Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Tro Tàn Nhẫn Giới

Lời Hứa Với Tro Tàn

🧾 Chương 3 🕒 30/01/2026 05:55 👁 0 lượt xem
← Trước Sau →
Bình minh đã lên, nhưng Haizuki không cảm nhận được hơi ấm của nó. Mỗi bước chân nàng đặt xuống mặt đất, bụi bẩn vương trên đôi ủng cao, đều mang theo một sức nặng vô hình. Rừng cây dần trở nên rậm rạp hơn khi nàng rời xa những con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi Konoha. Không một tiếng chim hót, không một làn gió nhẹ, chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới chân nàng và nhịp đập lạnh lẽo của trái tim.

Nàng không nhìn lại. Konoha, ngôi làng từng là nơi chốn duy nhất nàng gọi là nhà, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn trong tâm trí nàng. Một sự tan vỡ không thể hàn gắn, một vết thương sâu hoắm mà ngay cả chakra trị thương mạnh nhất cũng không thể nào chữa lành. Tsunade đã rời đi. Cái tên đó, như một lưỡi dao băng giá, cứa vào sâu thẳm tâm hồn nàng. Nàng đã từng nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thứ, nhưng sự ra đi của Tsunade đã chứng minh rằng có những vết nứt không bao giờ có thể vá lại.

Trong bóng tối của những hàng cây cổ thụ, Haizuki nhắm mắt lại một thoáng, hít thở sâu mùi đất ẩm và lá mục. Khuôn mặt nàng, vốn đã luôn khắc kỷ và điềm tĩnh, giờ đây càng thêm phần băng giá, như thể đã được tạc từ đá. Không ai có thể đọc được những suy nghĩ đang cuộn trào bên trong nàng, những cảm xúc bị giấu kín dưới lớp vỏ bọc kiên cường. Đôi mắt màu hổ phách sắc lạnh của nàng mở ra, quét một lượt cảnh vật xung quanh. Mọi giác quan đều được kích hoạt ở mức cao nhất, không phải vì sợ hãi, mà là bản năng của một shinobi đã được rèn luyện đến tận cùng.

Mục đích? Nàng tự hỏi. Tìm kiếm Tsunade? Đánh bại Danzo? Hay trả thù Orochimaru? Hay là tất cả? Một nụ cười mỉm lạnh lẽo xuất hiện trên môi nàng, thoáng qua như một ảo ảnh. Nàng sẽ làm tất cả. Nàng sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày, cho đến khi những kẻ đã gây ra sự hỗn loạn này phải trả giá. Và trên hết, nàng sẽ tìm lại hình bóng của Tsunade, dù chỉ là một ký ức mong manh, để bảo vệ nó khỏi sự mục rữa của thế giới này.

Haizuki chọn một con đường ít người qua lại, xuyên qua những khu rừng rậm rạp của Hỏa Quốc. Nàng không vội vàng, nhưng bước chân nàng đều đặn, không ngừng nghỉ. Nàng đi qua những con suối nhỏ, những vách đá cheo leo, những thảm thực vật hoang dã. Sự cô độc không làm nàng lo sợ, mà ngược lại, nó là một người bạn đồng hành quen thuộc, một phần không thể thiếu trong cuộc đời nàng.

Khi bóng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Haizuki dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn. Nàng không cần lửa trại, hơi ấm của chakra đủ để xua đi cái lạnh của màn đêm. Nàng lấy ra một ít lương khô từ túi ninja, nhai một cách chậm rãi, từng miếng một. Não bộ nàng vẫn không ngừng phân tích.

Danzo. Cái tên đó, như một cái gai nhọn, đâm sâu vào mọi ngóc ngách của chính trị Konoha. Hắn đã lợi dụng sự yếu kém của Hokage Đệ Tam, sự vắng mặt của Tsunade, và sự ngờ vực của Hội đồng Làng để củng cố quyền lực của mình. Hắn muốn gì? Quyền lực tuyệt đối? Hay một Konoha dưới sự kiểm soát sắt đá của hắn? Haizuki biết rằng Danzo sẽ không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích của mình, kể cả việc hy sinh người vô tội. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều, đã nghe quá nhiều lời thì thầm trong bóng tối.

Và Orochimaru. Con rắn đó. Hắn luôn rình rập, chờ đợi thời cơ để tấn công. Sự biến mất của hắn sau khi phản bội làng đã để lại một khoảng trống đáng sợ, một mối đe dọa tiềm tàng. Hắn đã từng là một Sannin huyền thoại, một thiên tài bị tha hóa bởi tham vọng và sự khao khát quyền lực. Liệu hắn có liên quan đến việc Tsunade rời đi? Liệu hắn có kế hoạch gì đó với Konoha? Nàng nhớ lại những lời đồn đại về những thí nghiệm kinh khủng của hắn, về những bí mật hắn đã đào sâu vào.

Mỗi khi nghĩ đến Tsunade, một cơn đau nhói lại dâng lên trong lòng Haizuki. Nàng nhớ lại nụ cười của Tsunade, ánh mắt kiên định, và cả sự ấm áp khi nàng dựa vào vòng tay ấy. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức, mờ nhạt như khói sương. Nhưng chính những ký ức đó lại là ngọn lửa nhen nhóm trong đống tro tàn, không cho phép nàng gục ngã. Tsunade, người đã từng là tất cả của nàng, giờ đây là mục tiêu mà nàng phải tìm kiếm, phải bảo vệ, và phải hiểu rõ. Nàng sẽ không để Tsunade biến mất như một bóng ma.

Đêm dần buông xuống hoàn toàn, bao trùm khu rừng trong một màn sương mờ ảo. Haizuki ngồi tĩnh lặng, đôi mắt nhắm hờ nhưng mọi giác quan vẫn hoạt động hết công suất. Nàng nghe thấy tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và cả tiếng thở đều đặn của chính mình. Sự cô độc này là một phần của hành trình, một phần của sự tái sinh.

Sáng hôm sau, Haizuki tiếp tục cuộc hành trình của mình. Nàng di chuyển nhanh hơn, đôi khi lướt đi trên ngọn cây, đôi khi ẩn mình trong bóng tối. Nàng không có kế hoạch cụ thể, chỉ có một hướng đi chung: ra khỏi Hỏa Quốc, tìm kiếm manh mối về Orochimaru và Danzo, và hy vọng, một dấu vết của Tsunade. Nàng biết rằng việc tìm kiếm Tsunade không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Tsunade là một ninja y thuật huyền thoại, một trong Sannin, và nàng ấy có thể tự mình ẩn náu ở bất cứ đâu trên thế giới.

Khi nàng đi qua một thị trấn nhỏ gần biên giới Hỏa Quốc, nàng cảm nhận được một luồng chakra quen thuộc, nhưng lại biến đổi một cách kỳ lạ. Đó là chakra của một ninja y thuật, nhưng nó ẩn chứa một sự bất ổn, một sự méo mó khó tả. Haizuki dừng lại, ẩn mình sau một bức tường đổ nát. Khuôn mặt nàng căng thẳng, đôi mắt hổ phách nheo lại. Đây không phải là chakra của Tsunade, nhưng nó mang một nét tương đồng đáng sợ, như thể là một bản sao lỗi.

Nàng lướt qua những con hẻm nhỏ, tránh ánh mắt của người dân địa phương. Luồng chakra đó dẫn nàng đến một căn nhà cũ kỹ, nằm khuất trong một khu phố vắng vẻ. Cánh cửa gỗ ọp ẹp hé mở, phát ra tiếng kẽo kẹt đáng sợ khi nàng đẩy nhẹ. Bên trong, mùi thuốc sát trùng và máu tanh nồng nặc xộc vào mũi nàng.

"Ai đó?" một giọng nói khàn khàn cất lên từ bên trong, xen lẫn tiếng ho khan.

Haizuki bước vào, cảnh tượng bên trong khiến nàng cau mày. Một người phụ nữ trẻ, có vẻ ngoài gầy gò ốm yếu, đang nằm trên một chiếc giường đơn sơ, với vô số ống tiêm và lọ thuốc vương vãi khắp sàn nhà. Người phụ nữ này có mái tóc đen dài, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi, nhưng khuôn mặt nàng ta lại có nét thanh tú. Nàng ta đang cố gắng tự tiêm một loại thuốc gì đó vào tĩnh mạch.

"Ngươi là ai?" người phụ nữ hỏi lại, giọng nói yếu ớt nhưng đầy cảnh giác. "Ngươi là ninja của làng nào?"

Haizuki không trả lời ngay. Nàng quét mắt nhìn xung quanh, đánh giá tình hình. Người phụ nữ này đang bị bệnh nặng, và các vết kim tiêm trên cánh tay nàng ta cho thấy một quá trình điều trị kéo dài và có vẻ như không thành công. Nhưng điều khiến Haizuki chú ý nhất là luồng chakra yếu ớt nhưng vẫn rất đặc trưng của một ninja y thuật, và nó có một sự tương đồng đáng kinh ngạc với chakra của Tsunade, nhưng lại biến chất một cách đáng sợ.

"Ta không phải kẻ thù của ngươi," Haizuki nói, giọng nàng trầm thấp và lạnh lùng. "Ngươi đang tự gây hại cho mình."

Người phụ nữ cười khẩy, một nụ cười chua chát. "Hại? Ta đang cố gắng sống sót. Ngươi biết gì về sự tuyệt vọng?" Nàng ta ho sù sụ, một vệt máu nhỏ vương trên khóe môi. "Ta là Kurenai. Một ninja y thuật đã bị bỏ rơi."

Kurenai. Haizuki nhớ ra cái tên này. Một ninja y thuật tài năng từ một làng nhỏ ở biên giới, từng được biết đến với khả năng đặc biệt trong việc sử dụng chakra để chữa trị những vết thương nội tạng. Nhưng giờ đây, nàng ta chỉ còn là một cái bóng của chính mình.

"Ngươi đã tự chữa trị cho mình bằng những gì?" Haizuki hỏi, bước lại gần hơn, ánh mắt nàng sắc như dao cạo. Nàng nghiêng đầu, phân tích từng lọ thuốc, từng vết tiêm. "Đây không phải là phương pháp chữa trị của một ninja y thuật chân chính."

Kurenai cau mày, cố gắng ngồi dậy nhưng lại gục xuống vì yếu sức. "Ngươi không hiểu. Ta đã thử mọi cách. Làng ta đã sụp đổ, và ta là người duy nhất còn sống sót. Ta đã cố gắng cải thiện khả năng của mình, để không ai phải chết nữa." Nàng ta nhìn chằm chằm vào Haizuki, trong đôi mắt trũng sâu đó là một sự điên cuồng yếu ớt. "Ta đã tìm thấy một cuốn sách cổ, một phương pháp để nâng cao khả năng hồi phục, để làm chủ sự sống và cái chết."

Haizuki chợt nhận ra điều gì đó. Cuốn sách cổ, phương pháp nâng cao khả năng hồi phục... điều này nghe có vẻ quen thuộc. Nó gợi cho nàng nhớ đến những nghiên cứu bị cấm của Orochimaru, những thí nghiệm về sự bất tử và tái tạo. Liệu có phải Orochimaru đã nhúng tay vào đây? Hoặc có ai đó đang bắt chước hắn?

Nàng quỳ xuống bên cạnh Kurenai, đặt tay lên cổ tay nàng ta. Luồng chakra của Kurenai yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa một sự hỗn loạn khủng khiếp. Có một loại độc tố đang dần ăn mòn cơ thể nàng ta, một loại chất lỏng màu tím mà Haizuki nhìn thấy trong các ống tiêm.

"Ngươi đang bị nhiễm độc," Haizuki nói, giọng nàng đầy kiên quyết. "Và loại độc này không phải là ngẫu nhiên."

Kurenai trợn tròn mắt. "Độc? Không thể nào. Đây là chất tăng cường! Ta đã thử nghiệm nó. Nó giúp ta hồi phục nhanh hơn, mạnh hơn."

"Ngươi đã bị lừa," Haizuki đáp lại, ánh mắt nàng lạnh lẽo. "Hoặc bị lợi dụng. Ai đã cung cấp cho ngươi cuốn sách đó? Ai đã chỉ dẫn ngươi sử dụng loại chất lỏng này?"

Kurenai run rẩy, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán nàng ta. "Một người đàn ông... với đôi mắt sắc lạnh... và một nụ cười đáng sợ. Hắn nói hắn là một nhà nghiên cứu, một người muốn giúp đỡ những ninja y thuật bị bỏ rơi như ta. Hắn hứa sẽ biến ta thành một ninja không thể bị đánh bại."

Mô tả đó... Haizuki ngay lập tức nghĩ đến Orochimaru, hoặc một trong những thuộc hạ của hắn. Cái mùi tanh tưởi của âm mưu quỷ kế bắt đầu bốc lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Tên hắn là gì?" Haizuki hỏi, giọng nàng không cho phép sự kháng cự. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng của Kurenai, nhưng nàng không thể để cảm xúc đó làm lu mờ lý trí của mình. Nàng cần thông tin.

Kurenai cố gắng nói, nhưng cơ thể nàng ta co giật dữ dội. Chất độc đã ngấm quá sâu. Haizuki nhận ra rằng nàng ta không còn nhiều thời gian. Nàng ta đang dần mục ruỗng từ bên trong, một cách chậm rãi và đau đớn.

"Hắn... hắn... nói tên của hắn là... Kabuto..." Kurenai thều thào, đôi mắt nàng ta dại đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. "Hắn nói hắn là cánh tay phải của Orochimaru-sama..."

Kabuto. Cái tên đó vang vọng trong tâm trí Haizuki. Thuộc hạ trung thành nhất của Orochimaru. Vậy là hắn đã hành động. Điều đó có nghĩa là Orochimaru cũng đang âm thầm thực hiện các kế hoạch của mình, và Kurenai chỉ là một trong số những con chuột thí nghiệm của hắn.

Haizuki rút một lọ thuốc nhỏ từ túi ninja của mình. Đó là một loại thuốc giải độc mạnh mẽ mà nàng tự điều chế, nhưng nó không phải là vạn năng. Nó chỉ có thể làm chậm quá trình độc tố lan rộng, không thể chữa khỏi hoàn toàn. Nàng tiêm thuốc vào tĩnh mạch của Kurenai một cách dứt khoát.

"Ta không thể chữa khỏi hoàn toàn cho ngươi," Haizuki nói, giọng nàng không hề có chút xót thương, chỉ có sự thật trần trụi. "Nhưng ta có thể cho ngươi thêm thời gian. Ngươi phải nói cho ta mọi thứ ngươi biết về hắn, về Orochimaru, và về những kế hoạch của chúng."

Kurenai nhìn Haizuki, ánh mắt nàng ta dần lấy lại một chút tỉnh táo. Sự sống còn đang vật lộn trong nàng ta. "Ngươi... ngươi muốn gì?"

"Ta muốn sự thật," Haizuki đáp lại, đôi mắt hổ phách của nàng sâu thẳm như vực thẳm. "Và ta muốn những kẻ đã gây ra sự hỗn loạn này phải trả giá." Nàng nắm chặt tay Kurenai. "Ngươi có lựa chọn. Chết trong im lặng, hoặc sống sót đủ lâu để nói ra những gì ngươi biết, để góp phần vào việc trừng phạt những kẻ đã lợi dụng ngươi."

Kurenai hít một hơi thật sâu, tiếng thở khò khè của nàng ta vang vọng trong căn phòng. Có lẽ, đây là cơ hội cuối cùng của nàng ta. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi đó.

"Hắn... hắn đã nói về một cuộc tấn công vào Konoha," Kurenai thì thầm, giọng nàng ta yếu ớt nhưng đầy sợ hãi. "Một kế hoạch để phá hủy làng, để bắt giữ một người quan trọng. Hắn nói hắn cần một shinobi y thuật mạnh mẽ để thực hiện một nghi thức..."

"Nghi thức gì?" Haizuki vặn hỏi, trái tim nàng đập mạnh. Có phải là nghi thức phục sinh của Orochimaru? Hay một cái gì đó khác? "Và người quan trọng đó là ai?"

Kurenai lắc đầu yếu ớt. "Ta không biết... hắn không nói rõ. Hắn chỉ nói là một Sannin. Một Sannin có chakra đặc biệt."

Một Sannin. Chakra đặc biệt. Haizuki không cần phải suy nghĩ nhiều để biết Kurenai đang ám chỉ ai. Tsunade. Mục tiêu của Orochimaru là Tsunade. Hắn muốn Tsunade, không phải để giết nàng, mà để sử dụng nàng cho một mục đích nào đó. Một nghi thức.

Sự lạnh lẽo trong lòng Haizuki càng thêm sâu sắc. Mối nghi ngờ của nàng đã được xác nhận. Tsunade không chỉ rời đi vì nỗi đau mất mát, mà có lẽ, nàng còn bị cuốn vào một âm mưu lớn hơn, một âm mưu liên quan đến Orochimaru.

"Ngươi có biết Tsunade đang ở đâu không?" Haizuki hỏi, giọng nàng căng thẳng đến tột độ. "Hay Orochimaru đã cử người đi tìm nàng ở đâu?"

Kurenai nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại. "Hắn... hắn nói rằng Tsunade-sama... có thể sẽ tìm đến một nơi... nơi có những sòng bạc lớn... vì nàng ấy luôn có một món nợ lớn cần phải trả."

Sòng bạc. Haizuki biết Tsunade có thói quen cờ bạc không thể chữa được. Đó là một điểm yếu mà Orochimaru chắc chắn sẽ khai thác.

"Ta đã hiểu," Haizuki nói, nàng đứng dậy. Khuôn mặt nàng không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong đôi mắt hổ phách là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa của sự căm phẫn, của quyết tâm, và của một tình yêu bị tổn thương sâu sắc.

"Ngươi... ngươi sẽ đi đâu?" Kurenai hỏi, ánh mắt nàng ta đầy sợ hãi và một chút hy vọng.

"Ta sẽ đi tìm bọn chúng," Haizuki đáp, giọng nàng lạnh lẽo như băng. "Và ta sẽ thiêu rụi tất cả những gì chúng đã xây dựng. Ngươi đã giúp ta. Giờ thì, ngươi hãy sống sót. Nếu ngươi sống sót, ta sẽ quay lại. Nếu ngươi chết, ta sẽ tìm cách để bọn chúng phải trả giá cho cả ngươi nữa."

Haizuki quay người, không một chút do dự. Nàng đã có một manh mối. Một mục tiêu rõ ràng. Con đường dẫn đến sòng bạc, nơi Tsunade có thể đang ẩn náu, và nơi Orochimaru đang rình rập.

Bên ngoài căn nhà cũ nát, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh trăng rọi qua những đám mây, chiếu sáng con đường mờ ảo phía trước. Haizuki bước đi, mỗi bước chân nàng đều mang theo sự tàn nhẫn và quyết đoán. Nàng là tro tàn của Konoha, nhưng từ trong đống tro tàn đó, một cơn bão lửa đang chuẩn bị bùng lên, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.

Tsunade, nàng sẽ tìm thấy nàng. Và những kẻ đã dám động đến nàng, sẽ phải nếm trải sự phẫn nộ của tro tàn.

💬 Bình luận chương