Đêm Konoha phủ một màn sương mờ, ánh trăng bạc vắt vẻo trên những mái ngói rêu phong, gieo rắc thứ ánh sáng yếu ớt lên con đường lát đá quen thuộc. Uchiha Haizuki đứng lặng lẽ dưới gốc cây bách cổ thụ, mái tóc đen tuyền buộc thấp khẽ phất phơ theo làn gió. Vài lọn tóc mảnh mai buông lơi ôm lấy gương mặt thanh tú, tôn lên làn da trắng sứ dưới ánh trăng. Đôi mắt nàng, xanh thẫm như đại dương sâu thẳm, phản chiếu sự tĩnh lặng của màn đêm, nhưng ẩn sâu bên trong là một áp lực vô hình, nặng nề như vực thẳm nghìn trượng. Nàng đã 18 tuổi, chiều cao 1m75 cùng khí chất quân vương lạnh lùng, xa cách đã sớm định hình, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải nín thở trước vẻ đẹp yêu nghiệt và sự uy nghi khó tả.
Một bóng đen khẽ lướt qua, không một tiếng động, đáp xuống trước mặt nàng. Uchiha Itachi, với mái tóc đen dài và đôi mắt Sharingan đã kích hoạt, hiện rõ trong màn đêm. Vẻ mặt hắn khắc khổ, ẩn chứa một nỗi đau tột cùng mà không ai có thể thấu. Hắn không nói gì, chỉ cúi đầu thật sâu, một hành động mà chưa từng ai trong tộc Uchiha thấy hắn làm.
Haizuki khẽ nhướn mày, đôi mắt xanh thẫm không chút gợn sóng. Nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu, từ khi Hokage Đệ Tam khéo léo thử dò lòng nàng về "sự cân bằng cần thiết" của làng và "những hy sinh không thể tránh khỏi". Nàng biết, đêm nay sẽ là đêm máu đổ.
“Ngươi đến rồi,” giọng nàng trầm thấp, tựa như tiếng sóng biển vỗ về bờ đá, vang vọng trong tĩnh mịch. “Uchiha Itachi. Có chuyện gì mà một thiên tài của tộc Uchiha lại phải cúi đầu trước Ta như thế?”
Itachi ngẩng đầu, đôi mắt Sharingan xoáy sâu vào nàng, cố gắng tìm kiếm thứ gì đó trong đôi mắt xanh bí ẩn kia. Nhưng chỉ có sự lạnh lẽo và thấu triệt. “Haizuki… Ta đến đây để cầu xin Ngươi.” Giọng hắn khàn đặc, mỗi lời nói ra đều như xé nát tâm can. “Đêm nay… Ta sẽ làm điều cần phải làm. Xin Ngươi, đừng nhúng tay. Đừng ngăn cản Ta.”
Đôi mắt xanh của Haizuki hơi nheo lại. "Điều cần phải làm?" Nàng lặp lại, ngữ điệu mang theo chút mỉa mai khó nhận ra. "Ngươi muốn nói đến việc diệt trừ cái gọi là 'huyết mạch vĩ đại' đã vứt bỏ Ta ngay từ khi sinh ra, xem Ta như một điềm gở chỉ vì đôi mắt khác biệt này ư? Cái tộc đã để mặc mẫu thân Ta chết trong đau đớn vì khó sinh ra Ta ư?"
Một đoạn hồi ức chớp nhoáng xẹt qua tâm trí Haizuki. Cái ngày nàng được sinh ra, đôi mắt xanh khác biệt đã khiến cha nàng, một thành viên của tộc Uchiha chính thống, nổi giận. Hắn đã tuyên bố nàng là điềm xấu, một sự sỉ nhục cho huyết thống cao quý của Uchiha, và vứt bỏ nàng vào cô nhi viện sau khi mẫu thân nàng qua đời vì kiệt sức. Nếu không có Hokage Đệ Tam để ý đến thiên phú khủng bố của nàng khi nàng mới năm tuổi, đưa nàng đi dạy dỗ và coi nàng như cháu gái, có lẽ Haizuki đã chết mòn nơi xó xỉnh nào đó, hoặc trở thành công cụ cho những kẻ tham lam. Cái tộc Uchiha "cao quý" đó, chưa bao giờ là nhà của nàng.
Itachi không nói gì, chỉ nắm chặt nắm đấm. Hắn hiểu sự phẫn uất của Haizuki. Hắn cũng biết về quá khứ nghiệt ngã của nàng.
Haizuki thở dài, một tiếng thở dài nhẹ tựa lông hồng nhưng chứa đựng vô vàn tâm sự. Nàng kích hoạt Sharingan. Đôi mắt xanh thẫm của nàng lập tức chuyển sang màu đỏ rực như máu, ba tomoe đen tuyền xoáy sâu, tạo nên một sự tương phản ghê rợn với làn da trắng sứ và mái tóc đen tuyền. Màu đỏ của Sharingan càng làm nổi bật vẻ đẹp yêu nghiệt, nhưng cũng khiến người đối diện cảm thấy như đang đối mặt với một vực thẳm không đáy. “Ta hiểu nỗi khổ tâm của Ngươi, Itachi.” Giọng nàng trở nên lạnh lùng và lý trí hơn. “Ta biết, Ngươi làm điều này không phải vì tư lợi. Ngươi vì thôn, vì một nền hòa bình giả tạo mà những kẻ tham lam và ích kỷ đang cố gắng duy trì.”
Nàng dừng lại, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Itachi. “Tộc Uchiha… đã trở thành một khối u nhọt. Nếu không cắt bỏ, nó sẽ hoại tử cả Konoha. Và khi Konoha đổ, các cường quốc khác như Làng Mây, Làng Đá, Làng Cát sẽ không bỏ qua cơ hội xâu xé. Một đại chiến nhẫn giả mới sẽ bùng nổ, cướp đi sinh mạng của vô số người vô tội.” Nàng quay mặt đi, nhìn về phía Làng Lá đang chìm trong ánh trăng. “Ta ghét sự dơ bẩn của chính trị, sự tham lam và ích kỷ của con người. Nhưng Ta cũng ghét chiến tranh. Ta ghét sự đổ máu vô nghĩa.”
Itachi khẽ rùng mình trước sự thấu triệt và tàn nhẫn trong lời nói của Haizuki. Nàng không chỉ là một thiên tài chiến đấu, nàng còn sở hữu một bộ não của bậc thầy chính trị, nhìn thấu mọi âm mưu và hậu quả. Nhưng đúng như lời Shikaku Nara đại nhân từng than thở, nàng lại chọn cách xa lánh quyền lực, xa lánh những mưu đồ bẩn thỉu.
“Ngươi muốn Ta không can thiệp?” Haizuki hỏi lại, giọng điệu dứt khoát. “Được thôi. Ta sẽ không can thiệp. Ta sẽ để Ngươi làm điều Ngươi phải làm. Nhưng đổi lại, Ta sẽ rời khỏi Konoha.”
Itachi ngạc nhiên. “Rời làng?”
“Đúng vậy,” Haizuki đáp. “Ta không muốn ở lại một nơi mà những con người Ta yêu quý phải chịu đựng quá nhiều bi kịch. Một nơi mà Ta phải chứng kiến những âm mưu và sự dơ bẩn của chính trị mỗi ngày. Ta sẽ rời đi đêm nay, sau khi Ngươi hoàn thành việc của mình.” Nàng tắt Sharingan, đôi mắt xanh thẫm lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng giờ đây, nó mang theo một nỗi cô độc sâu sắc. “Ta đã nói chuyện với Đệ Tam đại nhân. Hắn đã ngầm đồng ý. Coi như Ta đang thực hiện một nhiệm vụ bí mật, một nhiệm vụ mà không ai được biết đến.”
Itachi nhìn nàng hồi lâu, rồi lại cúi đầu một lần nữa. “Cảm ơn Ngươi, Haizuki.” Hắn biến mất vào màn đêm, để lại nàng một mình dưới ánh trăng, giữa sự tĩnh mịch ngột ngạt của đêm trước bão giông.
Haizuki quay người, bước đi nhẹ nhàng nhưng kiên định. Nàng đi thẳng đến văn phòng Hokage. Đệ Tam, Sarutobi Hiruzen, vẫn ngồi đó, rít thuốc lào, ánh mắt đượm buồn. Hắn đã chờ nàng.
“Đệ Tam đại nhân,” Haizuki cung kính.
“Haizuki,” Đệ Tam khẽ gật đầu. “Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Rất kỹ rồi, đại nhân,” nàng đáp, giọng không chút dao động. “Ta sẽ rời làng đêm nay. Mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như kế hoạch của Ngài và Danzo.”
Đệ Tam thở dài. “Ta xin lỗi vì đã đặt gánh nặng này lên vai Ngươi, và vì những gì sắp xảy ra với tộc Uchiha. Nhưng… đây là con đường duy nhất để bảo vệ Konoha.”
“Ta hiểu, đại nhân,” Haizuki nói. “Và Ta cũng hiểu tại sao Ngài lại tin tưởng Ta. Ta sẽ không can thiệp. Việc của Ta là rời đi, tránh xa khỏi vòng xoáy này.”
“Hãy tự bảo trọng, Haizuki,” Đệ Tam nói, ánh mắt đầy lo lắng. “Thế giới bên ngoài rất rộng lớn và nguy hiểm. Ngươi có thể quay về bất cứ lúc nào.”
Rời khỏi văn phòng Hokage, Haizuki không về nhà. Nàng đi đến một con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi có một quán rượu nhỏ chỉ những người sành sỏi mới biết. Nàng muốn quên đi, ít nhất là trong chốc lát. Nhưng những suy nghĩ nặng nề về số phận của Konoha, về sự tàn nhẫn của thế giới nhẫn giả, và đặc biệt là một hình bóng quen thuộc, cứ luẩn quẩn trong tâm trí nàng.
Bước chân nàng vô thức dẫn nàng đến một khu phố khác, nơi có căn nhà quen thuộc với mùi rượu sake nồng nặc và hơi thuốc lá thoang thoảng. Tsunade. Người phụ nữ mạnh mẽ nhưng cũng đầy tổn thương ấy, người đã vô tình chiếm trọn trái tim lạnh lùng của nàng từ lúc nào không hay. Lâu lâu, nàng vẫn lén lút đến tìm Tsunade, chỉ để được trò chuyện, để được nhìn thấy nàng. Đêm nay, trước khi rời đi mãi mãi, nàng không thể không đến.
Haizuki đứng lặng lẽ dưới bóng cây cổ thụ đối diện căn nhà, ánh mắt xanh thẫm nhìn lên ô cửa sổ phát ra ánh đèn vàng ấm áp. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Nàng biết, sau đêm nay, nàng sẽ phải cắt đứt mọi liên hệ với Konoha, với tất cả những gì nàng từng yêu quý. Và với Tsunade.
Đột nhiên, cánh cửa hé mở. Tsunade, với mái tóc vàng óng xõa ngang vai, bước ra ngoài, tay cầm một chai sake đang uống dở. Nàng dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của Haizuki. Đôi mắt hổ phách của Tsunade hơi nheo lại khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc dưới ánh trăng.
“Haizuki?” Giọng Tsunade vang lên, có chút bất ngờ. “Sao muộn thế này mà Ngươi còn ở đây?”
Haizuki không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần Tsunade. Khi nàng đứng trước mặt Tsunade, ánh trăng chiếu rọi rõ nét vẻ đẹp yêu nghiệt của nàng, nhưng cũng làm lộ ra sự mệt mỏi và nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt xanh thẫm.
Tsunade nhìn nàng, cảm thấy một sự khác lạ. Khí chất lạnh lùng của Haizuki vẫn đó, nhưng ánh mắt nàng như muốn nói điều gì đó, chất chứa đầy cảm xúc phức tạp. “Có chuyện gì à?” Tsunade hỏi, ngữ điệu dịu hơn. “Nhìn Ngươi có vẻ không ổn.”
Haizuki khẽ lắc đầu, rồi lại gật đầu. “Ta… chỉ muốn gặp Ngươi.”
Tsunade nhíu mày, nhưng rồi cũng thở dài. Nàng biết Haizuki luôn là một người cô độc, và đôi khi, nàng tìm đến Tsunade như một người bạn để giãi bày tâm sự. “Vào trong đi,” Tsunade nói, mở rộng cánh cửa. “Bên ngoài lạnh lắm.”
Haizuki bước vào trong, mùi rượu sake và thuốc lá quen thuộc ập vào mũi nàng, mang theo một sự ấm áp kì lạ. Tsunade đóng cửa lại, dẫn nàng vào phòng khách. Căn phòng hơi lộn xộn với vài chai rượu rỗng và sách y học. Tsunade ngồi xuống tấm đệm, rót thêm một chén sake. “Uống một chút không?” nàng hỏi, đưa chén sake cho Haizuki.
Haizuki khẽ lắc đầu. “Ta không muốn uống rượu.” Nàng ngồi đối diện Tsunade, hai người chìm vào im lặng. Không khí trong phòng bỗng trở nên ám muội, căng thẳng một cách khó tả. Ánh mắt Haizuki không rời khỏi Tsunade, từng đường nét trên khuôn mặt nàng, từng cử chỉ nhỏ của nàng đều được Haizuki thu vào đáy mắt. Nàng nhớ nàng, nhớ đến mức trái tim đau nhói.
“Tsunade…” Haizuki bắt đầu, giọng nàng khẽ run rẩy.
Tsunade nhìn nàng, chờ đợi.
Haizuki hít một hơi thật sâu, như lấy hết dũng khí của cả cuộc đời mình. “Ta… Ta yêu Ngươi.” Lời thổ lộ bật ra như một tiếng sét đánh ngang tai Tsunade, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng.
Tsunade hoàn toàn chết lặng. Chai sake trên tay nàng khẽ rơi xuống sàn, may mắn không vỡ. Đôi mắt hổ phách mở to, nhìn chằm chằm vào Haizuki như thể nàng vừa nói điều gì đó điên rồ nhất trên đời.
“Ngươi… Ngươi nói gì cơ?” Tsunade lắp bắp, khuôn mặt nàng trắng bệch. Điều đầu tiên nàng nghĩ đến là sự cách biệt tuổi tác. Haizuki còn quá trẻ, nàng đã là một người phụ nữ trưởng thành, đã trải qua bao nhiêu mất mát và đau khổ. Rồi điều thứ hai ập đến, càng khiến nàng sốc hơn: cả hai đều là nữ giới. Trong thế giới nhẫn giả khắc nghiệt này, tình yêu đồng giới là một điều cấm kỵ, một sự dị thường khó lòng chấp nhận.
“Ta yêu Ngươi, Tsunade,” Haizuki lặp lại, ánh mắt nàng chất chứa sự chân thành, tuyệt vọng và cả một nỗi đau âm ỉ. “Ta yêu Ngươi đã từ rất lâu rồi.”
Tsunade đứng bật dậy, lùi lại vài bước, như thể Haizuki là một thứ gì đó đáng sợ. “Ngươi… Ngươi điên rồi sao, Haizuki?” Giọng nàng cao vút, đầy vẻ hoảng loạn và khó tin. “Ngươi biết mình đang nói gì không? Ngươi còn trẻ, Ngươi có cả tương lai phía trước! Ta… Ta là một người phụ nữ lớn tuổi, và… và chúng ta đều là nữ giới! Điều đó là sai trái! Ngươi không thể có những thứ tình cảm như vậy!”
Những lời nói nặng nề của Tsunade như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Haizuki. Nàng cảm thấy một cơn đau thấu xương, còn hơn cả những lời ruồng bỏ của gia tộc. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mắt xanh thẫm bắt đầu rung động, rồi một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má.
Haizuki không nói gì. Nàng chỉ lặng lẽ cuối đầu, để những giọt nước mắt rơi xuống tấm đệm. Nàng biết, nàng đã chuẩn bị cho điều này. Nàng biết, Tsunade sẽ không chấp nhận. Nhưng khi lời từ chối thốt ra từ chính miệng người nàng yêu, sự đau đớn vẫn vượt xa mọi tưởng tượng.
Nàng đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng kiên quyết. Nàng không nhìn Tsunade nữa, chỉ khẽ cất tiếng, giọng nàng khàn đặc, đầy tuyệt vọng. “Ta hiểu rồi, Tsunade. Ta xin lỗi vì đã làm Ngươi khó chịu.” Nàng quay lưng, bước về phía cửa. “Ta thề… sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Ngươi nữa.”
Khi cánh cửa khẽ đóng lại, Tsunade vẫn đứng đó, lòng nàng rối bời. Nàng cảm thấy một cảm xúc lạ lùng, một sự hụt hẫng khó tả khi bóng dáng Haizuki biến mất. Nàng đã từ chối nàng một cách phũ phàng, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng lại cảm thấy một vết xước không tên. Nàng cố gắng phủ nhận, cho rằng đó chỉ là sự bối rối đơn thuần, nhưng một phần nào đó trong nàng đã sớm có những cảm xúc đặc biệt với cô gái trẻ tuổi lạnh lùng nhưng đầy sâu sắc này. Chỉ là nàng chưa nhận ra, hoặc cố tình phớt lờ.
Haizuki bước đi trên con đường làng vắng vẻ, dưới ánh trăng đã khuất dần sau những đám mây. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng không còn rơi lệ nữa. Nàng đi thẳng đến một quán rượu khác, mua một chai sake loại mà Tsunade thường uống. Nàng muốn nếm thử, muốn cảm nhận hương vị đắng chát mà Tsunade vẫn thường dùng để xoa dịu nỗi đau của mình.
Sau đó, nàng tìm đến một ngọn đồi nhỏ nằm khuất sau những hàng cây, nơi có thể nhìn thấy rõ căn phòng của Tsunade. Nàng ngồi xuống, mở chai sake, nhấp một ngụm. Vị rượu cay nồng tràn vào cổ họng, đốt cháy từng tế bào. Nó đắng chát, nhưng không thể sánh bằng vị đắng trong lòng nàng.
Nàng nhìn về phía căn phòng của Tsunade, ánh đèn vẫn còn sáng. Đêm nay, nàng sẽ rời đi. Nàng đã thề sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Tsunade nữa. Nhưng nàng không thể ngừng yêu nàng. Đây sẽ là lần cuối cùng nàng được nhìn thấy nàng, dù chỉ là qua ánh đèn mờ ảo. Haizuki nhắm mắt lại, trái tim nàng tan nát thành tro tàn, hòa cùng bóng đêm tĩnh mịch của Làng Lá, chờ đợi một bình minh không còn có nàng ở đó.