Z không nói gì thêm, anh chỉ nhìn Sapphire, để sự im lặng lấp đầy căn phòng, để nỗi sợ hãi trong mắt cô bé có thời gian bùng lên và dịu xuống, rồi lại bùng lên. Anh đã thấy nó. Sự hoảng loạn, sự chột dạ, và một nỗi ám ảnh nào đó sâu thẳm hơn chỉ là nỗi buồn của một người bạn mất tích. Đó là nỗi sợ của kẻ đang che giấu. Anh biết mình phải cẩn trọng. Đẩy cô bé quá xa vào lúc này có thể khiến Sapphire đóng sập cánh cửa lại hoàn toàn. Anh cần khai thác, không phải dồn ép.
Anh nhẹ nhàng hít vào một hơi sâu, rồi từ tốn thở ra, ánh mắt rời khỏi gương mặt Sapphire, lướt qua khung cửa sổ với tán cây xanh mướt bên ngoài. Giọng anh trầm xuống, không còn sự sắc bén của một thám tử đang săn mồi, mà thay vào đó là sự thấu hiểu, gần như là đồng cảm. "Sapphire này," anh bắt đầu, "chú hiểu rằng đây là một khoảng thời gian vô cùng khó khăn cho cháu. Việc Ruby mất tích đã gây ra nỗi đau lớn cho tất cả mọi người, đặc biệt là bạn bè thân thiết như cháu và Jade. Chú không ở đây để phán xét hay đổ lỗi cho bất cứ ai. Chú chỉ muốn tìm ra sự thật. Chú muốn mang Ruby về nhà."
Anh quay lại nhìn Sapphire, nhưng lần này ánh mắt anh dịu hơn, mang theo một chút nặng trĩu. "Chú cũng hiểu rằng đôi khi, trong cuộc sống, chúng ta có những bí mật. Những điều mà chúng ta nghĩ rằng mình phải giữ kín, để bảo vệ một ai đó, hoặc để bảo vệ chính mình. Chú không biết bí mật của cháu là gì, nhưng chú tin rằng nó đang đè nặng lên cháu rất nhiều. Chú chỉ muốn cháu biết, nếu cháu có bất kỳ thông tin nào, dù là nhỏ nhất, dù cháu nghĩ nó không quan trọng, hãy nói cho chú nghe. Đôi khi, một mảnh ghép nhỏ có thể thay đổi toàn bộ bức tranh."
Sapphire vẫn ngồi yên, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi. Cô bé không ngước nhìn Z ngay lập tức. Mái tóc màu tro nhạt rũ xuống che khuất một phần khuôn mặt, nhưng anh vẫn thấy được bờ vai cô bé run lên khe khẽ. Sự im lặng kéo dài, nặng nề hơn cả những lời chất vấn. Z cho cô bé thời gian. Anh hiểu rằng việc phá vỡ một lớp vỏ bọc không phải là chuyện dễ dàng.
Cuối cùng, Sapphire ngẩng đầu lên. Đôi mắt xanh của cô bé vẫn còn vương sự hoảng hốt, nhưng đã có một chút bối rối, một chút dao động trong đó. Cô bé mở miệng, rồi lại khép lại, như thể không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Cháu... cháu không biết chú đang nói về bí mật gì," Sapphire nói, giọng cô bé nhỏ xíu, gần như thì thầm. Dù cố gắng tỏ ra bình tĩnh, sự run rẩy trong giọng nói vẫn tố cáo nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng cô bé. "Cháu và Jade... tụi cháu không có gì để giấu cả. Ruby là bạn thân của tụi cháu mà."
Z khẽ gật đầu, vẻ mặt không biểu lộ bất kỳ sự thất vọng nào. "Chú hiểu. Chú không ép cháu phải nói ra điều cháu không muốn. Nhưng chúng ta hãy quay lại với Ruby một chút nhé. Cháu và Ruby thân thiết đến mức nào? Cháu có thể kể cho chú nghe về những sở thích của Ruby, những điều cô bé thường làm, hay những ước mơ của cô bé không?"
Anh muốn Sapphire nói về Ruby, nói về những kỷ niệm, để cô bé cảm thấy thoải mái hơn, để cô bé có thể vô tình tiết lộ những chi tiết nhỏ mà bình thường sẽ không được chú ý.
Sapphire hít một hơi thật sâu. Khi cô bé bắt đầu nói về Ruby, giọng nói trở nên bớt run rẩy hơn một chút, một tia sáng yếu ớt của sự nhớ nhung và yêu quý hiện lên trong đôi mắt xanh. "Ruby... Ruby rất thích đọc sách. Cô ấy muốn trở thành luật sư giỏi nhất thế giới. Cô ấy luôn học hành chăm chỉ, luôn đặt mục tiêu cao cho bản thân. Ruby cũng rất thích chó, cô ấy hay nói sau này sẽ nuôi một con Golden Retriever to thật to. Và... Ruby rất tốt bụng. Cô ấy luôn quan tâm đến người khác, luôn giúp đỡ bạn bè."
Khi Sapphire nói, cô bé nhìn xuống đôi tay mình, như thể đang tìm kiếm những mảnh ký ức về người bạn thân. "Ruby cũng thích dùng Twitter. Cô ấy hay đăng những dòng trạng thái vui vẻ, những câu chuyện về cuộc sống hàng ngày. Cô ấy và Jade, hai người họ... thường xuyên tương tác trên đó."
Z nắm bắt lấy chi tiết này. "Vậy à? Chú có nghe nói Ruby rất hay dùng Twitter. Nhưng sau đêm Ruby mất tích, tài khoản của cô bé không còn hoạt động nữa. Cháu có biết tại sao không?"
Sapphire lắc đầu. "Cháu không biết. Cháu cũng thấy lạ. Ruby không bao giờ bỏ bê mạng xã hội lâu như vậy. Cô ấy luôn thích chia sẻ mọi thứ."
"Vậy cháu và Ruby có bao giờ tranh cãi lớn không? Hay giữa cháu, Ruby và Jade có xích mích gì không, trước khi Ruby mất tích?" Z hỏi, giữ giọng điệu trung lập.
Sapphire lưỡng lự. "Cãi vã thì... bạn bè ai mà không có những lúc bất đồng chứ ạ? Nhưng không có gì lớn cả. Chỉ là những chuyện nhỏ nhặt, kiểu như Ruby quá nghiêm túc trong việc học, hay Jade thì lại thích tụi cháu đi chơi nhiều hơn. Nhưng bọn cháu luôn làm lành rất nhanh. Không có gì đáng kể để... để Ruby bỏ đi hay gì đó đâu ạ." Cô bé cố gắng nhấn mạnh.
"Vậy còn những người khác thì sao? Ví dụ như Harry Taylor, quản lý của Ruby ở McDonald's? Ruby có bao giờ phàn nàn về anh ta không?"
Sapphire nhíu mày. "Không ạ. Ruby nói Harry là người quản lý tốt bụng, luôn tạo điều kiện cho cô ấy làm việc. Ruby chưa bao giờ phàn nàn gì về anh ta cả."
"Thế còn David Arnold? Anh chàng nhà giàu hay tán tỉnh Ruby đó?" Z hỏi, quan sát kỹ phản ứng của Sapphire. Đây là một điểm nhạy cảm tiềm năng khác.
Một cái nhếch mép khó thấy xuất hiện trên môi Sapphire. "David Arnold... Anh ta khá phiền phức. Cứ liên tục đến McDonald's chỉ để nói chuyện với Ruby. Ruby thì chỉ lịch sự thôi, chứ cô ấy không có vẻ gì là thích anh ta cả. Ruby là người rất có chí hướng, cô ấy sẽ không dễ dàng bị những lời đường mật của một kẻ công tử bột làm cho xiêu lòng đâu." Giọng Sapphire có chút gay gắt hơn khi nhắc đến David.
Z ghi nhận điều đó. Một chút thái độ tiêu cực đối với David Arnold. Có thể đó là sự bảo vệ bạn, hoặc có thể có điều gì đó khác.
"Vậy đêm Ruby mất tích, cháu đang làm gì?" Z hỏi thẳng, quay lại câu hỏi cốt lõi. "Cháu có thể kể chi tiết cho chú nghe lịch trình của cháu vào tối ngày 5/7 và sáng ngày 6/7 không?"
Sapphire nuốt khan. Cô bé lại nhìn xuống đôi tay mình. "Đêm hôm đó... Cháu ở nhà. Bố mẹ cháu đi thăm họ hàng ở bang khác, nên cháu ở nhà một mình. Cháu xem phim, rồi lên Twitter một lát, sau đó thì đi ngủ. Cháu không liên lạc với Ruby hay Jade vào tối hôm đó. Thường thì bọn cháu hay nhắn tin hoặc gọi điện trước khi ngủ, nhưng đêm đó thì không."
"Cháu có bằng chứng gì chứng minh cháu ở nhà không?"
Sapphire ngập ngừng. "Cháu... cháu ở một mình mà. Cháu không có ai để làm chứng cả. Nhưng cháu thật sự ở nhà. Cháu thề."
Z gật đầu chậm rãi. Một alibi không có người làm chứng là một alibi yếu. Anh không nói gì, chỉ để sự im lặng bao trùm lần nữa, cho phép Sapphire cảm nhận áp lực của lời khai của mình.
"Vậy còn Jade? Cháu có biết Jade đã làm gì vào tối hôm đó không?"
Sapphire lắc đầu mạnh hơn. "Cháu không biết. Cháu không hỏi. Sáng hôm sau khi biết tin Ruby mất tích, bọn cháu đều rất sốc. Jade cũng vậy, cô ấy còn sốc hơn cháu nữa. Ruby là cả thế giới của Jade mà."
Z nhìn Sapphire một cách dò xét. "Sapphire này, cháu có nghĩ rằng Ruby có thể đã gặp gỡ ai đó mà cô bé không muốn bạn bè hay gia đình biết không? Một mối quan hệ bí mật, hay một cuộc hẹn giấu kín?"
Sapphire cắn môi. "Ruby... Ruby không phải là kiểu người như vậy. Cô ấy rất trung thực. Nếu có chuyện gì, cô ấy sẽ nói với Jade hoặc cháu."
"Nhưng nếu đó là một bí mật mà Ruby cảm thấy mình không thể nói ra thì sao?" Z tiếp tục, ánh mắt anh dán chặt vào Sapphire. "Ví dụ, một bí mật có thể gây rắc rối cho cô bé, hoặc cho những người xung quanh?"
Gương mặt Sapphire tái mét đi. Cô bé liếc mắt về phía cửa sổ, đôi mắt xanh lẩn tránh ánh nhìn của Z. Cô bé không nói gì, nhưng sự im lặng đó lại nói lên rất nhiều điều. Nó là một sự xác nhận không lời, một sự thừa nhận rằng có thể có một bí mật như vậy tồn tại.
"Hay là," Z tiếp tục, giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng mỗi từ đều như một mũi kim châm vào lớp vỏ bọc mỏng manh của Sapphire, "bí mật đó không phải của riêng Ruby, mà là của cả ba đứa? Một bí mật mà Ruby đã vô tình phát hiện ra, hay một bí mật mà cả ba đã cùng nhau giữ kín?"
Sapphire giật mình, như thể bị điện giật. Toàn thân cô bé cứng đờ. Đôi mắt xanh mở to, nhìn chằm chằm vào Z, đầy vẻ kinh hoàng. Hơi thở cô bé trở nên gấp gáp, từng nhịp đứt quãng. Môi cô bé run rẩy dữ dội hơn lúc nãy. Cái vẻ bình tĩnh gượng gạo mà cô bé cố gắng duy trì đã hoàn toàn sụp đổ. Z thấy rõ mồ hôi lấm tấm trên trán Sapphire. Đây không còn là nỗi sợ vì bị nghi ngờ nữa, mà là nỗi sợ hãi khi bí mật đã sắp bị phơi bày.
"Cháu... cháu không biết chú đang nói gì," Sapphire lắp bắp, giọng cô bé nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng âm lượng đó lại càng làm nổi bật sự tuyệt vọng. "Không có bí mật nào cả. Chú... chú đang làm cháu sợ hãi."
Z không trả lời. Anh chỉ nhìn Sapphire, ánh mắt anh sâu thẳm, như thể đang đọc thấu tâm can cô bé. Anh biết mình đã tiến rất gần. Anh đã chạm vào mạch máu chính của vụ án này. Cái bí mật mà Jade và Sapphire đang cố gắng che giấu. Cái bí mật liên quan đến Ruby Parker.
"Sapphire," Z nói, giọng anh trầm ổn, nhưng mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Chú không muốn làm cháu sợ hãi. Chú chỉ muốn cháu nói sự thật. Bất cứ điều gì cháu biết, bất cứ điều gì đã xảy ra. Ruby Parker xứng đáng được tìm thấy. Và chú tin, cháu có thể giúp chú làm điều đó."
Anh đứng dậy, bước đến cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Không gian lại chìm vào im lặng. Z biết Sapphire đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh sẽ không ép buộc cô bé ngay lập tức. Nhưng anh đã gieo một hạt giống nghi ngờ, một hạt giống sợ hãi, và nó sẽ nảy mầm.
"Chú sẽ cho cháu một chút thời gian để suy nghĩ," Z nói, không quay đầu lại. "Khi cháu sẵn sàng, hoặc khi cháu nhớ ra bất cứ điều gì, dù là nhỏ nhất, hãy gọi cho chú. Số điện thoại của chú có trên danh thiếp chú đã đưa cho gia đình cháu."
Anh quay lại nhìn Sapphire lần cuối. Cô bé vẫn ngồi đó, co ro trên ghế, đôi mắt xanh đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Trông cô bé thật đáng thương, nhưng Z biết, đằng sau vẻ đáng thương đó là một bí mật khủng khiếp. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm ra nó. Và khi đó, sự thật về đêm Ruby Parker biến mất sẽ được phơi bày. Bước tiếp theo của anh sẽ là một cuộc gặp gỡ nữa với Jade Eddy. Anh cần phải xem liệu Jade có thể giữ được lớp vỏ bọc của mình vững chắc như Sapphire hay không.