Trần Phong ngồi co ro trên ghế đá công viên, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Tin nhắn cuối cùng của Lý Mộng hiện lên rõ ràng, sáng chói như một mũi dao găm cắm sâu vào dạ dày hắn:
*“Phong, xin lỗi. Chúng ta không hợp. Anh cứ mãi là một sinh viên nghèo, còn em cần một tương lai ổn định. Vương Hạo đã mua cho em chiếc túi Hermes mới nhất. Hãy quên em đi.”*
22 tuổi. Vừa tốt nghiệp đại học, vừa thất tình, vừa cảm thấy tương lai mù mịt như chiếc xe buýt không đèn. Sự sỉ nhục không đến từ việc bị bỏ rơi, mà đến từ lý do bị bỏ rơi: Tiền.
“Ổn định? Túi Hermes?” Trần Phong cười khẩy, ném điện thoại vào cặp. Hắn thề rằng nếu có cơ hội, hắn sẽ khiến Lý Mộng và tên Phú nhị đại Vương Hạo kia phải hối hận vì sự lựa chọn thiển cận này.
Đúng lúc sự phẫn uất đạt đến đỉnh điểm, một tiếng “Keng!” lạnh lẽo nhưng đầy quyền năng vang lên trong tâm trí hắn, như thể gỡ bỏ một phong ấn đã tồn tại từ lâu.
***
**[HỆ THỐNG ĐẦU TƯ THẦN CẤP ĐÃ KÍCH HOẠT!]**
**[Chào mừng Chủ Nhân. Hãy dùng con mắt của ngài để nhìn thấu giá trị thực và tỷ lệ hồi báo của vạn vật.]**
***
Trần Phong giật mình đứng dậy. Hắn không bị điên. Những dòng chữ điện tử màu xanh lam nhạt vừa hiện ra ngay trước tầm nhìn, chỉ mình hắn thấy, rõ ràng và sắc nét hơn bất cứ màn hình 4K nào.
Hắn thử nhìn vào chiếc ghế đá cũ kỹ mình vừa ngồi. Trên đầu chiếc ghế hiện lên một bảng dữ liệu mờ ảo:
*[ Đối tượng: Ghế đá công viên (Sản xuất năm 2012)]
[ Giá trị thực: 50 NDT (Đã khấu hao)]
[ Tỷ lệ hồi báo: 0%]
[ Thời gian hoàn vốn: Không áp dụng]*
“Tuyệt vời. Đúng là một trò chơi giàu có.”
Trần Phong quyết định rời khỏi công viên và đi dạo phố đồ cổ, nơi hắn hay lui tới để giết thời gian. Có lẽ hệ thống này có thể giúp hắn tìm được món hời đầu tiên.
***
Phố Nguyệt Nha là nơi tập trung những kẻ giàu lên nhanh chóng và những kẻ vỡ nợ tức thì. Không khí ở đây luôn trộn lẫn mùi hương của tiền bạc, sự dối trá và bụi thời gian.
Trong một góc khuất gần tiệm ‘Bảo Vật Đường’, một giọng nữ cao vút, quen thuộc vang lên, khiến lồng ngực Trần Phong như bị bóp nghẹt.
“Hạo, anh thật sự quá tuyệt vời! Đây chính là chiếc bình sứ mà em thích nhất, phải không?”
Đó là Lý Mộng. Cô nàng đang khoác tay Vương Hạo – tên công tử béo phì, tóc vuốt keo bóng lộn, người vừa cướp đi bạn gái của Trần Phong.
Vương Hạo liếc thấy Trần Phong đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt hắn ta lập tức trở nên đắc thắng.
“Ồ, không phải là cậu Phong sao? Sao lại lang thang ở đây? Đồ cổ không phải là thứ người bình thường có thể chơi được đâu. Cậu cứ nên tập trung vào việc kiếm tiền ăn bữa tối đi.” Vương Hạo cười khẩy, giọng điệu kiêu căng đến cực điểm.
Lý Mộng nhìn Trần Phong với ánh mắt pha lẫn thương hại và khinh bỉ. “Phong, em đã nói rồi mà. Anh nên chấp nhận sự thật. Nhìn xem, chiếc bình *Thanh Khang Trân Bảo* này Vương Hạo mua cho em trị giá tới 800 ngàn đấy!”
Vương Hạo vênh váo chỉ vào chiếc bình sứ xanh trắng đặt trên bàn của một người bán hàng rong.
Trần Phong không đáp lại. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chiếc bình mà Vương Hạo đang định chi ra 800 ngàn NDT. Trên đỉnh chiếc bình hiện lên dòng dữ liệu cảnh báo đỏ rực:
***
**[ĐỐI TƯỢNG ĐẦU TƯ: Bình sứ Thanh Khang Trân Bảo (Hàng giả cao cấp)]**
**[GIÁ TRỊ THỰC: 350 NDT (Làm bằng đất sét nung kém chất lượng)]**
**[TỶ LỆ HỒI BÁO ĐẦU TƯ: -95%]**
**[THỜI GIAN HOÀN VỐN: Không bao giờ (Gia tăng lỗ vốn liên tục)]**
***
Trần Phong gần như không nhịn được cười. Tên béo này quả thật ngu ngốc. Bỏ 800 ngàn để mua lại một chiếc bát mì gốm sứ trị giá 350 NDT, đúng là một món hời âm 95%. Nhưng hắn là người coi trọng lợi ích. Vả mặt bằng lời nói lúc này là vô nghĩa. Hắn cần vả mặt bằng hành động, bằng sự giàu có tuyệt đối.
“Chúc mừng hai người tìm được món hời.” Trần Phong nói một cách hờ hững, quay lưng bước đi, không hề có ý định tranh cãi.
Sự hờ hững này khiến Vương Hạo và Lý Mộng hơi bất ngờ. Họ cứ nghĩ hắn sẽ gào thét hoặc cầu xin. Sự im lặng của hắn khiến màn khoe mẽ mất đi ý nghĩa.
Vương Hạo nhún vai, đắc chí: “Kẻ thua cuộc chỉ biết tháo chạy mà thôi. Đi thôi Mộng, anh sẽ mua thêm cho em vài món trang sức đắt tiền nữa.”
Lý Mộng ngoảnh lại nhìn theo bóng lưng Trần Phong, môi cô khẽ cong lên một cách đầy miệt thị. “Đúng là sinh viên nghèo.”
Trần Phong bước nhanh qua đám đông. Hắn không hề nghe thấy những lời đó, bởi vì ngay lúc này, toàn bộ sự chú ý của hắn đã bị hút vào một vật thể, hay đúng hơn là một con người, đang ngồi nép mình bên chân tường của một cửa hàng cầm đồ cũ kỹ.
Đó là một ông lão ăn xin rách rưới, tóc tai bù xù, khuôn mặt lấm lem, đang run rẩy ôm một chiếc tô sứt mẻ. Ông ta dường như đang bị sốt, ánh mắt vô định.
Đây lẽ ra chỉ là một cảnh tượng thường thấy ở phố đồ cổ. Nhưng trên đỉnh đầu ông lão ăn xin đó, một dòng chữ vàng kim rực rỡ hiện lên, sáng chói đến mức suýt làm Trần Phong bị mù:
***
**[ĐỐI TƯỢNG ĐẦU TƯ: Thẩm Vân Nghị (Chủ tịch Tập đoàn Thiên Long – Tài sản ròng: Vô hạn)]**
**[TRẠNG THÁI HIỆN TẠI: Bị mất trí nhớ tạm thời do sốc điện tâm lý và bị truy sát bởi kẻ thù nội bộ.]**
**[CƠ HỘI ĐẦU TƯ: SSS-RANK (Vô Hạn Tiềm Năng)]**
**[TỶ LỆ HỒI BÁO TỐI THIỂU: 10,000% (Mười nghìn phần trăm)]**
**[ĐIỀU KIỆN KÍCH HOẠT: Cung cấp 5,000 NDT để chữa trị khẩn cấp và bảo vệ ông ta khỏi vụ ám sát sắp xảy ra.]**
***
10.000%?!
Trần Phong hít một hơi sâu, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn chỉ cần bỏ ra 5.000 NDT (chưa bằng một tháng sinh hoạt phí của hắn), và hắn sẽ nhận lại một thứ có thể là 500 triệu NDT, hoặc thậm chí là một quyền lực vô hạn.
Không chần chừ một giây phút nào. SSS-Rank! Đây chính là khởi đầu mà hắn cần.
Đúng lúc đó, Vương Hạo và Lý Mộng, sau khi hoàn thành giao dịch Bình sứ giả, đi ngang qua. Vương Hạo nhìn ông lão ăn xin đang co giật, nhăn mặt ghê tởm.
“Phố Nguyệt Nha này thật sự cần dọn dẹp lại. Thật kinh tởm!” Vương Hạo nói lớn, cố ý dẫm chân mạnh xuống gần chỗ ông lão ngồi.
Ông lão run rẩy, chiếc tô sứt mẻ rơi xuống đất. Mấy đồng xu lẻ lăn ra.
Trần Phong không nói lời nào. Hắn tiến thẳng về phía ông lão, cản tầm nhìn của Vương Hạo và Lý Mộng. Hắn cúi người xuống, lấy ví ra.
Lý Mộng thấy Trần Phong dừng lại trước ông lão ăn xin thì cười phá lên: “Ôi trời, Phong, anh muốn thể hiện lòng tốt sao? Anh quên anh còn không đủ tiền mua một đôi giày tốt à? Đi làm người tốt bây giờ sao? Anh định dùng 50 ngàn cuối cùng để mua một bát cháo cho ông ta ư?”
Vương Hạo chế giễu: “Đúng là sinh viên nghèo, lòng tốt cũng rẻ mạt. Cứ để anh ta làm thánh nhân rách rưới đi, Mộng. Chúng ta đi.”
Trần Phong không thèm liếc nhìn họ. Hắn mở ví, lấy ra tất cả tiền mặt hiện có của mình: 5.200 NDT. Đó là toàn bộ số tiền hắn đã tiết kiệm được suốt hai năm qua.
Hắn đặt thẳng cọc tiền lên tay ông lão run rẩy, sau đó nhanh chóng cởi chiếc áo khoác hiệu cũ nhưng còn sạch sẽ của mình, đắp lên người ông ta.
“Ông lão, ông cần phải rời khỏi đây ngay lập tức. Cháu sẽ đưa ông đến bệnh viện.” Giọng Trần Phong trầm ổn, lộ rõ sự quyết đoán mà Lý Mộng chưa từng thấy ở hắn.
Ông lão Thẩm Vân Nghị ngước đôi mắt đỏ ngầu, mờ mịt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ tuổi của Trần Phong, như thể đang cố gắng ghi nhớ điều gì đó.
Lý Mộng và Vương Hạo sững sờ. 5.200 NDT. Không phải 50 NDT. Đó là gần như toàn bộ tài sản của một sinh viên nghèo.
Lý Mộng lắp bắp: “Phong, anh điên rồi sao? Anh đưa hết tiền cho một kẻ ăn xin?”
Trần Phong đứng thẳng dậy, ánh mắt hắn sắc lạnh, nhìn thẳng vào Lý Mộng và Vương Hạo, như thể họ chỉ là những hạt bụi thấp kém dưới chân hắn.
“Tôi không mua chiếc bình sứ rác rưởi để rồi bị lỗ 95% như vài người. Tôi đang đầu tư.” Trần Phong lạnh lùng phun ra từng chữ, sau đó nở một nụ cười châm biếm, đầy ngạo nghễ.
“Một món đầu tư. Lãi suất, nếu các người muốn biết... là Mười Ngàn Phần Trăm.”
Hắn không đợi họ kịp phản ứng, nhanh chóng đỡ ông lão dậy và lao vào con hẻm bên cạnh, hướng tới bệnh viện gần nhất. Hắn biết, vụ ám sát theo dự báo của hệ thống có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Vương Hạo và Lý Mộng đứng chôn chân tại chỗ, nhìn cọc tiền vừa biến mất. Cả hai đều không hiểu, làm sao một kẻ ăn xin có thể mang lại lợi nhuận 10.000%? Nhưng nụ cười ngạo mạn và ánh mắt khinh miệt của Trần Phong lúc quay đi, lại khiến họ cảm thấy lạnh sống lưng một cách vô cớ.