Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: 👀

Đêm Hè Định Mệnh

🧾 Chương 1 🕒 29/01/2026 12:06 👁 12 lượt xem
← Trước Sau →
Sáng ngày 6 tháng 7 năm 2012, một làn gió heo may se lạnh bất thường luồn qua khung cửa sổ phòng ngủ nhà Parker, mang theo mùi sương đêm còn vương vấn và một nỗi bất an vô hình. Bà Sarah Parker tỉnh giấc lúc gần bảy giờ, một cảm giác trống rỗng chợt xâm chiếm khi bà vươn tay sang bên cạnh, không chạm vào hình hài bé nhỏ quen thuộc của con gái. Ruby, đứa con gái duy nhất của bà, thường có thói quen cuộn tròn như một chú mèo con, ngủ say sưa đến tận trưa trong những ngày nghỉ hè.

“Ruby?” Bà Sarah khẽ gọi, giọng còn ngái ngủ. Không có tiếng đáp lại.

Bà nhíu mày, từ từ ngồi dậy, đôi mắt mờ mịt chưa quen với ánh sáng ban mai. Căn phòng của Ruby ở ngay tầng trên, thường thì bà sẽ nghe thấy tiếng lạch cạch của con bé mỗi khi thức giấc sớm, hay ít nhất là tiếng ngáy đều đều nếu con bé còn ngủ. Nhưng hôm nay, một sự im lặng lạ lùng bao trùm toàn bộ ngôi nhà.

Bà Sarah xuống bếp, chuẩn bị bữa sáng như mọi ngày, nhưng mỗi hành động đều mang theo một sự căng thẳng ngầm. Cốc sữa dâu Ruby yêu thích vẫn nằm trong tủ lạnh, chưa hề được động đến. Những chiếc bánh mì nướng vẫn nguyên vẹn. Sự vắng mặt của con gái bắt đầu hiện rõ ràng như một lỗ hổng trong bức tranh hoàn hảo của buổi sáng bình thường.

“Ruby chưa dậy sao em?” Ông Thomas Parker, chồng bà, xuất hiện ở cửa bếp, tay còn xoa xoa thái dương. Ông đã quen với việc Ruby ngủ nướng.

Bà Sarah lắc đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. “Chắc con bé vẫn còn ngủ. Để anh lên gọi con bé dậy đi, Thomas.”

Ông Thomas gật đầu, bước những bước nặng nề lên cầu thang. Bà Sarah nghe thấy tiếng ông gõ cửa phòng Ruby, rồi tiếng cửa mở. Một khoảng lặng kéo dài. Sau đó là tiếng ông Thomas gọi tên con gái, giọng bắt đầu có chút lo lắng.

“Ruby! Con có ở trong đó không?”

Tiếp theo là tiếng bước chân vội vã của ông Thomas xuống cầu thang. Khuôn mặt ông trắng bệch, đôi mắt hoảng loạn. “Sarah… Ruby không có trong phòng.”

Trái tim bà Sarah như ngừng đập. Bà đánh rơi chiếc thìa đang cầm trên tay, tạo ra một tiếng va chạm loảng xoảng trong căn bếp yên ắng. “Không… không thể nào. Chắc con bé đi đâu đó quanh nhà thôi.”

Hai vợ chồng chạy lên phòng Ruby. Căn phòng gọn gàng đến lạ thường. Chiếc giường đã được dọn, chăn màn gấp phẳng phiu. Không có dấu hiệu của một cô gái 16 tuổi vừa mới rời đi. Chiếc bàn học của Ruby, nơi chất đầy sách luật và vở ghi chép, vẫn nguyên vẹn. Cặp kính áp tròng dùng một lần của Ruby nằm trên hộp đựng, còn nguyên trong vỉ chưa bóc. Bên cạnh là chiếc sạc điện thoại quen thuộc, cắm vào ổ điện nhưng không có điện thoại. Bà Sarah vội vã tìm kiếm, nhưng chiếc iPhone đời cũ của Ruby đã biến mất.

“Con bé không bao giờ rời khỏi nhà mà không mang theo kính áp tròng,” bà Sarah thì thầm, giọng run rẩy. Ruby có thị lực kém, và việc ra ngoài mà không đeo kính là điều không tưởng. “Và con bé không thể nào quên sạc điện thoại của mình. Ruby luôn ám ảnh về việc hết pin.”

Nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi, bóp nghẹt lồng ngực bà Sarah. Ông Thomas gọi điện cho Jade Eddy, người bạn thân từ thuở nhỏ của Ruby, người mà Ruby coi như chị em ruột. Điện thoại đổ chuông dài, rồi Jade bắt máy với giọng ngái ngủ.

“Chào chú Thomas. Chú tìm Ruby ạ? Con bé không có ở đây ạ. Tối qua con bé bảo con bé sẽ ngủ ở nhà mà.” Jade nói, giọng nửa tỉnh nửa mê.

“Con bé không có ở đây, Jade. Con bé mất tích rồi,” ông Thomas nói, giọng nghẹn ngào.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi tiếng Jade trở nên tỉnh táo hẳn, đầy vẻ hoảng hốt. “Mất tích? Chú Thomas, chú nói gì vậy? Ruby mất tích sao? Con bé không nói gì với con cả!”

Ông Thomas cúp máy, vẻ mặt thất thần. Bà Sarah gọi cho Sapphire Shoaf, một người bạn khác của Ruby và Jade ở trường cấp ba, nhưng Sapphire cũng không biết gì. Cả ba cô gái rất thân thiết, thường xuyên ngủ lại nhà nhau, và ông bà Parker luôn yêu thương Jade và Sapphire như con gái mình.

Cơn hoảng loạn thực sự bùng nổ. Ông bà Parker gọi cảnh sát.

Chỉ vài giờ sau, ngôi nhà nhỏ ấm cúng của gia đình Parker bị xáo trộn bởi màu xanh đỏ của đèn cảnh sát và tiếng bước chân nặng nề của các sĩ quan. Trung sĩ Miller, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, là người phụ trách ban đầu. Ông lắng nghe câu chuyện của ông bà Parker với vẻ kiên nhẫn, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay.

“Vậy, không có dấu hiệu cạy cửa, không có xáo trộn nào trong nhà?” Trung sĩ Miller hỏi.

“Không, thưa sĩ quan. Mọi thứ đều bình thường. Cửa ra vào và cửa sổ đều khóa từ bên trong,” ông Thomas nói, giọng khản đặc vì lo lắng.

“Con bé không có tiền sử bỏ nhà đi, không có xích mích gì với gia đình hay bạn bè chứ?”

Bà Sarah lắc đầu lia lịa. “Không, Ruby là một đứa trẻ ngoan. Con bé mơ ước trở thành luật sư. Con bé không bao giờ làm điều gì dại dột như vậy. Và con bé yêu gia đình này hơn bất cứ điều gì.”

Trung sĩ Miller gật đầu. “Chúng tôi sẽ kiểm tra camera an ninh của các nhà hàng xóm.”

Không lâu sau, một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên khi cảnh sát tìm thấy một đoạn camera an ninh từ nhà hàng xóm đối diện. Đoạn phim mờ ảo, hạt nhiễu nhiều đến mức khó nhìn rõ, nhưng nó ghi lại một cảnh tượng đầy ám ảnh. Đúng 0 giờ sáng ngày 6 tháng 7, một bóng người nhỏ bé, không thể nhầm lẫn là Ruby, chạy ra khỏi cổng nhà mình. Cô bé có vẻ vội vã, nhưng không phải chạy trốn. Cô bé dừng lại ở đầu ngõ, nhìn quanh một lát, rồi tự mình mở cửa sau của một chiếc ô tô con màu tối và bước vào. Chiếc xe sau đó lao đi, biến mất vào màn đêm.

“Là con bé! Là Ruby!” Bà Sarah hét lên, hai tay ôm lấy miệng, nước mắt giàn giụa.

Nhưng niềm vui ngắn ngủi nhanh chóng bị thay thế bởi sự hoang mang tột độ. Chiếc camera quá mờ, không thể nhận diện được màu sắc hay kiểu dáng của chiếc xe. Và quan trọng hơn, ai là người ngồi trong xe? Tại sao Ruby lại ra ngoài vào giữa đêm khuya khoắt như vậy, một mình, mà không mang theo kính áp tròng hay sạc điện thoại?

“Điều này không có ý nghĩa gì cả,” ông Thomas lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính bảng của cảnh sát. “Con bé không bao giờ làm như vậy.”

Cảnh sát nhanh chóng phong tỏa hiện trường, bắt đầu cuộc điều tra chính thức. Tin tức về vụ mất tích của Ruby Parker nhanh chóng lan truyền khắp thị trấn nhỏ.

Jade Eddy xuất hiện tại nhà Parker vào khoảng giữa buổi sáng, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Cô bé chạy thẳng đến ôm chầm lấy bà Sarah, khóc nức nở.

“Bác Sarah ơi! Ruby đâu rồi? Con bé đâu rồi ạ?” Jade nghẹn ngào, giọng run rẩy từng hồi.

Bà Sarah ôm chặt lấy Jade, cảm nhận sự run rẩy của cô bé. Tình bạn của Ruby và Jade là một điều đẹp đẽ, một sợi dây liên kết không thể phá vỡ. Hai đứa trẻ đã lớn lên cùng nhau, chia sẻ mọi bí mật, mọi giấc mơ. Jade dường như đang trải qua nỗi đau tương tự, nếu không muốn nói là còn hơn thế, như một người em gái ruột bị lạc mất.

“Bác không biết, con yêu,” bà Sarah thì thầm, vỗ về mái tóc Jade. “Bác không biết gì cả.”

Sapphire Shoaf cũng đến không lâu sau đó, khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt đờ đẫn. Cô bé lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế sofa cạnh Jade, nắm lấy tay bạn. Cả ba cô gái đã gắn bó với nhau từ khi vào cấp ba, trở thành một bộ ba không thể tách rời. Bây giờ, chỉ còn lại hai.

Thám tử Z, một người đàn ông có vẻ ngoài điềm tĩnh, mái tóc muối tiêu và đôi mắt sắc bén, đến hiện trường vào buổi chiều. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt quét qua từng chi tiết nhỏ nhất trong phòng Ruby, trên khuôn mặt của ông bà Parker và những người bạn của cô bé. Anh dành thời gian xem đi xem lại đoạn video từ camera an ninh, dừng lại ở những khoảnh khắc quan trọng, dường như đang cố gắng nhìn xuyên qua lớp nhiễu để tìm kiếm điều gì đó.

“Cô Parker là người thế nào?” Thám tử Z hỏi ông Thomas, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực.

“Ruby là một đứa trẻ rất có trách nhiệm, thông minh,” ông Thomas trả lời, cố gắng giữ bình tĩnh. “Con bé là một học sinh giỏi, luôn đặt mục tiêu cao cho bản thân. Ước mơ của con bé là trở thành luật sư.”

“Cô bé có bạn trai không? Hay có người theo đuổi?”

Ông Thomas và bà Sarah nhìn nhau. “Không có bạn trai chính thức,” bà Sarah nói. “Nhưng có David Arnold. Một anh chàng nhà giàu, hay ghé qua McDonald’s nơi Ruby làm thêm để nói chuyện với con bé. Anh ta có vẻ rất thích Ruby.”

“McDonald’s?” Thám tử Z ghi chép. “Cô bé làm thêm ở đó?”

“Vâng, thưa sĩ quan. Kỳ nghỉ hè này con bé muốn kiếm thêm tiền để mua sách vở cho năm học tới,” ông Thomas nói. “Harry Taylor là quản lý ở đó. Anh ta cũng là một người tốt.”

Thám tử Z quay sang Jade và Sapphire, những người đang ngồi thu mình trên ghế sofa. “Hai cháu là bạn thân của Ruby phải không?”

Jade gật đầu, giọng khàn đặc. “Vâng, thưa chú. Chúng cháu là bạn thân từ nhỏ. Như chị em ruột ạ.”

“Ruby có chia sẻ điều gì lạ gần đây không? Bất kỳ cuộc hẹn hò bí mật nào, hay một cuộc gặp gỡ mà con bé không muốn ai biết?”

Jade và Sapphire trao đổi một cái nhìn thoáng qua, rồi Jade lắc đầu. “Không ạ. Ruby luôn kể cho cháu mọi thứ. Con bé không hề nói về bất kỳ cuộc hẹn nào vào buổi đêm. Tối qua con bé còn nhắn tin cho cháu bảo sẽ về nhà ngủ, rồi sáng mai sẽ cùng cháu đi xem phim mà.”

“Twitter thì sao?” Thám tử Z hỏi, một cái tên lạ lẫm trên môi anh. “Tôi thấy Ruby Parker có một tài khoản Twitter khá hoạt động.”

Bà Sarah gật đầu. “Vâng, con bé và Jade rất thích dùng Twitter. Mỗi ngày đều đăng hai ba bài. Nhưng từ sáng nay, tài khoản của Ruby im bặt. Không có một bài đăng nào nữa.”

Thám tử Z trầm ngâm. Một cô gái 16 tuổi, năng động, có hoài bão, đột ngột biến mất vào giữa đêm. Không dấu vết, không lý do, chỉ có một đoạn video mờ ảo và một chiếc xe bí ẩn. Điều bất thường nhất là Ruby không hề có ý định bỏ nhà đi, thể hiện qua việc cô bé để lại kính áp tròng và sạc điện thoại. Điều đó cho thấy, cô bé ra đi một cách đột ngột, không chuẩn bị, hoặc bị buộc phải đi.

“Chúng tôi sẽ điều tra kỹ lưỡng tất cả các mối quan hệ của Ruby,” Thám tử Z nói, ánh mắt dừng lại trên Jade một giây, rồi chuyển sang Sapphire, và cuối cùng là ông bà Parker. “Chúng tôi sẽ kiểm tra hồ sơ điện thoại, tin nhắn, và tài khoản mạng xã hội của cô bé. Bất cứ ai có liên quan, chúng tôi đều sẽ mời đến làm việc.”

Anh quay lại nhìn đoạn video một lần cuối, vẻ mặt đăm chiêu. Chiếc xe màu tối đó. Kẻ nào đã đưa Ruby đi? Và Ruby còn sống hay đã…

Nỗi kinh hoàng bao trùm căn phòng. Ông bà Parker ôm chặt lấy nhau, nước mắt tuôn rơi. Jade nắm chặt tay Sapphire, hai cô gái dựa vào nhau như thể đang tìm kiếm sức mạnh. Không ai biết rằng, trong bóng tối của đêm hè định mệnh ấy, một bí mật kinh hoàng đã được chôn giấu, và những người thân cận nhất lại đang che giấu một sự thật đau lòng. Thám tử Z biết rằng, đây sẽ là một vụ án khó khăn, đầy rẫy những khúc mắc và sự lừa dối.

“Chúng tôi sẽ tìm ra Ruby,” Thám tử Z khẳng định, giọng nói chứa đựng một sự kiên định. Nhưng liệu anh có tìm ra sự thật đằng sau những nụ cười và nước mắt của những người đang đau khổ kia không?

💬 Bình luận chương

Ahihi • 30/01/2026
36 lượt đọc 🗿
Có tín hiệu, ae lên phím 🐧
Ai muốn đọc tiếp thì vào đây xem nhớ :))

https://youtu.be/eGN_cXx4K3g?si=C3loYjhuPU1j3eSG

Đây là mình lấy nội dung cảm hứng từ vụ án có thật và chỉ test cái web này thôi nên ko đăng nữa đâu :))