Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Hồn Nguyên Giới

Chương 1: Bản Chất Nguyên Sơ Và Nụ Cười Cấm Kỵ

🧾 Chương 1 🕒 29/01/2026 17:19 👁 3 lượt xem
← Trước Sau →
Sáu tuổi. Cái tuổi mà lũ trẻ con trong Hồn Nguyên Giới này được định đoạt vận mệnh. Lục Trần, một thằng nhóc còi cọc nhưng đôi mắt lại sáng như đom đóm trong đêm, đứng lọt thỏm giữa đám đông nhốn nháo. Hàng trăm khuôn mặt hân hoan, lo lắng, và cả những ánh mắt tham lam dõi về Thạch Đài trung tâm. Lễ Khải Thai, một nghi thức thiêng liêng đến mức nhàm chán, đang diễn ra.

Từng đứa trẻ một, run rẩy hoặc hớn hở, bước lên Thạch Đài cổ kính. Một vị trưởng lão tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ như đá phong sương, đặt tay lên đỉnh đầu chúng. Ánh sáng bùng lên, rồi một Thai Tượng hiện rõ. Có đứa là kiếm, đứa là lửa, đứa là bóng tối. Tiếng reo hò, tiếng tiếc nuối, tiếng thì thầm rộ lên. Nguyên Thai, Dị Thai, tất cả đều được chấp nhận, được phân loại. Đó là trật tự. Đó là cái khung mà thế giới này dùng để định hình mỗi sinh mệnh.

Lục Trần đứng cuối hàng. Cậu bé không hào hứng như những đứa khác, cũng chẳng lo lắng. Trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ: "Mong là không phải cái loại Thai gì mà phải học đánh võ hay niệm chú. Mệt lắm." Cuộc đời của Lục Trần từ nhỏ đã là một chuỗi ngày vật lộn với miếng ăn, giấc ngủ, và lũ côn trùng trong căn nhà dột nát. Cậu chẳng có mơ ước cao siêu về việc trở thành cường giả hay anh hùng gì sất. Miễn sao không phải vác kiếm cả ngày là được.

Cuối cùng, cũng đến lượt Lục Trần. Cậu bước lên Thạch Đài, nhỏ xíu như con kiến lạc giữa sa mạc đá. Vị trưởng lão, Trưởng Lão Vĩnh, khẽ cau mày nhìn cậu nhóc gầy gò, quần áo vá víu. Ông ta không ưa những đứa trẻ có ánh mắt quá sắc sảo như Lục Trần. Chúng thường mang lại rắc rối.

Bàn tay chai sạn của Trưởng Lão Vĩnh đặt lên đỉnh đầu Lục Trần. Một luồng năng lượng ấm áp, rồi lạnh lẽo, rồi lại như có hàng vạn mũi kim châm, xuyên thấu xuống thức hải cậu bé. Toàn bộ Thạch Đài bỗng rung lên bần bật. Không phải ánh sáng bùng nổ, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Không một Thai Tượng nào hiện rõ.

Đám đông bắt đầu xì xào. Trưởng Lão Vĩnh nhíu mày sâu hơn. Ông ta chưa từng gặp trường hợp nào mà Thai Tượng lại không hiển hiện ngay lập tức. Ông dồn thêm lực, năng lượng cuồn cuộn đổ vào Lục Trần.

Đột nhiên, từ thức hải Lục Trần, một thứ gì đó bắt đầu trào ra. Không phải hình thù cụ thể. Nó là một khối sương mù đen kịt, vặn vẹo như vô số linh hồn đang rên rỉ, xen lẫn những tia sáng đỏ như máu. Nó không cố định, mà liên tục biến đổi, lúc thì thành hình một con quái vật không rõ tên, lúc lại thành vực sâu không đáy, lúc lại là một dòng chảy ăn mòn tất cả. Sức mạnh hỗn loạn ấy bóp méo không gian xung quanh, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng tất cả những người chứng kiến. Tiếng xì xào lắng xuống, thay bằng tiếng thở dốc kinh hãi.

Trưởng Lão Vĩnh, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, run rẩy rút tay lại như vừa chạm vào thứ gì đó cực kỳ ghê tởm. Đôi mắt ông ta trợn trừng, nhìn chằm chằm vào khối sương mù đen kịt đang vần vũ trên đầu Lục Trần.

"Cấm... Cấm Thai!" Giọng ông ta run rẩy, như một tiếng rít từ địa ngục vọng lên. "Đó là Cấm Thai! Biến thể! Hủy diệt! Ăn mòn quy tắc!"

Cả quảng trường như nổ tung. Tiếng la hét, tiếng giật mình, tiếng chân người chạy tán loạn. Cấm Thai! Hai chữ đó như lưỡi dao sắc bén cứa vào màng nhĩ mọi người. Cấm Thai là tai họa, là mầm mống của sự hủy diệt. Lịch sử đã chứng minh, mỗi khi Cấm Thai xuất hiện, thế giới lại rung chuyển. Phần lớn bị tiêu diệt từ trong trứng nước, nhưng những kẻ sống sót... đều trở thành cơn ác mộng.

Lục Trần đứng đó, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, không hề nhúc nhích. Khối sương mù đen kịt trên đầu cậu vẫn đang uốn lượn, phô bày sự kinh hoàng của nó. Cậu nhóc ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khối Thai Tượng của mình.

"Ồ," Lục Trần chậm rãi nói, giọng điệu hoàn toàn không phù hợp với không khí tang tóc xung quanh. "Thì ra tôi là hàng cấm à? Thế này thì sau này không sợ bị đụng hàng rồi."

Lời nói của cậu bé như gáo nước lạnh tạt vào những khuôn mặt đang hoảng loạn. Gì cơ? Thằng nhóc này đang đùa ư?

Trưởng Lão Vĩnh như tỉnh khỏi cơn mê, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lục Trần. "Ngươi! Ngươi biết ngươi vừa thức tỉnh cái gì không? Ngươi là tai họa! Một quái vật! Phải tiêu diệt ngay lập tức!" Ông ta giơ cao quyền trượng, đầu quyền trượng bùng lên ánh sáng trắng, một ấn ký Nguyên Thai của ông ta, "Hộ Giới Thai" – chuyên trấn áp tà vật.

"Tai họa à?" Lục Trần nhếch mép, một nụ cười nửa vời xuất hiện trên khuôn mặt non nớt. Nụ cười ấy, dưới ánh sáng mờ ảo của khối Cấm Thai, trông quỷ dị đến lạ lùng. "Chưa gì đã phán tôi là tai họa rồi. Ông già, ông nên đổi nghề đi. Tiên tri kiểu này thì hỏng hết cả việc."

Trưởng Lão Vĩnh tức đến tím mặt. Ông ta là một Thai Linh Cảnh cường giả, nắm giữ quyền hành tối cao trong cái thôn này, chưa từng có đứa trẻ nào dám láo xược với ông ta như vậy. Huống chi, thằng nhóc này còn là một Cấm Thai!

"Giết!" Trưởng Lão Vĩnh gầm lên. "Trước khi nó kịp lớn mạnh! Giết nó!"

Mấy chục hộ vệ, những người mang Dị Thai hoặc Nguyên Thai đã tu luyện đến Thai Hình Cảnh, lập tức xông lên. Kiếm khí sắc bén, hỏa diễm bùng lên, bóng tối vặn vẹo. Chúng nhắm thẳng vào Lục Trần, không một chút do dự. Dưới áp lực của Cấm Thai, chúng chỉ muốn kết thúc nó càng nhanh càng tốt.

Lục Trần đứng yên. Khối Cấm Thai trên đầu cậu bé bỗng nhiên hạ xuống, bao phủ lấy cậu. Không phải là một sự bảo vệ, mà là một sự dung hợp kỳ lạ. Cặp mắt của Lục Trần bỗng trở nên sâu thẳm hơn, đen hơn cả vực thẳm. Một cảm giác lạnh lẽo từ cơ thể cậu lan tỏa ra xung quanh.

"Giết tôi à?" Lục Trần lẩm bẩm, giọng nói không còn là của một đứa trẻ 6 tuổi nữa, mà mang theo sự khinh miệt lạnh lẽo. "Thế thì phải hỏi tôi có đồng ý không đã chứ."

Thai Khải Cảnh! Mới thức tỉnh Hồn Thai, Lục Trần đã trực tiếp đạt đến cảnh giới này. Nhưng sự khác biệt là, Cấm Thai của cậu không chỉ hiển hóa, nó còn trực tiếp ảnh hưởng đến thân thể cậu, biến cậu thành một thực thể kỳ dị.

Hộ vệ đầu tiên, một gã đàn ông mang Kiếm Thai, vung kiếm chém xuống. Lưỡi kiếm sáng loáng, mang theo sức mạnh đủ để chẻ đôi tảng đá. Lục Trần không tránh. Khối sương mù đen kịt bao quanh cậu bỗng tách ra, như một dòng chảy vô hình. Lưỡi kiếm xuyên qua, nhưng không chạm vào da thịt cậu. Thay vào đó, sức mạnh của Kiếm Thai như bị hút cạn, lưỡi kiếm trở nên cùn mòn, và gã hộ vệ lập tức ngã xuống, khuôn mặt già đi mấy chục tuổi, biến thành một cái xác khô héo.

"Cái gì?!" Trưởng Lão Vĩnh kinh hãi lùi lại. Thai Khải Cảnh mà đã có thể rút cạn sinh lực người khác như vậy sao?

Lục Trần khẽ liếm môi, như thể vừa nếm được hương vị gì đó thú vị. "Ồ, hóa ra đây là công dụng của nó à? Cũng không tệ lắm." Cậu nhóc cười, nụ cười đầy tà khí.

Những hộ vệ khác chùn bước. Nhưng Trưởng Lão Vĩnh không cho phép. "Đừng sợ! Nó mới chỉ là Thai Khải Cảnh! Hợp lực tiêu diệt nó!"

Hai hộ vệ nữa xông lên, một gã mang Hỏa Thai, một gã mang Ảnh Thai. Lửa nóng rực, bóng tối vặn vẹo. Lục Trần vẫn đứng đó, như một cái lỗ đen tĩnh lặng. Khi ngọn lửa chạm vào cậu, nó không bùng cháy mà co rút lại, như bị một lực vô hình nào đó bóp nghẹt, rồi tắt ngúm. Gã Hỏa Thai cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như bị đốt ngược, đau đớn gục xuống. Gã Ảnh Thai cố gắng ẩn mình vào bóng tối, nhưng bóng tối quanh Lục Trần lại nuốt chửng hắn, không để lại dấu vết.

Cấm Thai của Lục Trần không phải là hủy diệt trực tiếp, mà là "ăn mòn quy tắc." Nó bẻ cong, nuốt chửng, và biến đổi mọi thứ nó chạm vào.

"Thú vị thật," Lục Trần cười, ánh mắt tràn đầy sự thích thú. "Cái này tiện hơn vác kiếm nhiều. Chỉ cần đứng yên thôi là được à?"

Trưởng Lão Vĩnh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cái Cấm Thai này... nó còn đáng sợ hơn những gì ông ta từng đọc trong thư tịch cổ. Nó không phải là một loại sức mạnh cụ thể, mà là một sự vô định hình, một kẻ phàm trần có thể chạm tới Thai Ngoại Giới ngay từ cảnh giới đầu tiên.

"Dừng lại! Dừng lại ngay!" Trưởng Lão Vĩnh gầm lên. Ông ta biết không thể để Lục Trần sống sót. Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống, ông ta cũng phải ngăn chặn mầm họa này. Ông ta triệu hồi toàn bộ sức mạnh Thai Linh Cảnh của mình, ấn ký Hộ Giới Thai trên quyền trượng bùng lên như một mặt trời nhỏ, tỏa ra sức trấn áp cực lớn.

"Ồ, định chơi lớn à?" Lục Trần nhếch mép. "Chỉ tiếc là ông không có cửa."

Khối sương mù đen kịt quanh Lục Trần bỗng ngưng tụ, tạo thành một bóng hình mờ ảo khổng lồ phía sau cậu. Nó không có hình dạng nhất định, chỉ là một khối ý thức hỗn loạn, đầy rẫy sự thèm khát và hủy diệt. Đó là Cấm Thai của Lục Trần, bắt đầu hình thành "Thai Hình" sơ khai, một hình dạng không có hình dạng.

Trưởng Lão Vĩnh run rẩy. Thai Hình Cảnh! Thằng nhóc này chỉ trong vài khắc đã đột phá hai cảnh giới liên tiếp!

Bóng hình khổng lồ kia vươn một "cánh tay" sương mù về phía Trưởng Lão Vĩnh. Không có sức mạnh vật lý, nhưng Trưởng Lão Vĩnh cảm thấy linh hồn mình như bị kéo ra khỏi cơ thể. Thai Tượng Hộ Giới của ông ta run rẩy, ánh sáng trấn áp bị bóp méo, rồi tắt dần. Cảm giác sợ hãi tột độ xâm chiếm Trưởng Lão Vĩnh. Ông ta cảm thấy bản thân mình đang bị "ăn mòn" từng chút một, không phải thể xác, mà là khái niệm về sự tồn tại.

"Không... không thể nào..." Trưởng Lão Vĩnh thốt lên, giọng lạc đi.

Lục Trần bước từng bước về phía Trưởng Lão Vĩnh, nụ cười vẫn treo trên môi. "Ông già, tôi đã nói rồi mà, ông nên đổi nghề. Làm tiên tri mà toàn phán sai thế này thì ai tin nữa?" Cậu nhóc vươn tay ra, chạm nhẹ vào ấn ký Hộ Giới Thai đang mờ dần trên quyền trượng của Trưởng Lão Vĩnh.

Ngay lập tức, ấn ký tan biến như bong bóng xà phòng. Năng lượng trấn áp biến mất, và thay vào đó là một cơn đau xé ruột xé gan. Trưởng Lão Vĩnh ôm ngực, gục xuống, đôi mắt nhìn Lục Trần với sự hãi hùng tột độ. Ông ta không chết, nhưng Hồn Thai của ông ta đã bị "ăn mòn", trở thành một phế nhân.

Đám đông đã hoàn toàn tan tác. Những người còn lại đều bỏ chạy, tiếng la hét vang vọng khắp nơi. Lục Trần chẳng thèm đuổi theo. Cậu chỉ đứng đó, nhìn những cái xác khô héo và những kẻ gục ngã xung quanh.

"Đúng là..." Lục Trần thở dài một tiếng, vẻ mặt có chút chán nản. "Làm gì cũng phải tốn sức. Thôi, đi tìm chỗ nào yên tĩnh để phát triển cái ‘hàng cấm’ này vậy. Hy vọng không có ai lại rao giảng đạo đức nữa."

Cậu bé quay lưng, bước đi khỏi Thạch Đài, khỏi cái thôn làng đã từng là nhà, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát của niềm tin và sự sợ hãi. Bóng dáng nhỏ bé của cậu, bao phủ trong lớp sương mù đen kịt của Cấm Thai, khuất dần vào màn đêm đang buông xuống. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không hề yên bình.

💬 Bình luận chương