Lục Trần bước đi, bóng dáng nhỏ bé của cậu nhanh chóng bị màn đêm bao trùm, chỉ còn lại vệt sương mù đen kịt lảng bảng như một cái bóng ma biết đi. Thôn làng đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua những mái nhà đổ nát và mùi tanh nồng của máu khô. Cậu không quay đầu lại. Có gì đáng để nhìn đâu? Một đống hoang tàn và mấy chục cái xác khô như que củi. À, thêm một ông già râu tóc bạc phơ bị “khai tử” nghề nghiệp.
“Mấy người này đúng là…” Lục Trần lẩm bẩm, giọng điệu mang theo vẻ bất cần. “Không biết đường sống thì thôi, lại cứ thích xen vào chuyện của người khác. Giờ thì hay rồi, thành phân bón cho cây dại cả.”
Cơn gió đêm mang theo hơi lạnh, nhưng Lục Trần không cảm thấy chút gì. Lớp sương đen kịt bao phủ quanh cậu không chỉ là dấu hiệu của Cấm Thai, mà còn là một lớp màng bảo vệ kỳ lạ, ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài. Nó ấm áp, nhưng không phải kiểu ấm áp của lửa, mà là một sự ấm áp đến từ cảm giác ‘không tồn tại’ – như thể cậu đã thoát ly khỏi các quy luật vật lý thông thường.
Cậu bắt đầu băng qua cánh rừng phía sau thôn, nơi mà ban ngày thường là con đường mòn quen thuộc dẫn đến suối. Giờ thì đâu còn quen thuộc nữa. Mỗi bước chân của cậu như đang xé toạc một lớp màng vô hình, và dưới mỗi dấu chân, cỏ cây dường như héo úa đi một chút, không phải vì bị giẫm đạp, mà như thể... sinh khí của chúng đã bị hút cạn.
“Hừm, đúng là ‘hàng cấm’ có khác,” Lục Trần nhếch môi. “Đi đến đâu là gây ra sự sống bế tắc đến đó. Chắc tôi nên đổi tên thành ‘Kẻ Hủy Diệt Sinh Thái’ nhỉ? Nghe cũng ngầu đấy, nhưng hơi bị dài dòng.”
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng sức mạnh đang cuộn trào bên trong. Cấm Thai của cậu, một thứ vô hình nhưng lại có hình dáng rõ ràng trong thức hải, giống như một hố đen thu nhỏ, liên tục xoáy hút. Nó không hấp thu linh khí, cũng chẳng hấp thu năng lượng nguyên tố. Nó hấp thu “khái niệm”.
Trưởng Lão Vĩnh đã mất đi ‘khái niệm’ về Hộ Giới Thai của ông ta, nên ấn ký biến mất. Ông ta cũng mất đi ‘khái niệm’ về một cường giả, nên trở thành phế nhân. Vậy nếu cậu tiếp tục sử dụng nó, liệu cậu có thể ‘ăn’ đi khái niệm của một ngọn núi – khiến nó không còn là núi nữa? Hoặc ‘ăn’ đi khái niệm của thời gian – khiến nó ngừng trôi? Ý nghĩ đó vừa điên rồ, vừa kích thích một cách lạ thường.
“Thú vị đấy. Cái này còn hơn cả trò chơi điện tử nữa,” Lục Trần nghĩ thầm. “Không cần cày cấp, không cần nhiệm vụ phụ, chỉ cần ‘ăn’ thôi là đủ.”
Cậu tiếp tục bước đi, sâu hơn vào khu rừng. Ánh trăng bắt đầu xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng bạc trên mặt đất. Nhưng khi chúng chạm vào lớp sương đen của Lục Trần, chúng lập tức bị nuốt chửng, không để lại chút dấu vết nào. Cấm Thai không chỉ ăn mòn khái niệm, mà còn ăn mòn cả ánh sáng.
Đột nhiên, Lục Trần dừng lại. Một mùi tanh tưởi, ẩm mốc phả vào mũi cậu. Nó không phải mùi máu, cũng không phải mùi tử khí thông thường. Đó là mùi của sự ‘rỗng tuếch’, của một thứ gì đó đã bị tước đoạt linh hồn, chỉ còn lại cái vỏ trống rỗng.
“Ồ, có khách rồi à?” Lục Trần nhếch mép. “Thế giới này quả nhiên không thiếu những kẻ tò mò. Hay là… những kẻ đói bụng?”
Từ trong bóng tối, một thân ảnh gầy gò, xiêu vẹo bước ra. Nó cao khoảng hai mét, da thịt nhăn nheo bám chặt vào xương, mắt trũng sâu, và một cái miệng rộng toác với những chiếc răng nhọn hoắt như kim khâu. Đây chính là Thai Thực Thể – sinh vật từ Ngoại Vực, chuyên săn lùng Hồn Thai.
Con quái vật này không có Hồn Thai hiển hóa, nhưng Lục Trần có thể cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác bao trùm lấy nó, giống như một lớp keo dính bẩn thỉu. Nó nhìn chằm chằm vào Lục Trần, hai con mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ tham lam. Nó có thể cảm nhận được Hồn Thai đặc biệt của Lục Trần, một Cấm Thai, thứ mà mọi Thai Thực Thể đều thèm khát.
“Gì đây, nhìn tôi như nhìn miếng mồi ngon vậy?” Lục Trần khoanh tay, không chút sợ hãi. “Thật là mất lịch sự. Trẻ con đang đi đêm một mình mà cứ đòi ‘ăn’ thế này thì ai mà chịu nổi?”
Thai Thực Thể không nói, nó chỉ gầm gừ một tiếng khàn đục, rồi lao tới với tốc độ kinh hoàng. Móng vuốt sắc nhọn của nó xé toạc không khí, hướng thẳng vào ngực Lục Trần, nơi thức hải ẩn chứa Hồn Thai.
Lục Trần không né tránh. Cậu thậm chí còn hơi nghiêng đầu, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Khi móng vuốt gần chạm vào, lớp sương đen quanh cậu bỗng sôi sục, cuộn trào mạnh mẽ hơn.
“Để xem, khái niệm ‘sức mạnh’ của ngươi so với ‘khái niệm’ của ta thì bên nào cứng hơn nhỉ?”
Móng vuốt của Thai Thực Thể chạm vào lớp sương đen. Thay vì xé toạc, nó lại bị kẹt lại. Cả con quái vật như bị đóng băng tại chỗ, cơ thể nó run rẩy dữ dội. Lục Trần có thể cảm nhận được một luồng thông tin ồ ạt đổ vào thức hải của mình. Đó là khái niệm về ‘sức mạnh’ của Thai Thực Thể, khái niệm về ‘sự tồn tại’ của nó, khái niệm về ‘khát khao’ của nó. Tất cả đều đang bị Cấm Thai của cậu nuốt chửng.
Con Thai Thực Thể bắt đầu co rút. Da thịt nó khô héo nhanh chóng, xương cốt kêu răng rắc như gỗ mục. Đôi mắt đỏ ngầu của nó từ từ mất đi ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng. Trong vòng vài giây, một sinh vật hung tợn, đáng sợ đã biến thành một cái xác khô không hồn, đứng sững sờ trong tư thế tấn công. Móng vuốt của nó vẫn còn kẹt trong lớp sương đen của Lục Trần, nhưng giờ đây nó đã mục nát, hóa thành tro bụi.
Lục Trần gạt nhẹ tay, cái xác khô đổ sụp xuống, tan thành cát bụi như chưa từng tồn tại.
“Tuyệt vời. Thức ăn tự động giao đến tận nơi,” cậu mỉm cười, một nụ cười không hề trẻ thơ chút nào. “Đúng là Cấm Thai, càng ‘ăn’ lại càng… no bụng.”
Cảm giác ấm áp trong thức hải càng trở nên rõ ràng hơn. Lục Trần cảm thấy Hồn Thai của mình, cái hố đen kia, đã lớn thêm một chút, xoáy hút mạnh mẽ hơn. Một luồng sức mạnh mới mẻ, mang theo chút tà tính và sự rỗng tuếch của Thai Thực Thể, lan tỏa khắp cơ thể cậu. Lớp sương đen quanh cậu cũng trở nên đặc quánh hơn, như có sinh mệnh.
Đây chính là sự tiến triển của Thai Khải Cảnh – Hồn Thai hiển hóa và bắt đầu ảnh hưởng sâu sắc đến thân thể. Lục Trần có thể cảm nhận được cơ bắp mình trở nên rắn chắc hơn, phản xạ nhanh nhạy hơn, và một cảm giác thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới xung quanh. Không phải là hấp thu linh khí, mà là hấp thu… khái niệm.
“Vậy là ta đã ‘ăn’ cái gì của nó nhỉ?” Lục Trần trầm ngâm. “Khái niệm ‘đói’, khái niệm ‘săn mồi’, khái niệm ‘sinh tồn’ của Ngoại Vực? Hừm, đúng là một bữa ăn bổ dưỡng.”
Cậu tiếp tục đi, nhưng lần này không còn là bước chân vô định nữa. Cậu đã có một mục tiêu rõ ràng hơn: tìm một nơi an toàn để thực sự “tiêu hóa” bữa ăn này, và tìm hiểu sâu hơn về năng lực Cấm Thai của mình.
Cậu đi suốt đêm, băng qua những thung lũng sâu, những con suối cạn và những vách đá lởm chởm. Bình minh dần ló dạng, nhuộm đỏ chân trời. Lục Trần dừng lại trước một ngọn núi đá vôi, giữa lưng chừng có một hang động lớn, cửa hang bị dây leo và cây dại che khuất.
“Đây rồi, một cái ổ chuột lý tưởng cho một đứa trẻ ‘không có nhà’ như mình,” Lục Trần tự nhủ, giọng điệu vẫn đầy mỉa mai. “Hy vọng không có anh em gấu trúc hay hổ báo nào chiếm đóng trước.”
Cậu đi vào hang. Bên trong khá rộng rãi, không khí ẩm thấp và có mùi đất đặc trưng. Lục Trần tìm một chỗ bằng phẳng, rồi ngồi xếp bằng xuống. Lớp sương đen bao quanh cậu co lại, rồi từ từ chui ngược vào cơ thể cậu, để lộ ra một cậu bé với đôi mắt đen sâu thẳm, nhưng không còn vẻ mệt mỏi của một hành trình dài.
Cậu bắt đầu tập trung. Trong thức hải, hố đen của Cấm Thai vẫn không ngừng xoáy hút. Lần này, nó không hút từ bên ngoài, mà hút từ chính Lục Trần. Cậu cảm thấy một sự trống rỗng nhẹ nhàng lan tỏa, nhưng không phải là yếu đi, mà là một sự thanh lọc. Những tạp niệm, những cảm xúc không cần thiết, tất cả đều bị hố đen nuốt chửng.
Và rồi, một luồng thông tin khác hiện lên trong tâm trí cậu, không phải là khái niệm từ Thai Thực Thể, mà là một sự hiểu biết mới về chính Cấm Thai của mình.
`[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]`
`[Cấm Thai của bạn đã hấp thu thành công khái niệm ‘Sinh Tồn’ và ‘Khát Khao’ từ Thai Thực Thể cấp thấp.]`
`[Thai Khải Cảnh của bạn đã đạt đến đỉnh phong. Bước tiếp theo: Thai Hình Cảnh.]`
`[Gợi ý: Để tiến vào Thai Hình Cảnh, Cấm Thai cần một hình thái ổn định. Hãy hấp thu một khái niệm đủ mạnh mẽ và có tính định hình cao để Cấm Thai có thể ‘hiện hình’.]`
`[Hiện tại, Cấm Thai của bạn đang ở dạng ‘Hư Vô Hãm Thực Thai’ – Cấm Thai nuốt chửng thực tại.]`
`[Cảnh báo: Hư Vô Hãm Thực Thai có thể hấp thu mọi khái niệm, nhưng nếu hấp thu quá nhiều khái niệm tạp nham, nó có thể mất đi sự ‘thuần khiết’ và biến chất thành một thứ không thể kiểm soát.]`
`[Đề xuất: Tập trung vào việc hấp thu các khái niệm có liên quan đến ‘hủy diệt’, ‘sáng tạo’, ‘thời gian’, ‘không gian’, ‘cá nhân’ hoặc ‘quy tắc’ để duy trì tính định hướng của Hư Vô Hãm Thực Thai.]`
Lục Trần đọc lướt qua những dòng chữ trong đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên. “Hư Vô Hãm Thực Thai… nghe cũng không tệ. Nuốt chửng thực tại à? Nghe có vẻ hợp với tôi đấy.”
Cậu đã hiểu rõ hơn về Hồn Thai của mình. Nó không chỉ là một cái dạ dày không đáy, mà nó còn có ‘khẩu vị’ riêng. Và quan trọng nhất, nó cần một khái niệm đủ ‘mạnh mẽ và có tính định hình cao’ để tiến vào Thai Hình Cảnh.
“Hủy diệt, sáng tạo, thời gian, không gian, cá nhân, quy tắc…” Lục Trần lặp lại những từ đó. “Nghe có vẻ to tát quá nhỉ? Sao không phải là khái niệm ‘ngủ nướng cả ngày’ hoặc ‘ăn no nằm ườn’ cho tiện?”
Cậu thở dài, dựa lưng vào vách đá. Con đường phía trước không chỉ là sự cô độc, mà còn là một hành trình khám phá và kiểm soát một sức mạnh đáng sợ. Một sức mạnh có thể ăn mòn mọi thứ, từ một con quái vật nhỏ bé cho đến… có lẽ là cả thế giới.
“Thôi được rồi, ‘Hư Vô Hãm Thực Thai’,” Lục Trần lẩm bẩm, như thể đang nói chuyện với chính Hồn Thai của mình. “Ngươi muốn ‘ăn’ khái niệm có tính định hình cao ư? Vậy thì, đi thôi. Chúng ta sẽ tìm một bữa tiệc lớn hơn, nơi mà những ‘khái niệm’ to tát kia đang nhảy múa tưng bừng. Hy vọng ngươi không kén ăn quá, không thì ta lại phải đi lượm lặt mấy thứ linh tinh về cho ngươi bón bụng.”
Ánh sáng bình minh chiếu rọi vào hang động, nhưng không thể xua tan được cái bóng tối sâu thẳm trong đôi mắt của Lục Trần. Cậu không phải anh hùng, cũng chẳng phải kẻ ác thuần túy. Cậu chỉ là một đứa trẻ đang học cách ‘ăn’ thế giới này, theo cách mà bản thể chân chính của cậu mách bảo. Và cái bản thể chân chính đó, lại đang thèm khát những khái niệm vĩ đại.