Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: 👀

Chương 6: Vỏ Bọc Ngọc Bích

🧾 Chương 6 🕒 29/01/2026 12:50 👁 12 lượt xem
← Trước Sau →
Tiếng cửa khép lại sau lưng Z, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh còn sót lại từ căn nhà của Sapphire. Anh hít một hơi thật sâu làn không khí ban đêm mát lạnh, cảm giác như trút bỏ được một gánh nặng vô hình, nhưng đồng thời lại gánh lấy một gánh nặng khác. Cuộc gặp gỡ với Sapphire đã như một trận đấu vật tâm lý, nơi anh đã cố gắng dùng lời nói để bóc tách từng lớp vỏ bọc, từng lớp phòng thủ của cô bé. Sapphire, với vẻ ngoài yếu đuối và đôi mắt xanh vô hồn, đã hé lộ một chút gì đó, một sự dao động mỏng manh dưới áp lực. Cô bé rõ ràng đang che giấu điều gì đó, và nỗi sợ hãi trong mắt cô bé không chỉ đơn thuần là nỗi sợ về sự mất tích của bạn mình. Nó là nỗi sợ của một bí mật bị chôn vùi, một gánh nặng tội lỗi đang đè nén.

Z quay trở lại chiếc xe cảnh sát, khởi động máy. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi trên con đường vắng vẻ, ánh đèn pha rọi sáng màn đêm. Trong đầu anh, hình ảnh của Sapphire cứ chập chờn, xen lẫn với những thông tin ít ỏi mà anh đã thu thập được. “Sợ hãi,” anh lẩm bẩm. “Nỗi sợ đó là chìa khóa.” Nhưng nỗi sợ của Sapphire là nỗi sợ của một người đồng lõa hay của một nạn nhân khác, bị buộc phải im lặng? Anh chưa thể kết luận.

Bước tiếp theo, như anh đã tự nhủ, là Jade Eddy. Cô bạn thân từ thuở nhỏ, người luôn ở bên Ruby như hình với bóng. Nếu Sapphire là người bị động hơn trong mối quan hệ này, thì Jade, với vai trò là bạn thân nhất, có thể nắm giữ nhiều thông tin hơn, hoặc tệ hơn, giữ một vai trò chủ động hơn trong bất cứ điều gì đã xảy ra. Z có linh cảm rằng Jade sẽ là một đối tượng khó khăn hơn nhiều so với Sapphire. Jade, chắc chắn, sẽ có một lớp vỏ bọc kiên cố hơn, được xây dựng bằng tình bạn và nỗi đau giả tạo.

Sáng hôm sau, Z liên lạc với gia đình Jade Eddy. Bà Eddy, với giọng nói mệt mỏi nhưng lịch sự, đồng ý để Z đến nói chuyện với con gái mình tại nhà riêng vào buổi chiều. Z biết rõ, việc phỏng vấn tại nhà riêng, thay vì tại sở cảnh sát, thường khiến người được phỏng vấn cảm thấy thoải mái hơn, và đôi khi, sự thoải mái giả tạo đó lại là nơi những sơ hở xuất hiện.

Khi Z đến nhà Jade, bầu không khí hoàn toàn khác so với căn nhà im lặng, nặng nề của Sapphire. Căn nhà của gia đình Eddy có vẻ ấm cúng hơn, nhưng vẫn không thể giấu đi sự căng thẳng bao trùm. Jade ngồi trong phòng khách, trên chiếc ghế sofa bọc vải họa tiết, hai tay đan chặt vào nhau. Cô bé có mái tóc nâu óng ả, đôi mắt xanh lục hơi sưng húp, hằn lên vẻ thiếu ngủ và lo lắng. Nhưng khác với Sapphire, Z cảm nhận được một sự kiểm soát nhất định trong cách Jade thể hiện nỗi buồn. Mọi cử chỉ, mọi nét mặt đều như được sắp đặt cẩn thận.

"Chào Jade," Z nói, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh đặt cuốn sổ và chiếc bút xuống bàn cà phê giữa hai người. "Cảm ơn cháu đã dành thời gian cho chú. Chú biết đây là một khoảng thời gian vô cùng khó khăn đối với cháu và gia đình cháu."

Jade gật đầu, môi mím chặt. "Cháu... cháu chỉ muốn Ruby trở về thôi, chú Z. Cháu nhớ con bé nhiều lắm." Giọng cô bé run run, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi xuống. Đó là một sự kiểm soát đáng kinh ngạc đối với một cô gái trẻ đang đau khổ vì mất bạn thân.

"Chú hiểu," Z nói nhẹ nhàng. "Và đó là lý do chú ở đây. Chú muốn tìm ra Ruby. Để làm được điều đó, chú cần cháu giúp đỡ. Chú cần cháu kể cho chú nghe mọi thứ cháu biết về Ruby, về tình bạn của hai đứa, và đặc biệt là về đêm Ruby biến mất."

Z bắt đầu bằng những câu hỏi chung về tình bạn của Jade và Ruby. Jade kể về những kỷ niệm thơ ấu, về những trò nghịch ngợm, về ước mơ của Ruby trở thành luật sư. Cô bé nói về cách họ thân thiết như chị em, về việc Ruby luôn là người lạc quan, tràn đầy năng lượng. Khi Z nhắc đến Sapphire, Jade cũng bày tỏ sự yêu mến, miêu tả Sapphire là cô gái trầm tính nhưng đáng yêu, người đã hòa nhập vào bộ ba của họ một cách tự nhiên. Cách Jade kể chuyện rất mạch lạc, chi tiết, nhưng thiếu đi những cảm xúc bộc phát, những giọt nước mắt mà Z đã mong đợi từ một người bạn thân thiết đến vậy. Nó giống như một bài học thuộc lòng hoàn hảo.

"Jade, cháu có thể kể lại cho chú nghe về đêm ngày 5 tháng 7 không?" Z hỏi, chuyển trọng tâm. "Mọi chi tiết nhỏ nhất cháu nhớ được đều có thể quan trọng."

Jade hít một hơi sâu, đôi mắt nhìn vào khoảng không. "Đêm đó... cháu không có ở nhà Ruby. Cháu ở nhà. Cháu và Ruby đã nói chuyện điện thoại vào khoảng... có lẽ là 9 giờ tối. Con bé kể về ca làm thêm ở McDonald's, về Harry, người quản lý, và cả David Arnold nữa." Cô bé dừng lại, như thể đang cân nhắc điều gì đó.

"David Arnold?" Z nhắc lại. "Anh chàng nhà giàu hay tán tỉnh Ruby?"

Jade gật đầu. "Vâng. Ruby không thích anh ta lắm, nhưng anh ta cứ đeo bám. Con bé bảo anh ta lại ghé qua McDonald's hôm đó, mua một cốc milkshake và cố gắng nói chuyện với con bé."

"Sau cuộc gọi đó thì sao?"

"Sau đó thì... không có gì nữa. Cháu đi ngủ. Sáng hôm sau, mẹ cháu gọi dậy và nói Ruby mất tích. Cháu không tin được. Cháu đã gọi cho con bé rất nhiều lần, nhắn tin, nhưng không có hồi âm. Cháu... cháu đã rất sợ hãi." Lần này, giọng Jade có chút nghẹn lại, nhưng vẫn không có nước mắt.

Z quan sát kỹ Jade. Anh thấy sự căng thẳng trong quai hàm cô bé, sự siết chặt của những ngón tay. "Vậy là cháu không có bất kỳ cuộc nói chuyện nào khác với Ruby sau 9 giờ tối hôm đó? Không tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ?"

"Không ạ," Jade khẳng định chắc nịch. "Cháu kiểm tra rồi. Hoàn toàn không có gì."

"Thế còn Sapphire thì sao? Cháu có nói chuyện với Sapphire về Ruby vào đêm đó không?"

Jade hơi chần chừ một chút, rất nhỏ, gần như không thể nhận ra. "Không, cháu không nghĩ vậy. Cháu... cháu nghĩ cháu đã nhắn tin chúc ngủ ngon cho Sapphire, nhưng không phải về Ruby."

"Ruby có vẻ không có ý định bỏ nhà đi," Z nói, giọng điệu thay đổi một chút, sắc bén hơn. "Sạc điện thoại của con bé vẫn ở trong phòng, kính áp tròng cũng vậy. Cháu nghĩ sao về điều đó? Tại sao con bé lại ra ngoài vào lúc nửa đêm, không mang theo những thứ cần thiết?"

Jade lắc đầu nguầy nguậy. "Cháu không biết. Cháu không thể hiểu được. Ruby sẽ không bao giờ làm thế. Con bé không phải loại người bỏ đi mà không nói một lời."

"Vậy ai là người Ruby sẽ tin tưởng đủ để đi cùng vào giữa đêm mà không mang theo điện thoại hay kính áp tròng?" Z hỏi thẳng, mắt nhìn thẳng vào Jade. "Một người mà Ruby không cần phải nhìn rõ mặt, không cần phải liên lạc bằng điện thoại."

Jade nhìn Z, đôi mắt xanh lục mở to, tỏ vẻ ngạc nhiên. "Cháu... cháu không biết. Cháu không nghĩ có ai như vậy. Chắc chắn không phải là một người lạ. Ruby sẽ không bao giờ lên xe với một người lạ vào giữa đêm."

"Vậy thì phải là một người Ruby quen biết rất rõ," Z nhấn mạnh. "Một người bạn? Một thành viên trong gia đình? Hoặc một người mà con bé có thể không mong đợi gặp mặt nhưng lại buộc phải đi cùng?"

Jade cúi đầu, mái tóc nâu che đi một phần khuôn mặt. "Cháu... cháu không thể nghĩ ra ai cả."

"Cháu và Sapphire là bạn thân nhất của Ruby," Z tiếp tục, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng chứa đựng một áp lực vô hình. "Hai đứa là những người hiểu Ruby rõ nhất, biết mọi bí mật của con bé. Chú đã nói chuyện với Sapphire rồi. Cô bé cũng rất hoảng loạn và đau khổ."

Z dừng lại, cho phép câu nói của mình lơ lửng trong không khí. Anh đang cố gắng gieo vào đầu Jade ý nghĩ rằng Sapphire có thể đã nói điều gì đó, hoặc ít nhất là đã hành xử theo một cách nào đó mà Z đã nhận ra.

"Sapphire có vẻ rất... sợ hãi," Z nói thêm, quan sát kỹ phản ứng của Jade. "Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một điều gì đó khủng khiếp."

Lần này, Jade không thể giữ được sự bình tĩnh hoàn toàn. Một tia chớp lo lắng, gần như là sợ hãi, lướt qua đôi mắt cô bé. Môi cô bé khẽ run rẩy. "Sợ hãi? Sapphire... sợ hãi điều gì ạ?"

"Chú không biết," Z trả lời thản nhiên. "Đó là điều chú đang cố gắng tìm hiểu. Có phải Sapphire đã kể cho cháu nghe điều gì đó mà cô bé không muốn nói với chú không? Hoặc một điều gì đó đã xảy ra vào đêm Ruby mất tích mà cháu biết, nhưng đang cố gắng che giấu?"

Jade lắc đầu mạnh mẽ, đôi tay siết chặt đến trắng bệch. "Không! Không hề! Cháu không biết gì cả. Cháu và Sapphire... chúng cháu đều yêu Ruby. Chúng cháu sẽ không bao giờ làm hại con bé!"

"Chú không nói cháu làm hại Ruby, Jade," Z nói, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn, nhưng cái nhìn vẫn sắc bén. "Chú chỉ nói rằng có thể có điều gì đó đã xảy ra, một sự cố đáng tiếc, một tai nạn. Và có thể cháu và Sapphire biết điều gì đó về nó. Đôi khi, giữ bí mật có thể khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn, đặc biệt là khi liên quan đến pháp luật. Chú chỉ muốn sự thật được phơi bày để đưa Ruby trở về, hoặc ít nhất là để gia đình con bé tìm thấy sự bình yên."

Anh lấy ra một bức ảnh chụp từ camera hàng xóm, hình ảnh mờ ảo của Ruby chạy ra ngõ và lên xe. "Cháu có nhận ra chiếc xe này không? Hoặc bất cứ chi tiết nào về nó? Ruby đã chạy ra ngoài vào lúc 0 giờ sáng. Điều gì có thể khiến con bé làm thế?"

Jade cầm bức ảnh, nhìn chằm chằm vào đó, nhưng đôi mắt cô bé không tập trung vào chiếc xe hay bóng dáng Ruby mà lướt qua một cách vô định. "Không... cháu không thể nhận ra. Camera mờ quá."

"Cháu có biết Ruby có bí mật nào không? Một mối quan hệ bí mật? Một kẻ thù nào đó? Hay một ai đó mà con bé đã nói với cháu là nó đang lo sợ?"

Jade suy nghĩ, vẻ mặt tỏ ra vô cùng nghiêm túc. "Không, cháu không nghĩ vậy. Ruby không có kẻ thù. Con bé tốt bụng với tất cả mọi người. Và không có mối quan hệ bí mật nào cả. Con bé sẽ kể cho cháu mọi thứ."

"Vậy còn David Arnold? Ruby thực sự không thích anh ta đến mức nào? Có mâu thuẫn gì giữa họ không?"

Jade lắc đầu. "Không, chỉ là Ruby thấy anh ta phiền phức. Không có mâu thuẫn gì nghiêm trọng cả. David chỉ là một anh chàng nhà giàu hay tán tỉnh, ai cũng biết mà."

Z tiếp tục đào sâu vào các chi tiết nhỏ. Anh hỏi về các bài đăng trên Twitter của Ruby, về những cuộc trò chuyện gần đây, về những thay đổi trong tâm trạng của Ruby. Jade trả lời một cách trôi chảy, như thể cô bé đã chuẩn bị sẵn cho cuộc thẩm vấn này. Cô bé miêu tả Ruby là người vui vẻ, không có dấu hiệu buồn bã hay lo lắng bất thường.

"Thế còn những bài đăng trên Twitter của Ruby?" Z hỏi. "Sau đêm ngày 5 tháng 7, hoàn toàn không có bài đăng nào mới. Cháu và Ruby đều rất thích dùng Twitter, mỗi ngày đều đăng 2-3 bài. Điều này có bình thường không?"

"Không... không bình thường chút nào," Jade nói, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối. "Ruby không bao giờ ngừng cập nhật Twitter cả. Đó là lý do cháu rất lo lắng. Cháu biết có điều gì đó không ổn ngay từ đầu."

Z im lặng một lúc, cho phép Jade cảm nhận áp lực. "Jade, cháu có thể giúp chú rất nhiều bằng cách trung thực hoàn toàn. Nếu có bất kỳ điều gì, dù là nhỏ nhất, dù cháu nghĩ nó không liên quan, hãy nói cho chú. Đôi khi, một mảnh ghép nhỏ lại là chìa khóa mở ra toàn bộ bức tranh."

Anh đứng dậy, bước đến cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài. "Sapphire đã rất lo sợ. Chú tin rằng có điều gì đó đã xảy ra vào đêm đó mà Sapphire biết, và có thể cháu cũng biết. Chú không muốn kết tội bất cứ ai, chú chỉ muốn sự thật."

Jade vẫn ngồi đó, đôi mắt xanh lục nhìn chằm chằm vào Z, nhưng không còn là ánh nhìn ngây thơ, bối rối nữa. Có một sự tính toán, một sự cảnh giác ẩn hiện trong đó. Z biết rằng anh đã chạm đến một điểm nhạy cảm.

"Chú sẽ quay lại," Z nói, quay lại nhìn Jade lần cuối. "Chú sẽ tiếp tục điều tra, và chú sẽ tìm ra sự thật. Cháu hãy nhớ rằng, che giấu sự thật sẽ không giúp ích gì cho Ruby, mà chỉ làm tổn thương những người yêu thương con bé thêm mà thôi."

Anh rời khỏi nhà Jade Eddy, mang theo một cảm giác lẫn lộn. Jade là một người đối phó bậc thầy. Lớp vỏ bọc của cô bé gần như hoàn hảo, không một giọt nước mắt, không một lời nói lạc điệu. Nhưng Z đã nhìn thấy nó, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ: tia chớp sợ hãi trong mắt khi anh nhắc đến nỗi sợ hãi của Sapphire. Một sự tính toán lạnh lùng ẩn sau vẻ ngoài đau khổ của một người bạn thân. Z biết chắc chắn Jade Eddy không hoàn toàn vô tội. Cô bé đang che giấu điều gì đó, và có lẽ, cô bé là người cầm trịch trong vụ việc này. Anh cần phải tìm ra điểm yếu trong mối quan hệ giữa Jade và Sapphire, hoặc một bằng chứng vật chất nào đó để bẻ gãy lớp vỏ bọc kiên cố này. Anh sẽ không bỏ cuộc. Sự thật về đêm Ruby Parker biến mất sẽ được phơi bày, từng lớp từng lớp một.

💬 Bình luận chương

Ahihi • 30/01/2026
36 lượt đọc 🗿
Có tín hiệu, ae lên phím 🐧
Ai muốn đọc tiếp thì vào đây xem nhớ :))

https://youtu.be/eGN_cXx4K3g?si=C3loYjhuPU1j3eSG

Đây là mình lấy nội dung cảm hứng từ vụ án có thật và chỉ test cái web này thôi nên ko đăng nữa đâu :))