủ nhân.]*
Thành công! Chỉ số hảo cảm tăng vọt, và quan trọng nhất, hắn đã được hoàn lại một nửa số tiền vừa đầu tư để hắn có vốn xoay sở tiếp.
Trần Phong nhìn ông lão, ánh mắt hắn ánh lên sự quyết đoán: “Tống Nghị. Ông không thể chết ở đây được. Ông là 10.000% của tôi.”
Hắn đỡ Tống Nghị lên, bắt đầu bước đi. Bệnh viện chỉ còn cách 200 mét. Bây giờ, hắn cần phải đảm bảo Tống Nghị không bị chết do nhiễm trùng hoặc mất máu trước khi hắn kịp khai thác ‘lợi nhuận SSS’ này.