Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: 👀

Ánh Sáng Mờ Từ Màn Đêm

🧾 Chương 3 🕒 29/01/2026 12:32 👁 9 lượt xem
Thám tử Z mở bừng mắt, ánh sáng chói chang từ cửa sổ văn phòng xuyên qua lớp rèm mỏng, cắt thành những vệt dài trên sàn nhà. Anh đã dựa lưng vào ghế từ lúc nào không hay, những mảnh ghép rời rạc của vụ án Ruby Parker cứ lởn vởn trong tâm trí, tựa như những đốm sáng lập lòe trong bóng tối. Chiếc xe bí ẩn, nụ cười gượng gạo của Jade và Sapphire, và câu hỏi đau đáu: Ruby đã đi đâu?

Đồng hồ trên tường điểm 8 giờ sáng. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với Thám tử Z, nó chỉ là sự tiếp nối của đêm dài trằn trọc. Anh vươn vai, cảm thấy từng khớp xương kêu răng rắc. Sự mệt mỏi thể chất không thể làm lu mờ sự sắc bén trong tư duy của anh. Anh cần một kế hoạch.

Đầu tiên, anh lục lại hồ sơ, dừng lại ở bức ảnh mờ ảo từ camera hàng xóm. Ruby, chiếc bóng mờ nhạt lao ra khỏi nhà, rồi biến mất vào lòng một chiếc ô tô không rõ kiểu dáng, màu sắc. Anh đã yêu cầu đội kỹ thuật cố gắng làm rõ hình ảnh, nhưng kết quả không mấy khả quan. “Vô ích,” anh lẩm bẩm. “Chúng ta cần một hướng đi khác.”

Z nhấp một ngụm cà phê nguội ngắt, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn vào danh sách những người có thể liên quan: Harry Taylor, David Arnold, và hai người bạn thân nhất của Ruby – Jade Eddy, Sapphire Shoaf. Anh quyết định sẽ bắt đầu với Harry Taylor, quản lý của McDonald’s. Một người lớn, có trách nhiệm, và ít bị chi phối bởi cảm xúc tuổi teen hơn. Harry có thể cung cấp cái nhìn khách quan về Ruby trong môi trường làm việc, và quan trọng hơn, về mối quan hệ giữa Ruby với David Arnold.

Khoảng nửa tiếng sau, Z đã có mặt tại cửa hàng McDonald’s quen thuộc ở trung tâm thị trấn. Mùi khoai tây chiên và cà phê thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với tiếng cười nói xôn xao của khách hàng buổi sáng. Harry Taylor, một người đàn ông trạc ba mươi, với mái tóc màu hạt dẻ được chải chuốt gọn gàng và nụ cười chuyên nghiệp, đang đứng ở quầy tính tiền. Anh ta nhận ra Thám tử Z ngay lập tức.

“Thám tử Z,” Harry nói, giọng có chút căng thẳng, “anh lại đến sao? Vụ của Ruby… có tiến triển gì không?”

Z lắc đầu nhẹ. “Chưa có gì cụ thể, Harry. Tôi chỉ muốn hỏi thêm vài điều.” Anh nhìn quanh, tìm một góc yên tĩnh hơn. “Chúng ta có thể nói chuyện ở đâu đó riêng tư một chút không?”

Harry gật đầu, dẫn Z về phía một căn phòng nhỏ phía sau, có vẻ là văn phòng quản lý. Nó chật chội với các chồng giấy tờ, bảng biểu và một màn hình máy tính lớn hiển thị doanh số bán hàng.

“Mời ngồi, Thám tử,” Harry nói, chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc của mình. “Tôi vẫn không thể tin được chuyện này lại xảy ra. Ruby là một cô bé tuyệt vời. Luôn làm việc chăm chỉ, rất được lòng khách hàng.” Giọng anh ta trầm xuống, thể hiện sự tiếc nuối chân thành.

“Tôi hiểu,” Z nói. “Anh có thể cho tôi biết về những ngày cuối cùng Ruby làm việc ở đây không? Có điều gì bất thường không? Cô ấy có vẻ lo lắng hay có tâm sự gì không?”

Harry suy nghĩ một lát, day day thái dương. “Không hẳn là lo lắng… Ruby luôn giữ thái độ chuyên nghiệp. Nhưng tôi có cảm giác cô bé hơi… xa cách hơn bình thường một chút. Thường thì cô bé rất năng động, hay trò chuyện với các đồng nghiệp khác. Nhưng trong khoảng một tuần trước khi mất tích, Ruby có vẻ trầm hơn, đôi khi còn nhìn chằm chằm vào khoảng không như đang nghĩ ngợi điều gì đó rất sâu xa.”

“Có ai mà Ruby đặc biệt thân thiết ở đây không?” Z hỏi, ghi chép nhanh vào cuốn sổ tay nhỏ.

“À, có lẽ là David Arnold,” Harry đáp, nhún vai. “Anh chàng đó thường xuyên ghé qua. Luôn tìm cách nói chuyện với Ruby. Tôi nghĩ anh ta có vẻ thích Ruby.”

“Ruby phản ứng thế nào với sự tán tỉnh của David?”

“Cô bé… chuyên nghiệp,” Harry cười gượng. “Luôn giữ khoảng cách. David thường mua đồ ăn, rồi nán lại nói chuyện, nhưng Ruby chỉ đáp lại một cách lịch sự, không mấy mặn mà. Tôi từng thấy David cố gắng mời Ruby đi chơi vài lần, nhưng cô bé đều từ chối một cách khéo léo. Ruby có vẻ không muốn dính dáng gì đến David ngoài công việc.”

“Anh có biết David Arnold có đến cửa hàng vào đêm ngày 5 tháng 7 không? Hay có liên lạc gì với Ruby trong những ngày đó không?”

Harry lắc đầu. “Không, Thám tử. Ruby không làm ca đêm hôm đó. Ca cuối cùng của cô bé là vào chiều ngày 5 tháng 7, kết thúc lúc 6 giờ tối. Sau đó thì tôi không thấy David ghé qua nữa. Tôi cũng không biết về việc liên lạc cá nhân của họ.”

“Anh có thấy Ruby dùng điện thoại nhiều hơn bình thường không? Hay có vẻ đang chờ đợi một cuộc gọi hoặc tin nhắn nào đó?”

“Hmm…” Harry ngẫm nghĩ. “Tôi không để ý cụ thể. Nhưng có một lần, cách đây vài ngày trước khi mất tích, tôi thấy Ruby đang nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ mặt khá nghiêm trọng. Rồi cô bé nhanh chóng cất đi khi thấy tôi đi qua.”

“Có bất kỳ cuộc cãi vã nào giữa Ruby và đồng nghiệp, hay giữa Ruby và David mà anh biết không?”

“Không,” Harry khẳng định. “Ruby rất hòa đồng. David thì… anh ta có vẻ hơi bướng bỉnh, nhưng không đến mức gây gổ. Chỉ là một anh chàng nhà giàu si mê cô bé mà thôi.”

Z cảm ơn Harry, để lại một danh thiếp và yêu cầu anh ta liên hệ ngay nếu nhớ ra bất kỳ chi tiết nào khác. Khi rời McDonald’s, Z cảm thấy thông tin từ Harry tuy không mang tính đột phá, nhưng đã phác họa rõ hơn bức tranh về Ruby: một cô gái chuyên nghiệp, có phần kín đáo, và không hứng thú với sự tán tỉnh của David Arnold. Điều này khiến anh càng tò mò hơn về lý do Ruby lại ra ngoài lúc nửa đêm để gặp một chiếc xe bí ẩn. Liệu có phải David đã thay đổi chiến thuật, hoặc Ruby có một mối quan hệ bí mật khác?

Điểm đến tiếp theo là David Arnold. Z đã tìm được địa chỉ của anh ta qua hồ sơ đăng ký xe tại một trường đua xe địa phương. David Arnold sống trong một khu dân cư cao cấp, với những ngôi biệt thự lộng lẫy và những hàng cây xanh mướt. Ngôi nhà của David là một kiến trúc hiện đại bằng kính và thép, với một chiếc Porsche màu bạc sáng bóng đậu trong gara mở.

Z bấm chuông. Một người phụ nữ trung niên trong bộ đồng phục giúp việc mở cửa. “Tôi là Thám tử Z. Tôi cần nói chuyện với David Arnold.”

David xuất hiện ngay sau đó, dáng vẻ thư sinh nhưng có chút kiêu ngạo, mặc một chiếc áo phông hàng hiệu và quần jean. “Thám tử?” Anh ta nhướn mày, tỏ vẻ khó chịu. “Chuyện gì vậy? Tôi đã nói với cảnh sát rồi mà.”

“Chỉ là vài câu hỏi bổ sung, David,” Z nói, giữ giọng điệu trung lập. “Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?”

David miễn cưỡng mời Z vào phòng khách rộng lớn, được trang trí theo phong cách tối giản nhưng đắt tiền. Anh ta ngồi xuống chiếc ghế sofa da, khoanh tay trước ngực.

“Tôi biết anh có quen biết Ruby Parker,” Z bắt đầu. “Anh có thể cho tôi biết về mối quan hệ của hai người không?”

“Tôi thích Ruby,” David thẳng thắn. “Cô ấy rất khác biệt so với những cô gái khác. Thông minh, xinh đẹp, và không hề hám tiền. Tôi đã cố gắng mời cô ấy đi chơi rất nhiều lần, nhưng cô ấy luôn từ chối.”

“Anh có gặp Ruby vào ngày 5 tháng 7 không? Hoặc có liên lạc gì với cô ấy vào tối hôm đó không?”

“Tôi không gặp Ruby vào ngày 5 tháng 7,” David đáp. “Tôi có nhắn tin cho cô ấy vào chiều hôm đó, hỏi liệu cô ấy có muốn đi xem phim không. Nhưng cô ấy không trả lời.” David rút điện thoại ra, lướt qua tin nhắn để chứng minh. “Anh thấy đấy, không có phản hồi.”

Z nhìn vào màn hình điện thoại của David. Tin nhắn được gửi lúc 4:30 chiều ngày 5 tháng 7. Không có tin nhắn trả lời. “Vậy tối hôm đó anh ở đâu?”

“Tôi có một bữa tiệc ở nhà bạn tôi, Mark Johnson, ở phía bắc thị trấn,” David nói, vẻ mặt có chút bất cần. “Chúng tôi chơi game, uống bia. Tôi về nhà lúc khoảng 2 giờ sáng ngày 6 tháng 7.”

“Có ai có thể xác nhận lời anh nói không?”

“Tất nhiên rồi,” David nhếch mép. “Anh có thể gọi cho Mark hoặc bất kỳ ai trong số những người ở đó. Chúng tôi chơi bài Poker đến tận khuya.”

Z ghi lại tên và số điện thoại của Mark Johnson. “Anh có biết về bất kỳ vấn đề nào Ruby đang gặp phải không? Bất kỳ ai mà cô ấy có thể đang hẹn hò hoặc có mâu thuẫn?”

David suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu. “Không. Ruby là một cô gái khá kín đáo. Tôi biết cô ấy thân với Jade và Sapphire, nhưng tôi không biết nhiều về những người bạn khác của cô ấy. Tôi cũng không nghe nói về việc cô ấy hẹn hò với ai cả. Nếu có, có lẽ tôi đã biết.”

“Anh có xe riêng không, David?” Z đột ngột hỏi.

“Tất nhiên. Chiếc Porsche anh thấy ngoài kia,” David chỉ ra cửa sổ. “Và tôi còn một chiếc SUV nữa, nhưng nó đang ở gara để bảo dưỡng.”

“Chiếc Porsche của anh màu gì?”

“Bạc,” David nói, vẻ mặt khó hiểu.

Z gật đầu. Camera ghi lại hình ảnh chiếc xe quá mờ để nhận diện màu sắc, nhưng một chiếc Porsche bạc không nằm ngoài khả năng. Tuy nhiên, thái độ của David có vẻ quá thản nhiên đối với một người được coi là đang tán tỉnh một cô gái mất tích bí ẩn. Hoặc là anh ta thật sự không liên quan, hoặc là một tay che giấu cảm xúc rất giỏi.

Z rời khỏi nhà David Arnold với nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời. Anh sẽ phải xác minh lời khai của David, nhưng cảm giác trực giác mách bảo anh rằng David không phải là người đứng sau vụ mất tích. Sự thờ ơ của David, dù khó chịu, nhưng lại thiếu đi sự căng thẳng hay giấu giếm mà Z thường thấy ở những kẻ nói dối.

Trở lại văn phòng, Z dựa lưng vào ghế, mắt nhìn vào bức tường trống không. Harry Taylor đã mô tả một Ruby chuyên nghiệp, kín đáo, có chút trầm tư. David Arnold thì miêu tả một Ruby từ chối mọi sự tán tỉnh, độc lập và khó tiếp cận. Hai hình ảnh này không mâu thuẫn, nhưng lại không giải thích được lý do Ruby lại vội vã lao ra khỏi nhà vào đêm khuya để lên một chiếc xe bí ẩn.

Z mở máy tính, tìm kiếm thông tin về Ruby Parker trên mạng xã hội. Twitter của cô bé vẫn y nguyên, bài đăng cuối cùng là vào chiều ngày 5 tháng 7, một bức ảnh chụp chung với Jade và Sapphire tại một quán cà phê, kèm dòng chú thích: “Ngày hè tuyệt vời với những người bạn tuyệt vời nhất! ❤️ #Besties #SummerVibes.”

Rồi Z mở Twitter của Jade và Sapphire. Những dòng tweet đầy đau khổ của họ vẫn còn đó, nhưng anh không thể bỏ qua cái cảm giác "được chuẩn bị trước" mà chúng mang lại. Sự đồng bộ đáng kinh ngạc trong lời lẽ, sự nhấn mạnh vào từ "tan nát" và "cầu mong cậu an toàn", dường như được thiết kế để tạo ra một ấn tượng nhất định.

Anh nhớ lại ánh mắt của Jade và Sapphire. Sự lo lắng là thật, nhưng cũng có một lớp vỏ bọc nào đó mà anh chưa thể xuyên qua. Hai cô gái này thân thiết với Ruby hơn bất kỳ ai. Họ có biết điều gì mà họ không nói? Hay họ chỉ đơn thuần là đang bị sốc và sợ hãi?

Z chợt nhớ ra điều Harry nói về việc Ruby nhìn điện thoại với vẻ mặt nghiêm trọng. Liệu có phải cô bé đang nhận được tin nhắn từ ai đó? Và ai có thể khiến Ruby, một người có vẻ không hứng thú với David, lại phải ra ngoài vào lúc nửa đêm, không mang theo điện thoại hay kính áp tròng?

Câu trả lời, Z cảm thấy, không nằm ở những người xa lạ, mà nằm ở những mối quan hệ thân cận nhất của Ruby. Những người biết rõ nhất về cô bé, về những bí mật và những lo lắng thầm kín của cô. Những người bạn. Anh quyết định, đã đến lúc phải đào sâu hơn vào mối quan hệ giữa Ruby, Jade và Sapphire. Có điều gì đó ẩn giấu trong tình bạn tưởng chừng như hoàn hảo này. Anh sẽ bắt đầu bằng việc kiểm tra kỹ lưỡng hơn hoạt động mạng xã hội của cả ba cô gái, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một cuộc cãi vã, một bí mật, hoặc một lời nói dối.

💬 Bình luận chương