Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Mỹ Nhân Có Độc

Chương 2: Con Mồi Và Kẻ Săn Mồi

🧾 Chương 2 🕒 28/01/2026 19:33 👁 2 lượt xem
← Trước Sau →
Thu Thanh khẽ rũ mắt, che đi tia tàn nhẫn chợt lóe lên. Cậu lại khoác lên mình vẻ mặt bối rối, đáng thương, tìm kiếm một nhân viên phục vụ để dọn dẹp đống đổ vỡ. Màn kịch mới chỉ bắt đầu.

Một cô gái phục vụ trẻ tuổi, mắt tròn xoe vì hoảng sợ sau sự việc vừa rồi, vội vã chạy đến khi thấy Thu Thanh đang ngập ngừng đứng đó, tay vẫn giữ chặt mảnh khăn ăn dính máu. “Thiếu gia Trần, ngài không sao chứ?” Giọng cô líu ríu, ánh mắt nhìn vết thương trên ngón tay cậu đầy lo lắng.

Thu Thanh lắc đầu nhẹ, bờ môi anh đào khẽ mím lại, tạo nên một đường cong yếu ớt. “Tôi… tôi xin lỗi, đã làm đổ rượu. Cô có thể giúp tôi dọn dẹp không?” Cậu nói, giọng nhỏ như tiếng mèo kêu, đôi mắt ngấn nước như sắp khóc. Vẻ mặt này, nếu không phải là một diễn viên tài ba, thì chỉ có thể là một con nai tơ hoàn toàn vô tội.

Từ góc nhìn của Ân Bách Dạ, ánh mắt hắn lướt qua đám đông đang xì xào bàn tán về kẻ bị hắn làm bẽ mặt, rồi dừng lại ở dáng vẻ yếu ớt của Trần Thu Thanh. Hắn thấy cậu đang nói chuyện với cô phục vụ, dáng người mảnh khảnh run rẩy, trông như một đóa hoa trắng tinh khiết vừa bị gió bão vùi dập. Một sự khó chịu nhè nhẹ dâng lên trong lòng Bách Dạ. Hắn vốn không thích những kẻ yếu đuối, đặc biệt là những kẻ cố tình tỏ ra yếu đuối để thu hút sự chú ý. Nhưng Thu Thanh lại khác, cậu không hề nhìn về phía hắn, không hề cố gắng thu hút ánh mắt của hắn sau khi bị hắn sỉ nhục. Cậu chỉ đơn giản là cố gắng thu mình lại, như một con thú nhỏ bị thương đang tìm nơi ẩn nấp.

“Đồ vô dụng.” Bách Dạ khẽ nhếch môi, câu nói thoát ra từ kẽ răng mang theo sự khinh miệt. Hắn quay lưng đi, nhưng ánh mắt lại bất giác liếc qua một lần nữa, ghi nhớ hình ảnh đóa hoa trắng đang cố gắng che giấu sự yếu ớt của mình. Đôi mắt trong veo, bờ môi mím chặt, và cái cách cậu khẽ rụt vai khi cô phục vụ chạm vào tay cậu để xem vết thương. Tất cả đều tạo nên một vẻ đẹp dễ vỡ đến mức khó tin.

Thu Thanh cảm nhận được ánh mắt cuối cùng của Bách Dạ. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trong tâm trí cậu, nhưng trên gương mặt vẫn là vẻ bối rối. Cô phục vụ đưa cậu đến một phòng nghỉ nhỏ, nơi có tủ y tế để xử lý vết thương. Thu Thanh ngồi xuống ghế sofa mềm mại, để mặc cô gái băng bó ngón tay cho mình.

“Thiếu gia Trần, ngài thật sự không sao chứ? Vết cắt này có vẻ sâu…” Cô gái thì thầm, bàn tay khéo léo cầm bông gạc thấm cồn.

“Không sao đâu,” Thu Thanh đáp, giọng nói vẫn mang nét run rẩy. “Chỉ là một chút bất cẩn. Tôi thành thật xin lỗi vì đã gây rắc rối cho cô.”

Cô gái phục vụ vội xua tay. “Không đâu, thiếu gia. Là lỗi của chúng tôi đã không chú ý. Hơn nữa, ngài Ân… ngài ấy quá đáng thật.”

Thu Thanh khẽ ngẩng đầu, đôi mắt ngây thơ nhìn cô gái, như thể vừa nghe thấy một điều gì đó rất sốc. “Ngài Ân?” Cậu lặp lại, vẻ mặt đầy bối rối. “Anh ấy… anh ấy là ai vậy? Tôi chỉ thấy anh ấy rất giận dữ…”

Cô gái phục vụ há hốc miệng, không tin vào tai mình. “Ngài không biết Ân Bách Dạ là ai sao? Ông chủ của tập đoàn Ân Thị, và… và cũng là người đứng đầu giới hắc đạo! Ai mà không biết chứ?”

Thu Thanh cúi đầu, ánh mắt thoáng qua một tia thích thú. “Tôi… tôi ít khi tham gia những bữa tiệc thế này. Hơn nữa, tôi chỉ là một họa sĩ nhỏ, không quan tâm đến chuyện làm ăn của ai cả.” Cậu nói, giọng điệu rất tự nhiên, như thể đó là sự thật.

Cô gái phục vụ cảm thấy thương hại vô cùng cho vẻ ngây thơ của Thu Thanh. “Vậy nên ngài mới bị hắn bắt nạt như vậy… Hắn nổi tiếng là tàn độc và không bao giờ nương tay với ai.”

“Ra là vậy…” Thu Thanh thì thầm, ngón tay vừa được băng bó khẽ siết chặt. “Cảm ơn cô đã giúp đỡ tôi.”

Sau khi cô phục vụ rời đi, Thu Thanh dựa lưng vào ghế sofa, đôi mắt từ ngây thơ biến thành sắc lạnh. Hắn không biết ta là ai? Tốt. Càng không biết, càng dễ dàng thao túng. Hắn cho rằng cậu là một kẻ yếu đuối, một bình hoa di động vô tri. Cậu sẽ cho hắn thấy, bình hoa này không chỉ đẹp, mà còn ẩn chứa nọc độc chết người.

Cậu từ từ đứng dậy, đi đến chiếc gương lớn trong phòng. Vết băng trắng trên ngón tay nổi bật trên làn da trắng ngần. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười không hề mang chút ngây thơ nào, mà đầy vẻ bí hiểm và quyến rũ chết người. Mỹ nhân có độc, và thứ độc ấy sẽ từ từ ngấm vào xương tủy của con mồi.

Thu Thanh trở lại đại sảnh. Bữa tiệc vẫn tiếp diễn, nhưng không khí có vẻ đã dịu xuống. Cậu bước đi nhẹ nhàng, tránh xa ánh mắt soi mói, nhưng lại không hoàn toàn lẩn tránh. Cậu biết, một khi đã lọt vào tầm ngắm của Ân Bách Dạ, trốn tránh chỉ càng khiến hắn nghi ngờ. Thay vào đó, cậu phải xuất hiện một cách tình cờ, tự nhiên nhất có thể.

Cậu đi vòng qua một nhóm người đang trò chuyện, tay cầm một ly nước cam thay vì rượu. Đột nhiên, một người đàn ông trung niên béo ú, say xỉn, loạng choạng đâm vào cậu. Ly nước cam đổ ập lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của Thu Thanh, loang lổ một mảng màu vàng cam.

“Á!” Thu Thanh kêu khẽ, giật mình lùi lại. Đôi mắt cậu mở to, nhìn chằm chằm vào vết bẩn trên áo, vẻ mặt hoàn toàn bối rối và đáng thương.

Người đàn ông béo ú nấc lên một tiếng, nhìn cậu với vẻ mặt khó chịu. “Cái thằng nhóc này, đi đứng không nhìn đường à? Làm dơ hết áo của tao!”

Đám đông xung quanh bắt đầu chú ý. Vài người nhận ra Thu Thanh, và cả người đàn ông béo ú kia. Đó là ông Trương, một nhà thầu xây dựng có quan hệ khá mật thiết với giới hắc đạo, nhưng lại là một kẻ bợ đỡ và hống hách.

“Tôi… tôi xin lỗi.” Thu Thanh vội vàng cúi đầu, giọng nói run rẩy. “Tôi không cố ý…”

“Xin lỗi cái gì mà xin lỗi? Mày có biết cái áo này bao nhiêu tiền không hả?” Ông Trương gầm gừ, vươn tay định đẩy Thu Thanh.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên. “Ông Trương.”

Tất cả mọi người đều quay đầu lại. Ân Bách Dạ đang đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt sắc bén như dao. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn ông Trương.

Ông Trương đột nhiên tỉnh cả rượu, mặt mũi tái mét. “Ân… Ân tổng!” Ông ta vội vàng cúi gập người, run rẩy. “Tôi… tôi không cố ý, Ân tổng. Chỉ là thằng nhóc này…”

Bách Dạ không để ông ta nói hết. “Thằng nhóc nào?” Hắn nhướng mày, ánh mắt lướt qua Thu Thanh đang đứng yên như pho tượng, người dính nước cam, vẻ mặt sợ sệt. “Người cậu nói là Trần thiếu gia sao?”

Ông Trương đổ mồ hôi hột. “Không… không ạ! Tôi không biết là Trần thiếu gia. Tôi… tôi xin lỗi!” Ông ta quay sang Thu Thanh, vẻ mặt nịnh nọt. “Trần thiếu gia, tôi xin lỗi. Tôi say quá nên nói năng lung tung. Mong ngài bỏ qua.”

Thu Thanh ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn ngấn nước, nhìn ông Trương rồi lại nhìn sang Ân Bách Dạ. Cậu khẽ lắc đầu. “Không sao đâu ạ. Chỉ là một chút nước cam thôi.” Cậu nói, giọng điệu vẫn nhỏ nhẹ, đáng thương.

Ân Bách Dạ không nói gì nữa, chỉ nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Thu Thanh. Ánh mắt đó vừa có vẻ khinh miệt, lại vừa có một chút gì đó khó hiểu, như thể hắn đang cố gắng đọc vị cậu.

“Ông Trương, ông nên cẩn thận hơn với lời nói của mình.” Ân Bách Dạ lạnh lùng lên tiếng, giọng điệu không hề thay đổi, nhưng lại khiến người ta rợn tóc gáy. “Trần thiếu gia là khách của tôi.”

Câu nói này như một quả bom, nổ tung giữa bữa tiệc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thu Thanh. Khách của Ân Bách Dạ? Một kẻ tàn độc như hắn lại có thể có một vị khách yếu đuối, ngây thơ đến vậy sao? Điều này hoàn toàn đi ngược lại với tính cách và danh tiếng của hắn.

Thu Thanh cũng ngạc nhiên. Cậu không ngờ Bách Dạ lại đột nhiên ra mặt bảo vệ mình, và còn tuyên bố cậu là khách của hắn. Nụ cười nội tâm của cậu càng thêm sâu sắc. Kế hoạch của cậu đang diễn ra thuận lợi hơn dự kiến. Bách Dạ, hắn đang dần bị cậu thu hút.

“À… tôi… tôi xin phép.” Ông Trương vội vàng chuồn mất, không dám nán lại thêm giây phút nào.

Ân Bách Dạ bước đến gần Thu Thanh, ánh mắt sắc lạnh vẫn không rời cậu. Hắn đưa tay, khẽ chạm vào mảng nước cam trên áo sơ mi của Thu Thanh. Ngón tay thon dài của hắn lướt qua vải, mang theo hơi lạnh.

Thu Thanh giật mình, theo bản năng lùi lại một bước nhỏ. Động tác này càng khiến cậu trông yếu ớt và dễ bị tổn thương hơn.

“Dơ bẩn.” Bách Dạ lạnh lùng nhận xét, nhưng ánh mắt hắn lại dừng lại trên gương mặt trắng nõn của Thu Thanh, trên đôi môi anh đào hơi hé mở. Hắn cảm thấy một sự khó chịu không tên khi nhìn thấy vẻ mặt bối rối đó. “Cậu nên đi thay đồ.”

“Vâng… tôi…” Thu Thanh lắp bắp, đôi mắt long lanh như chứa đầy nước. Cậu thực sự muốn diễn tả sự sợ hãi và ngượng ngùng một cách hoàn hảo nhất.

Bách Dạ quay người, ra hiệu cho một vệ sĩ. “Đưa cậu ta đến phòng thay đồ, và chuẩn bị một bộ đồ mới. Loại vải tốt nhất.”

Vệ sĩ lập tức gật đầu, tiến đến trước mặt Thu Thanh. “Mời Trần thiếu gia.”

Thu Thanh nhìn Bách Dạ một lần nữa, đôi mắt vẫn còn vẻ e dè, nhưng trong sâu thẳm lại là sự tính toán. Cậu khẽ cúi đầu, rồi theo vệ sĩ rời đi.

Trên đường đi, Thu Thanh không kìm được mà cong môi cười thầm. Ân Bách Dạ, hắn đã bị cậu nắm trong lòng bàn tay rồi. Hắn nghĩ cậu là ai? Một con mèo nhỏ yếu ớt cần được bảo vệ sao? Hắn sẽ sớm nhận ra, con mèo này có móng vuốt sắc bén, và nọc độc của nó có thể giết chết một con sư tử.

Khi Thu Thanh đang thay đồ trong một căn phòng sang trọng, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu cậu.

[[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]]
**[Mục tiêu: Ân Bách Dạ]**
**[Chỉ số thiện cảm hiện tại: 5/100 (Từ Khinh Miệt -> Tò Mò)]**
**[Nhiệm vụ phụ: Khiến Ân Bách Dạ đích thân đưa bạn về nhà.]**
**[Phần thưởng: 10 điểm thiện cảm, 1 kỹ năng “Mị Ảnh”.]**
**[Thất bại: -5 điểm thiện cảm, 1 kỹ năng “Vô Dụng”.]**

Thu Thanh khẽ nhướng mày. Từ khinh miệt đến tò mò chỉ sau hai lần gặp mặt? Xem ra, hắn không tệ như cậu nghĩ. Cái hệ thống này, quả thật biết cách động viên người khác. Nhiệm vụ phụ cũng khá thú vị. Khiến Ân Bách Dạ đích thân đưa cậu về nhà? Điều đó có nghĩa là cậu phải tạo ra một tình huống đủ thuyết phục để hắn tự nguyện làm điều đó, không phải là một sự ép buộc.

Mị Ảnh. Cái tên kỹ năng nghe có vẻ thú vị. Chắc chắn sẽ hữu ích cho những kế hoạch sau này của cậu.

Thu Thanh nhìn vào gương, điều chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng tinh. Bộ đồ mới của Ân Bách Dạ chọn đúng là loại vải tốt nhất, mềm mại và ôm vừa vặn cơ thể cậu. Vẻ đẹp của cậu càng được tôn lên, thanh tao và thoát tục. Với vẻ ngoài này, ngay cả khi không cố tình, cậu cũng có thể khiến người khác phải ngoái nhìn.

Cậu biết Ân Bách Dạ đang quan sát mình. Kể từ khi hắn tuyên bố cậu là "khách của hắn", mọi người đều chú ý đến cậu hơn. Nhưng điều quan trọng nhất là ánh mắt của chính hắn. Bách Dạ có vẻ ngoài lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng Thu Thanh lại nhìn thấy trong đôi mắt đen sâu thẳm đó một sự khó hiểu, một tia lửa nhỏ của sự tò mò.

Cậu bước ra khỏi phòng thay đồ, quay trở lại đại sảnh. Lần này, cậu không còn đi vòng vèo nữa mà tiến thẳng đến khu vực quầy bar. Cậu biết Bách Dạ thường đứng ở đó.

Quả nhiên, Ân Bách Dạ đang đứng tựa vào quầy bar, ly rượu trên tay, ánh mắt lơ đãng lướt qua đám đông nhưng lại có vẻ đang đợi ai đó. Khi Thu Thanh xuất hiện, ánh mắt hắn lập tức dừng lại, không hề che giấu sự quan sát.

Thu Thanh mỉm cười nhẹ, một nụ cười tinh tế chỉ đủ để người khác thấy cậu có vẻ vui vẻ trở lại sau sự cố. Cậu đi đến quầy bar, ngồi xuống ghế trống cách Bách Dạ vài ghế.

“Cho tôi một ly nước ép táo, không đường.” Cậu nói với người pha chế, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ, thanh thoát.

Ân Bách Dạ không nói gì, chỉ nhấp một ngụm rượu. Nhưng Thu Thanh cảm nhận được ánh mắt của hắn vẫn dán chặt vào mình. Cậu không vội vàng quay sang nhìn hắn, mà chỉ lặng lẽ ngắm nhìn không gian bữa tiệc, giả vờ như đang thưởng thức âm nhạc và ánh đèn lấp lánh.

Một lúc sau, Thu Thanh khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhìn xa xăm, vẻ mặt thoáng chút ưu tư. Cậu biết mình đang diễn kịch, nhưng cũng không hoàn toàn là giả dối. Cậu thực sự đang suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo, về cách để hoàn thành nhiệm vụ phụ của hệ thống.

“Tại sao lại thở dài?” Giọng nói trầm thấp của Ân Bách Dạ vang lên bên tai cậu, bất ngờ nhưng không hề dọa Thu Thanh giật mình. Cậu đã chờ đợi hắn lên tiếng.

Thu Thanh quay sang, đôi mắt to tròn nhìn hắn, vẫn giữ vẻ ngây thơ và hơi bối rối. “À… không có gì đâu ạ.” Cậu khẽ lắc đầu, rồi lại nhìn xuống ly nước ép của mình. “Chỉ là… tôi cảm thấy hơi mệt thôi.”

Bách Dạ nhướng mày. “Mệt? Bữa tiệc còn chưa kết thúc.”

“Tôi không quen với những nơi đông người ồn ào thế này.” Thu Thanh thành thật nói, nhưng lại tô điểm thêm chút ủy mị. “Ở nhà, tôi chỉ thích vẽ tranh và đọc sách. Tôi được mẹ ép đến đây để mở rộng quan hệ, nhưng thật sự… tôi không thích.”

Bách Dạ im lặng, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt Thu Thanh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu giả dối. Hắn thấy sự mệt mỏi là thật, sự không thích nghi với môi trường ồn ào cũng là thật, nhưng sâu trong đôi mắt đó, hắn lại thấy một sự bình tĩnh đáng sợ, không hề phù hợp với vẻ ngoài của cậu.

“Mẹ cậu ép?” Bách Dạ hỏi, giọng điệu có vẻ hứng thú hơn một chút.

Thu Thanh gật đầu. “Vâng. Mẹ nói tôi phải học cách đối mặt với xã hội, nhưng tôi lại thích ở trong thế giới của riêng mình hơn.” Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã. “Có lẽ tôi sinh ra đã không hợp với những nơi hào nhoáng này.”

“Thế giới của riêng cậu?” Bách Dạ lặp lại, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can Thu Thanh. “Cậu vẽ gì?”

“À… tôi vẽ phong cảnh, đôi khi là chân dung.” Thu Thanh trả lời, cố gắng duy trì vẻ thật thà. “Tôi thích những gì tĩnh lặng, yên bình.”

Bách Dạ nhấp một ngụm rượu vang, khóe môi khẽ nhếch lên. “Yên bình. Có vẻ cậu đã chọn sai nơi để tìm kiếm sự yên bình rồi.” Hắn ngừng lại một chút, rồi nói tiếp. “Cậu không có tài xế riêng sao?”

Thu Thanh chớp mắt, vẻ mặt ngạc nhiên. “Tôi… tôi đi cùng tài xế của mẹ. Nhưng giờ này chắc anh ấy đã về rồi. Tôi không muốn làm phiền anh ấy đợi lâu.” Cậu nói, giọng điệu mang chút buồn bã và lạc lõng. Đây là cơ hội tốt để thực hiện nhiệm vụ phụ.

Bách Dạ nhìn cậu, ánh mắt không thể đọc được. “Cậu định tự về sao? Với vẻ mặt ngây thơ và bộ dạng dễ bắt nạt này?” Giọng điệu của hắn vẫn lạnh lùng, mang theo chút châm chọc.

Thu Thanh cúi đầu, vai khẽ rụt lại. “Tôi… tôi sẽ gọi taxi.”

“Taxi ở đây rất khó bắt.” Bách Dạ nói, đột nhiên đứng thẳng dậy, đặt ly rượu xuống quầy. “Hơn nữa, trời đã khuya rồi. Tôi sẽ đưa cậu về.”

Thu Thanh ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn hắn, vẻ mặt vừa ngạc nhiên, vừa có chút vui mừng khó tả. “Thật sao? Ngài Ân… không phải tôi đang làm phiền ngài chứ?” Cậu hỏi, giọng điệu đầy lo lắng.

“Không.” Bách Dạ đáp cụt lủn. “Tôi có việc cần giải quyết ở gần nhà cậu.”

Một lời nói dối vụng về. Nhưng Thu Thanh không vạch trần. Cậu biết, đây chính là lúc hắn đang dần rơi vào bẫy.

“Vậy thì… tôi xin cảm ơn ngài Ân rất nhiều.” Thu Thanh mỉm cười, nụ cười lần này chân thật hơn một chút, đủ để lộ ra sự biết ơn và e thẹn của một chàng trai trẻ.

Ân Bách Dạ chỉ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn quay người, bước đi về phía cửa chính. Thu Thanh vội vàng đứng dậy, đi theo hắn. Cậu biết, màn kịch này, mới chỉ bắt đầu những chương đầu tiên. Và con mồi của cậu, đang từng bước, từng bước, tiến sâu hơn vào mê cung mà cậu đã tạo ra.

💬 Bình luận chương