Ánh sáng bình minh rọi vào hang động, nhưng không thể xua tan được cái bóng tối sâu thẳm trong đôi mắt của Lục Trần. Cậu không phải anh hùng, cũng chẳng phải kẻ ác thuần túy. Cậu chỉ là một đứa trẻ đang học cách ‘ăn’ thế giới này, theo cách mà bản thể chân chính của cậu mách bảo. Và cái bản thể chân chính đó, lại đang thèm khát những khái niệm vĩ đại.
Lục Trần đứng dậy, phủi bụi bám trên bộ y phục đã sờn rách. “Khái niệm vĩ đại à?” cậu lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ châm biếm. “Cứ như ta là một nhà triết học đang đi tìm ý nghĩa cuộc đời vậy. Thôi được, ‘Hư Vô Hãm Thực Thai’ thân mến, nếu ngươi muốn bữa tiệc lớn, vậy thì chúng ta phải tìm đến nơi có nhiều món ngon.”
Cậu bước ra khỏi hang, hít thở làn không khí buổi sớm mai. Mùi ẩm của đất đá, mùi hoa dại thoang thoảng, và một chút gì đó của sự mục nát từ những tàn tích gần đó. Hồn Nguyên Giới rộng lớn và vô cùng hỗn loạn, và Lục Trần biết rõ điều đó. Nơi này không phải là vườn trẻ để cậu ung dung lựa chọn món ăn.
“Vậy thì, nơi nào sẽ tập trung đủ loại ‘khái niệm’ để một tiểu yêu tinh như ngươi nuốt chửng đây?” Lục Trần tự vấn, rồi nở một nụ cười nhếch mép. “Chắc chắn không phải là nơi nào đó yên bình, nơi mà người ta chỉ quan tâm đến việc trồng rau và nuôi gà.”
Cậu bắt đầu hành trình của mình, không theo một hướng cụ thể nào, chỉ đơn giản là đi theo bản năng và một cảm giác mơ hồ về nơi năng lượng hỗn loạn nhất. Những ngọn núi trùng điệp dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh rừng rậm rạp. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tất cả đều là âm thanh của sự sống, nhưng trong tai Lục Trần, chúng lại mang một vẻ gì đó nhạt nhẽo, thiếu đi sự "định hình" mà Hồn Thai của cậu khao khát.
Ngày trôi qua, rồi đêm đến. Lục Trần không ngủ, chỉ ngồi dựa vào gốc cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh quét qua màn đêm. Cậu cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật nhỏ bé, những con thú hoang đang săn mồi, nhưng Hồn Thai của cậu không hề phản ứng. Chúng quá nhỏ bé, quá tầm thường, không thể cung cấp bất kỳ "khái niệm" có giá trị nào.
“Hừm, kén ăn quá đấy,” cậu khẽ nói, như thể đang trách móc một đứa trẻ bướng bỉnh. “Ngươi muốn những món sơn hào hải vị, nhưng lại không chịu ăn những món khai vị trước. Kiểu này thì có mà chết đói mất.”
Đến bình minh ngày thứ ba, một làn khói đen kịt bốc lên từ phía xa, kèm theo tiếng la hét thảm thiết và mùi khét lẹt của gỗ cháy. Lục Trần dừng bước. “À, đây rồi,” cậu nhếch môi. “Mùi của ‘khái niệm’ đang bốc lên ngào ngạt. Hy vọng không phải là khái niệm ‘ngu xuẩn vì tham lam’ hoặc ‘yếu ớt đến mức không biết chống trả’.”
Cậu tăng tốc, lao đi như một bóng ma xuyên qua rừng cây. Khi đến gần, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra. Một ngôi làng nhỏ đang chìm trong biển lửa. Những kẻ cướp bóc, mang theo dấu hiệu của một bang phái nhỏ bé nhưng hung tợn, đang hoành hành, giết người, cướp của. Chúng là những tên côn đồ cấp thấp, nhưng trong mắt Lục Trần, chúng lại là những thực thể sống động mang trong mình một vài “khái niệm” cơ bản.
“Tham lam, tàn bạo, sợ hãi, tuyệt vọng…” Lục Trần lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những kẻ đang cười man rợ và những nạn nhân đang quằn quại. “Không tệ. Tuy không phải là ‘hủy diệt’ hay ‘sáng tạo’, nhưng cũng là những khái niệm có tính định hình đủ mạnh để Hồn Thai của ta thử nghiệm.”
Cậu không lập tức ra tay. Thay vào đó, cậu ẩn mình trong bóng tối, quan sát. Một người đàn ông trung niên, có vẻ là trưởng làng, đang cố gắng chống trả những tên cướp, nhưng hắn quá yếu ớt. Hắn bị đánh gục, nằm thoi thóp trên đất. Một tên cướp cao lớn, khuôn mặt đầy sẹo, bước đến, giẫm lên ngực trưởng làng, cười khẩy.
“Thế nào, lão già? Khái niệm ‘can đảm’ của ngươi đã bị nghiền nát rồi sao?” tên cướp nói, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi. “Hãy nhìn xem, vợ con ngươi đang quỳ lạy van xin đấy. Cảm giác bất lực thế nào?”
Lục Trần nhíu mày. “Bất lực? À, đúng rồi. Khái niệm ‘bất lực’ cũng không tệ. Nó có tính định hình rất cao, đặc biệt khi được thể hiện qua một sinh mệnh đang hấp hối.”
Hồn Thai của Lục Trần khẽ rung động trong thức hải. Một cảm giác đói khát mãnh liệt hơn bao giờ hết trỗi dậy. Cậu nhếch môi, quyết định đã được đưa ra.
Trong chớp mắt, Lục Trần lao ra. Không một tiếng động, không một sự báo trước. Tên cướp đang giẫm lên trưởng làng đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy mình. Hắn quay phắt lại, nhưng chỉ thấy một bóng đen lướt qua.
“Ngươi là ai?” tên cướp rít lên, nhưng giọng hắn đã run rẩy. Hắn là một Thai Khải Cảnh sơ kỳ, nhưng hắn chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi đến thế.
Lục Trần đứng đối diện hắn, đôi mắt đen sâu thẳm như vực thẳm. “Ta chỉ là một người qua đường đang tìm bữa tối thôi,” cậu thản nhiên đáp, giọng điệu nghe như đang nói về một chuyện hết sức bình thường. “Và ngươi, tên béo ú này, trông khá ngon miệng đấy.”
Tên cướp giận dữ. “Ngươi muốn chết à? Ta là Hắc Phong Đao – Lý Tam!”
Lục Trần phớt lờ. Hồn Thai của cậu đã hiển hóa một cách vô hình, nhưng cảm giác nuốt chửng lại càng rõ rệt. Một luồng lực vô hình, lạnh lẽo và đầy tính ăn mòn, bắt đầu lan tỏa từ Lục Trần, hướng thẳng về phía Lý Tam.
Lý Tam cảm thấy cơ thể mình yếu đi nhanh chóng. Không phải là bị rút cạn linh khí, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, bản chất hơn đang bị tước đoạt. Hắn nhìn thấy những người dân làng đang run rẩy, những người hắn đã cướp bóc, giết chóc. Hắn đã từng hả hê với sự sợ hãi của họ, với sự bất lực của họ. Nhưng giờ đây, chính hắn lại đang cảm thấy sự bất lực đó.
“Cái… cái gì vậy?” Lý Tam hoảng loạn. Hắn cố gắng triệu hồi Hồn Thai của mình, một Hổ Thai cấp thấp, nhưng nó chỉ hiện ra một cách mờ nhạt, run rẩy, không chút sức sống.
Lục Trần không nói gì, chỉ tập trung vào cảm giác Hồn Thai đang ‘ăn’ của mình. Cậu cảm nhận được khái niệm “bạo ngược” của Lý Tam, cái thứ đã khiến hắn trở thành một tên cướp đáng sợ, đang bị Hư Vô Hãm Thực Thai nuốt chửng từng chút một. Nó không đau đớn dữ dội, nhưng lại kinh hoàng hơn bất kỳ đòn tra tấn nào. Lý Tam cảm thấy mình đang mất đi bản chất, mất đi cái ‘tôi’ đã định hình nên hắn. Hắn không còn muốn cướp bóc, không còn muốn giết chóc. Hắn chỉ muốn co rúm lại, biến mất.
Cùng lúc đó, Lục Trần cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, nhưng đầy sức sống, chảy ngược vào cơ thể mình, vào thức hải. Hư Vô Hãm Thực Thai khẽ co giật, như một sinh vật đang thỏa mãn sau một bữa ăn. Nó chưa đủ để tiến vào Thai Hình Cảnh, nhưng đã mạnh hơn rất nhiều.
“À, xem ra khẩu vị của ngươi cũng không tệ,” Lục Trần nhếch môi, nhìn Lý Tam đang run rẩy, đôi mắt trống rỗng. Tên cướp hùng hổ vừa nãy giờ chỉ còn là một cái vỏ rỗng, một kẻ không còn mục đích, không còn ý chí. Hắn đã mất đi cái khái niệm “bạo ngược” và “tham lam” đã định hình hắn. Giờ đây, hắn chỉ là một thực thể vô hồn, thậm chí còn không đáng gọi là con người nữa.
Những tên cướp khác, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, đều hóa đá. Chúng chưa từng thấy thứ gì đáng sợ như vậy. Kẻ thủ lĩnh của chúng, một con người đầy hung tợn, giờ đây lại giống như một con búp bê bị rút hết ruột.
“Còn các ngươi?” Lục Trần quay sang những tên cướp còn lại, giọng điệu vẫn thản nhiên. “Có muốn cống hiến khái niệm gì đó cho bữa tối của ta không? Hay là các ngươi chỉ muốn làm món khai vị cho mấy con dã thú trong rừng?”
Cả bọn cướp hoảng loạn tột độ. Chúng không còn dám nghĩ đến việc chống trả, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất trong đầu: Chạy trốn! Chúng vứt bỏ vũ khí, quay đầu bỏ chạy tán loạn vào rừng.
Lục Trần nhìn theo, không đuổi theo. “Hừm, đúng là lũ hèn nhát. Khái niệm ‘sợ hãi’ của chúng quá yếu ớt, không đủ để làm món chính.”
Cậu quay lại nhìn những người dân làng đang co ro. Họ nhìn cậu bằng ánh mắt kinh hoàng và sợ hãi, không kém gì khi nhìn những tên cướp. Cái cảnh tượng Lý Tam bị “ăn mòn” đã in sâu vào tâm trí họ.
“Này, các ngươi đừng nhìn ta như vậy chứ,” Lục Trần nói, giọng điệu hơi khó chịu. “Ta vừa ‘giúp’ các ngươi đấy. Ít nhất cũng phải nói một lời cảm ơn chứ?”
Không một ai dám mở lời. Một vài người thậm chí còn lùi lại, run rẩy.
Lục Trần thở dài. “Đúng là vô ơn. Thôi được rồi, ta cũng không trông mong gì vào mấy cái khái niệm ‘biết ơn’ hay ‘kính sợ’ của các ngươi. Chúng quá nông cạn.”
Cậu bước qua Lý Tam đang nằm thoi thóp, cơ thể khô héo như một xác ướp. Hồn Thai của cậu vẫn còn đói, nhưng đã không còn cái cảm giác cồn cào như trước.
“Vậy là, những khái niệm nhỏ bé này không đủ để ta tiến vào Thai Hình Cảnh,” Lục Trần tự nhủ. “Hư Vô Hãm Thực Thai cần một bữa tiệc lớn hơn, một khái niệm đủ mạnh mẽ để ‘định hình’ nó. Có lẽ, những nơi ‘Giặc Ngoài’ hoành hành, hoặc nơi ‘Giặc Trong’ đang tha hóa quyền lực, mới là những địa điểm lý tưởng.”
Cậu quay lưng lại với ngôi làng đang cháy dở, bỏ mặc những người dân đang sợ hãi và một tên cướp đã mất đi bản chất. Đối với Lục Trần, đó chỉ là một trạm dừng chân, một thử nghiệm nhỏ. Thế giới rộng lớn đang chờ đợi, và những khái niệm vĩ đại hơn đang gọi mời Hư Vô Hãm Thực Thai của cậu. Cậu là một kẻ săn mồi, và thế giới này, với tất cả những khái niệm của nó, chỉ là một cánh đồng săn bắn vô tận.
“Tiếp tục thôi,” cậu lẩm bẩm, bước chân không hề do dự. “Nếu muốn ăn ngon, phải đi xa hơn.”
Ánh trăng đã bắt đầu lên cao, chiếu rọi con đường cô độc của Lục Trần. Cậu không cảm thấy cô đơn. Hồn Thai của cậu, mặc dù im lặng, nhưng lại là một người bạn đồng hành đầy tham vọng, luôn thúc giục cậu tiến lên, tìm kiếm những bữa ăn tiếp theo.