Haizuki mở mắt. Ánh trăng đã lặn hẳn, chỉ còn lại màn đêm đặc quánh bao trùm Làng Lá, tựa như một tấm vải liệm khổng lồ. Vị sake cay nồng vẫn đọng lại nơi đầu lưỡi, nhưng nó không còn đốt cháy, mà chỉ để lại dư vị đắng ngắt, chua chát. Nàng không còn nước mắt để rơi, không còn cảm giác để vụn vỡ thêm nữa. Trái tim nàng, đúng như nàng đã cảm nhận, đã hóa thành tro tàn, không thể vỡ nữa bởi vì đã không còn gì để giữ lại.
Nàng đứng dậy, động tác dứt khoát và vô cùng tĩnh lặng, không một tiếng động. Chai sake rỗng bị nàng bóp nát trong lòng bàn tay, mảnh thủy tinh vỡ vụn rơi xuống đất, lấp lánh như những giọt nước mắt khô cằn dưới ánh sáng yếu ớt còn sót lại của bình minh sắp sửa hé rạng. Nàng nhìn lần cuối về phía căn phòng của Tsunade. Ánh đèn đã tắt. Có lẽ nàng ấy đã ngủ, hoặc đã rời đi. Dù là gì đi nữa, nó cũng không còn liên quan đến nàng.
Với một tiếng thở dài vô hình, Haizuki quay lưng. Bước chân nàng nhẹ như lông hồng, nhưng mỗi bước đều mang theo sức nặng của một lời thề nghiệt ngã. Nàng không trở về căn nhà thuê của mình. Mọi thứ cần thiết đã được nàng chuẩn bị từ lâu, cất giấu ở một địa điểm bí mật. Là một shinobi tài giỏi, nàng luôn có những kế hoạch dự phòng, cho dù đó là kế hoạch cho sự sụp đổ của chính mình.
Nàng di chuyển xuyên qua những con hẻm tối tăm, lên những mái nhà phủ đầy rêu phong. Làng Lá đang chìm trong giấc ngủ say, không hề hay biết rằng một trong những shinobi tinh anh của mình đang lặng lẽ rời bỏ nó. Không phải bỏ trốn, mà là tự lưu đày. Ánh mắt nàng lạnh như băng, quét qua từng góc phố, từng khu dân cư, ghi nhớ chúng như thể đây là lần cuối cùng nàng được nhìn thấy. Cảm giác trống rỗng bao trùm, nhưng không có sự hối tiếc. Nàng đã đưa ra lựa chọn, và nàng sẽ sống với nó.
Mục tiêu của nàng là một đường hầm thoát hiểm ít người biết đến, nằm sâu dưới lòng đất, dẫn ra khỏi tường thành phía Tây Bắc. Đó là một lối đi được xây dựng từ thời Chiến tranh Thế giới Shinobi lần thứ Hai, dành cho những trường hợp khẩn cấp nhất, và giờ đây, nó phục vụ cho sự ra đi của nàng. Khi nàng đến nơi, ánh mắt nàng dừng lại trên biểu tượng chiếc lá xoáy quen thuộc của Konoha, được khắc trên vách đá. Từng là niềm tự hào, giờ đây chỉ còn là một vết sẹo nhức nhối.
Không một chút do dự, Haizuki thi triển một phong ấn tay nhanh gọn. Một tấm vách đá ngụy trang khẽ rung chuyển, để lộ một lối vào tối tăm, ẩm ướt. Nàng bước vào, không quay đầu nhìn lại. Cánh cửa đá khép lại phía sau nàng với một tiếng "cạch" rất khẽ, như đóng sập cánh cửa của một kiếp người.
Bên trong đường hầm, không khí lạnh lẽo và đặc quánh mùi đất ẩm. Chỉ có tiếng bước chân nàng vọng lại, đều đặn và kiên định. Trong bóng tối mịt mờ, tâm trí nàng lại bắt đầu quay cuồng với những mảnh ký ức. Tsunade. Tên nàng ấy như một vết cắt sâu hoắm trong lòng nàng, mỗi khi nhắc đến đều khiến nàng rỉ máu.
Nàng nhớ về nụ cười rạng rỡ của Tsunade dưới ánh nắng ban mai, cái cách nàng ấy vỗ vai nàng an ủi sau một nhiệm vụ khó khăn, hay những đêm dài hai người cùng nhau canh gác, chia sẻ những chén sake và những câu chuyện không đầu không cuối. Tsunade là ánh sáng, là hy vọng, là tất cả những gì tốt đẹp mà Haizuki, một shinobi sống trong bóng tối, khao khát được chạm tới. Nhưng nàng cũng là nỗi đau, là sự bất lực, là lời nhắc nhở về những giới hạn mà Haizuki không bao giờ có thể vượt qua.
*Ta không xứng đáng với nàng*, nàng tự nhủ, giọng nói trong tâm trí khô khốc đến cay đắng. *Ta chỉ mang đến rắc rối và đau khổ. Tốt hơn hết là nàng không có Ta bên cạnh.*
Lý trí nàng thì thầm những lời lẽ khắc nghiệt, cố gắng biện minh cho hành động của mình, cố gắng dập tắt ngọn lửa tình yêu vẫn còn âm ỉ cháy dưới lớp tro tàn. Nàng là một shinobi của Konoha, một công cụ được rèn giũa để thực hiện nhiệm vụ, không phải để yêu thương hay được yêu thương. Đặc biệt là khi người nàng yêu lại là một Sannin vĩ đại, một biểu tượng của làng. Mối quan hệ này, nếu nó thực sự tồn tại, chỉ có thể mang lại tai họa.
Nàng đi mãi, cho đến khi cảm nhận được luồng gió tươi mát lùa vào từ phía trước. Lối ra. Khi nàng bước ra khỏi đường hầm, mặt trời đã bắt đầu ló dạng ở phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Nàng quay đầu nhìn lại. Phía xa xa, Làng Lá ẩn mình sau những ngọn núi, chỉ còn là một chấm nhỏ. Nàng đã thực sự rời đi.
Không có cảm giác giải thoát. Chỉ có sự trống rỗng và một quyết tâm sắt đá. Thế giới bên ngoài Konoha rộng lớn và đầy rẫy nguy hiểm. Nhưng đối với một người đã trải qua quá nhiều mất mát, đã tự tay chôn vùi trái tim mình, thì nguy hiểm vật chất chẳng đáng là gì.
Nàng bắt đầu cuộc hành trình của mình, không một đích đến cụ thể. Từng bước chân nàng dẫm lên lớp đất ẩm, lá khô, hướng về phía Tây, nơi những ngọn núi hùng vĩ vươn cao chạm tới mây trời. Nàng sẽ phải trở thành một kẻ du mục, một shinobi vô danh, sống ngoài vòng pháp luật, tránh xa mọi sự truy tìm. Khả năng của nàng, vốn được rèn giũa để bảo vệ Konoha, giờ đây sẽ được dùng để bảo vệ chính mình, hoặc có thể, để thực hiện một mục đích nào đó mà nàng còn chưa định hình được.
Khi nàng di chuyển qua những khu rừng rậm rạp, thính giác bén nhạy của nàng bắt được những âm thanh lạ. Không phải tiếng chim hót hay tiếng côn trùng vo ve thông thường. Đó là tiếng bước chân. Nhiều hơn một người. Và chúng đang tiến lại gần. Nàng không hề ngạc nhiên. Rời khỏi làng không phải là một hành động đơn giản, đặc biệt là đối với một shinobi như nàng. Việc bị theo dõi là điều hiển nhiên.
Haizuki ngay lập tức ẩn mình vào tán lá cây rậm rạp, hòa vào bóng tối lờ mờ của rừng sâu. Chakra của nàng được nén lại đến mức tối đa, khiến nàng gần như vô hình. Ba bóng đen nhanh chóng lướt qua nơi nàng vừa đứng. Chúng mặc trang phục ANBU của Konoha, nhưng ấn ký trên cánh tay lại là của Root – đội quân ngầm của Danzo.
*Danzo*, nàng thầm nghĩ, một tia lạnh lẽo lướt qua trong mắt. *Hắn không bao giờ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để thâu tóm quyền lực, đặc biệt là khi Tsunade Đại nhân đã rời đi.*
Nhóm Root dừng lại, một tên trong số chúng ra hiệu. "Không có dấu vết. Cô ta biến mất rồi."
"Không thể nào," tên dẫn đầu đáp lại, giọng hắn trầm khàn. "Cô ta là một shinobi mạnh, nhưng dù sao cũng chỉ là một kunoichi của Konoha. Không thể thoát khỏi sự truy lùng của chúng ta dễ dàng như vậy."
"Có lẽ cô ta đã đi sâu vào lãnh thổ của Làng Cát rồi?"
Tên thủ lĩnh hừ lạnh. "Tiếp tục tìm kiếm. Danzo-sama muốn cô ta bị bắt sống, hoặc ít nhất là không được phép lọt vào tay bất kỳ làng nào khác. Đặc biệt là trong tình hình hiện tại, khi Tsunade Đại nhân vắng mặt, sự ổn định của Konoha đang bị đe dọa."
Haizuki nheo mắt. *Tsunade đã rời làng.* Thông tin này làm nàng bất ngờ, nhưng cũng giải thích cho sự xuất hiện của những kẻ từ Root. Nếu Tsunade đã đi, Konoha sẽ lâm vào hỗn loạn. Đây là cơ hội vàng cho Danzo. Và việc nàng rời đi trong thời điểm nhạy cảm này, dù chỉ vì lý do cá nhân, cũng sẽ bị coi là một hành động phản bội, một mối đe dọa.
Nàng không còn là một shinobi của Konoha nữa. Nàng là một kẻ đào ngũ. Điều này khiến nàng càng quyết tâm hơn.
Haizuki đợi cho đến khi nhóm Root di chuyển ra xa hơn một chút, rồi nàng lặng lẽ thoát ra khỏi chỗ ẩn nấp. Nàng biết mình không thể trốn tránh mãi được. Chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng. Và nếu chúng bắt được nàng, số phận của nàng sẽ còn tệ hơn cả cái chết.
Nàng quyết định hành động. Với một tốc độ kinh hoàng, nàng lao về phía nhóm Root. Kỹ năng ám sát của nàng đã được mài giũa qua hàng trăm nhiệm vụ. Không một tiếng động, không một dấu hiệu cảnh báo.
Tên Root đi sau cùng là nạn nhân đầu tiên. Một thanh kunai sắc bén xé gió, găm thẳng vào gáy hắn. Hắn thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng, gục xuống trong im lặng.
Hai tên còn lại lập tức quay đầu, nhưng đã quá muộn. Haizuki đã ở ngay sau tên thủ lĩnh. "Ngươi nghĩ có thể truy đuổi Ta?" Giọng nàng lạnh như băng, không chút cảm xúc, nhưng lại ẩn chứa một sự tàn nhẫn đến đáng sợ.
Tên thủ lĩnh Root hoảng hốt, hắn không ngờ Haizuki lại nhanh đến vậy. Hắn rút kiếm, nhưng tốc độ của nàng vượt xa hắn. Một đòn đá xoáy mạnh mẽ vào thái dương, khiến hắn ngã dúi dụi. Ngay lập tức, nàng rút một thanh kunai khác, kề vào cổ họng hắn.
Tên Root thứ ba lao đến, tung ra một chuỗi shuriken. Haizuki chỉ khẽ nghiêng người, né tránh tất cả. Nàng không lãng phí một giây nào. Với một động tác dứt khoát, nàng vặn gãy cổ tên thủ lĩnh. Hắn co giật vài cái, rồi bất động.
"Ngươi... Ngươi dám!" Tên Root cuối cùng hét lên, mắt hắn mở to vì kinh hoàng. Hắn thi triển ấn chú. "Katon: Gōkakyu no Jutsu!" Một quả cầu lửa khổng lồ lao về phía nàng.
Haizuki không hề dao động. Nàng đã quá quen với ngọn lửa. Ngọn lửa trong lòng nàng còn lớn hơn thế. Nàng lách mình sang một bên, tránh thoát ngọn lửa, rồi ném một loạt shuriken đã được tẩm độc về phía hắn. Tên Root cuối cùng ngã xuống, cơ thể hắn co giật dữ dội khi chất độc ngấm vào.
Nàng nhìn xác chết của ba tên Root nằm rải rác trên nền đất rừng. Không một chút hối hận hay thương xót. Đây là bản chất của thế giới ninja, một nơi mà sự sống mong manh hơn một cánh hoa. Nàng lục soát chúng một cách nhanh chóng, lấy đi tất cả những cuộn giấy và vũ khí có giá trị. Thông tin là thứ quý giá nhất lúc này. Nàng cần biết những gì đang diễn ra ở Konoha, và những gì Danzo đang âm mưu.
Trong một cuộn giấy nhỏ, nàng tìm thấy một bản đồ. Không phải bản đồ thông thường, mà là một bản đồ với những điểm đánh dấu bí ẩn, dường như liên quan đến các tổ chức ngầm và những điểm nóng chính trị ở các nước lân cận. Và một dòng chữ viết tay ở cuối: *Theo dõi động tĩnh của Orochimaru. Hắn có thể là chìa khóa.*
Orochimaru. Cái tên đó khiến Haizuki khẽ nhíu mày. Một Sannin khác, một kẻ phản bội nguy hiểm. Hắn có thể là một mối đe dọa, hoặc một đồng minh bất đắc dĩ. Trong một thế giới không có điểm tựa, nàng cần mọi lợi thế có thể.
Haizuki đốt cháy các xác chết và mọi bằng chứng về cuộc chạm trán. Nàng không muốn để lại bất kỳ dấu vết nào. Từ giờ trở đi, nàng là một bóng ma, một thực thể không tồn tại.
Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng qua kẽ lá, Haizuki tiếp tục cuộc hành trình của mình. Bước chân nàng giờ đây không còn sự trống rỗng vô định, mà đã mang theo một mục đích mới. Tsunade đã rời đi. Konoha đang gặp nguy hiểm. Danzo đang hành động. Và Orochimaru là một ẩn số.
Trái tim nàng có thể đã tan nát thành tro tàn, nhưng từ trong đống tro tàn đó, một ngọn lửa khác đang bắt đầu bùng cháy. Ngọn lửa của sự sống sót, của ý chí chiến đấu, và có thể, của một âm mưu trả thù nào đó. Nàng không biết mình sẽ đi đâu, nhưng nàng biết mình sẽ không dừng lại. Nàng sẽ tìm ra sự thật, và nếu cần, nàng sẽ thiêu rụi cả thế giới này để bảo vệ những gì còn sót lại trong trái tim mình, dù chỉ là một hình bóng mờ nhạt của Tsunade.
Nàng là Haizuki, tro tàn của Konoha, và nàng đang bước trên con đường dẫn đến một tương lai không thể đoán trước. Bình minh rực rỡ nhưng lạnh lẽo, đánh dấu sự khởi đầu của một cuộc hành trình đầy gian khổ và cô độc.