Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Mỹ Nhân Có Độc

Chương 1: Sự Ngây Thơ Mang Nọc Độc

🧾 Chương 1 🕒 28/01/2026 19:31 👁 2 lượt xem
← Trước Sau →
Đêm buông xuống thành phố S, kéo theo màn nhung đen kịt bao phủ những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn. Trong số đó, tòa tháp đôi cao nhất sừng sững giữa không trung, nơi tầng thượng đang diễn ra một bữa tiệc rượu xa hoa bậc nhất, được tổ chức bởi một tập đoàn tài chính lớn. Ánh pha lê lấp lánh phản chiếu từ trần nhà cao vút, hòa cùng tiếng nhạc giao hưởng du dương và tiếng ly chạm nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của sự giàu sang và quyền lực.

Trong không gian lộng lẫy ấy, từng cá nhân đều là những nhân vật có địa vị, từ các nhà tài phiệt lão luyện đến những ngôi sao trẻ đang lên, tất cả đều khoác lên mình những bộ cánh đắt đỏ nhất, nở nụ cười xã giao hoàn hảo nhất. Nhưng dù họ có lộng lẫy đến đâu, khi một bóng hình xuất hiện, tất cả dường như đều lu mờ.

Ân Bách Dạ, tổng tài của tập đoàn Ân Thị và cũng là người đứng đầu một thế lực ngầm không ai dám đắc tội, bước vào đại sảnh. Hắn cao lớn, thân hình cân đối ẩn sau bộ vest đen may đo tỉ mỉ, toát lên khí chất vương giả đầy áp lực. Mái tóc đen nhánh được vuốt gọn gàng, để lộ vầng trán cao và đôi mắt phượng sắc lạnh như băng. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, không một cảm xúc, như thể tất cả những người ở đây đều không đáng để hắn dừng lại quá ba giây. Khuôn mặt điển trai như tạc tượng ấy, dù không hề cười, vẫn đủ sức khiến mọi ánh nhìn phải đổ dồn, xen lẫn kính sợ và ngưỡng mộ. Hắn không cần phải nói lời nào, chỉ riêng sự hiện diện của hắn đã đủ để khẳng định quyền lực tuyệt đối của mình.

Tiếng xì xào khe khẽ nổi lên rồi nhanh chóng chìm xuống. Mọi người tự động dãn ra, tạo thành một lối đi vô hình cho hắn. Bách Dạ không để tâm, hắn chỉ nhàn nhạt nâng ly rượu đỏ sóng sánh trên tay, chậm rãi nhấp một ngụm. Hương vị nồng đượm của rượu vang đắt tiền lan tỏa trong khoang miệng, nhưng tâm trí hắn vẫn trống rỗng. Hắn đến đây chỉ vì một thỏa thuận làm ăn, không hơn không kém. Những bữa tiệc như thế này đối với hắn chỉ là một màn kịch nhàm chán, những khuôn mặt giả tạo, những lời nói sáo rỗng.

Đột nhiên, một tiếng "loảng xoảng" vang lên, không quá lớn nhưng đủ để phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ mà Bách Dạ vừa tạo ra. Hắn hơi nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh chuyển hướng về phía âm thanh.

Tại một góc phòng, gần quầy bar, một chàng trai trẻ đang luống cuống cúi người nhặt những mảnh vỡ từ chiếc ly rượu đã vỡ tan tành dưới chân. Cậu không phải là một trong số những khách mời danh giá thường thấy ở đây. Bộ vest trắng kem đơn giản, có vẻ hơi rộng so với thân hình mảnh khảnh của cậu, cùng mái tóc đen mềm mại rũ xuống trán, khiến cậu trông thật lạc lõng giữa rừng người mặc đồ đen và sắc màu trầm.

Khi cậu ngẩng đầu lên, ánh sáng từ chùm đèn pha lê rọi thẳng vào khuôn mặt ấy, khiến Bách Dạ như ngừng thở trong giây lát. Đó là một vẻ đẹp siêu thực, đến mức phi lý. Làn da trắng nõn nà không tì vết, đôi mắt to tròn, trong veo như hồ nước mùa thu, hàng mi cong vút lay động mỗi khi cậu chớp mắt. Đôi môi anh đào nhỏ xinh hơi hé mở, lộ ra sự bối rối đến tột độ. Dường như cậu bị dọa sợ bởi chính tiếng động mình gây ra, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, đôi mắt long lanh như sắp khóc. Cậu cúi đầu thật thấp, giọng nói lí nhí, đầy vẻ hối lỗi: "Tôi... tôi xin lỗi... tôi không cố ý..."

Trần Thu Thanh. Cái tên ấy lập tức hiện lên trong đầu Bách Dạ, kèm theo một vài thông tin mà thuộc hạ của hắn đã thu thập được. Con trai út của gia tộc Trần, một gia tộc cũng có tiếng tăm nhưng đang trên đà sa sút, cần một khoản đầu tư lớn từ Ân Thị. Bách Dạ nhếch môi, khinh thường. Hắn từng nghe nói Trần gia có một đứa con trai xinh đẹp đến mức bị giấu kín, không cho xuất hiện trước công chúng nhiều, như một món đồ quý giá đợi ngày dâng lên cho kẻ mạnh. Thì ra là đây. Một món đồ chơi đẹp đẽ, yếu ớt, và ngốc nghếch.

Mấy người khách đứng gần đó cũng bắt đầu xì xào. Một vài ánh mắt hiếu kỳ, một vài ánh mắt khinh miệt, nhưng không ai dám lại gần giúp đỡ khi thấy Ân Bách Dạ đang nhìn chằm chằm vào cậu. Sức ép từ ánh mắt của hắn quá lớn, đủ để đóng băng cả không khí.

Thu Thanh dường như cảm nhận được ánh mắt như lưỡi dao của Bách Dạ. Cậu càng thêm run rẩy, đôi tay nhỏ bé run rẩy, cố gắng nhặt những mảnh thủy tinh sắc nhọn. Một vết cứa nhỏ hiện ra trên đầu ngón tay trắng nõn, một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, tương phản đến chói mắt. Thu Thanh khẽ rụt tay lại, đôi mắt ướt át nhìn giọt máu, vẻ mặt vừa đáng thương vừa ngây thơ.

Bách Dạ quan sát toàn bộ quá trình. Hắn thấy rõ sự vụng về, sự sợ hãi và cả vẻ đẹp mong manh đến mức khiến người khác muốn che chở. Nhưng hắn không có cảm xúc đó. Ngược lại, hắn cảm thấy có chút chán ghét. Một kẻ yếu ớt như vậy, lại còn ngu ngốc đến mức để bản thân bị thương, thật không đáng để hắn chú ý. Sự ngây thơ này, trong mắt hắn, chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự vô dụng. Hắn đã thấy quá nhiều người như thế, dùng vẻ ngoài để đổi lấy lợi ích.

Thế nhưng, có một thứ gì đó trong ánh mắt của Trần Thu Thanh khiến Bách Dạ hơi khựng lại. Khoảnh khắc cậu rụt tay lại nhìn giọt máu, có một tia sáng lạnh lẽo, một sự tính toán thoáng qua như một cơn gió lướt qua mặt hồ, nhanh đến mức khó nhận ra. Nó biến mất ngay lập tức, được thay thế bằng sự run rẩy và vẻ đáng thương. Bách Dạ tự hỏi, liệu hắn có nhìn nhầm không? Hay đó chỉ là ảo giác?

Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm. Sức ép từ sự im lặng của Bách Dạ khiến Thu Thanh càng thêm lúng túng. Cậu cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt mình. Đôi má cậu càng đỏ hơn, không phải vì xấu hổ, mà là vì một lý do khác mà không ai có thể nhận ra, một sự bực dọc khó tả.

"Đủ rồi." Giọng nói trầm thấp của Bách Dạ vang lên, lạnh lẽo như băng giá, nhưng lại có một lực hấp dẫn kỳ lạ, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn. "Người của cậu đâu? Trần gia dạy cậu cách đi tiệc một mình và làm đổ vỡ mọi thứ sao?"

Lời nói của Bách Dạ không chỉ là khiển trách, mà còn là một sự sỉ nhục công khai, nhắm thẳng vào sự thiếu giáo dục của Trần gia và sự yếu kém của Thu Thanh. Khuôn mặt Thu Thanh tái nhợt đi một chút. Cậu không ngờ Ân Bách Dạ lại nói thẳng thừng như vậy, trước mặt bao nhiêu người. Ánh mắt cậu cụp xuống, che giấu đi cảm xúc thật sự. Cậu nắm chặt bàn tay đã bị thương, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

"Tôi... tôi xin lỗi... Ân tổng..." Thu Thanh lắp bắp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. Cậu cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của Bách Dạ. Vẻ ngoài này, thật sự khiến người khác cảm thấy thương hại.

Bách Dạ khẽ hừ lạnh một tiếng. Hắn không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột với một "tiểu bạch thỏ" như vậy. Hắn quay người, định bỏ đi. Nhưng ngay lúc hắn xoay gót, Thu Thanh đột nhiên ngẩng đầu lên.

Đôi mắt to tròn vẫn long lanh nước, nhưng trong khoảnh khắc đó, Bách Dạ lại nhìn thấy một thứ gì đó hoàn toàn khác. Một ánh mắt sắc bén, lạnh lùng, và đầy toan tính, chỉ thoáng qua như một tia chớp xẹt ngang bầu trời đêm. Nó không phải là sự ngây thơ, mà là sự sắc sảo của một kẻ đã quen với việc ẩn mình. Nó chỉ kéo dài chưa đầy một giây, đủ để Bách Dạ kịp bắt lấy, nhưng lại quá nhanh để hắn kịp phân tích.

Bách Dạ dừng lại. Hắn quay đầu lại nhìn Thu Thanh một lần nữa. Nhưng lúc này, ánh mắt đó đã biến mất, thay vào đó là vẻ sợ hãi và bối rối thường thấy. Cậu vẫn đang cúi đầu, bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy cánh tay bị thương, trông thật đáng thương.

"Hừ." Bách Dạ lại hừ một tiếng, lần này là vì cảm thấy bản thân mình thật kỳ lạ. Chắc là hắn đã nhìn lầm. Một kẻ yếu ớt và ngốc nghếch như vậy thì làm sao có thể có ánh mắt sắc lạnh đến thế?

Hắn lướt qua Thu Thanh, tiến về phía một nhóm người đang chờ đợi hắn. Nhưng bóng hình mảnh khảnh, yếu ớt của Trần Thu Thanh vẫn cứ vương vấn trong tâm trí hắn, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng hoàn hảo. Hắn không thích sự lạc điệu này.

Trong khi đó, Trần Thu Thanh đứng yên tại chỗ, đợi cho đến khi bóng lưng của Ân Bách Dạ khuất hẳn vào đám đông. Mãi đến lúc đó, cậu mới khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt trong veo đã không còn vương vấn chút hơi nước nào. Khuôn mặt xinh đẹp không còn vẻ sợ hãi hay bối rối. Thay vào đó, là một nụ cười nhạt lạnh lẽo, khóe môi khẽ nhếch lên một cách vô cùng ẩn ý.

Giọt máu trên ngón tay cậu đã khô lại, tạo thành một vệt đỏ sẫm. Thu Thanh khẽ liếm vết thương, vị tanh của máu hòa lẫn với vị rượu còn sót lại trên môi. Cậu không đau, hay đúng hơn là cậu đã quen với những vết thương như thế này. Sự ngây thơ, ngốc nghếch chỉ là một lớp áo khoác mà cậu khoác lên mình để che giấu con người thật. Trái tim cậu đã sớm cứng rắn như đá, không một chút gợn sóng.

Ân Bách Dạ. Cái tên đó, Thu Thanh đã nghe danh từ lâu. Một con người tàn độc, máu lạnh, đứng trên đỉnh cao của cả giới chính thống lẫn thế giới ngầm. Một kẻ mà bất cứ ai cũng phải khiếp sợ. Nhưng trong mắt Trần Thu Thanh, hắn chỉ là một con mồi khác, một mục tiêu khác cần phải chinh phục.

Cậu khẽ vuốt ve vết thương trên ngón tay, ánh mắt lướt qua đám đông hỗn loạn đang xì xào về cuộc đối đầu vừa rồi. Không ai biết, sau vẻ đẹp thuần khiết và sự ngây thơ đến mức đáng thương kia, là một tâm hồn lạnh lẽo, một trí óc sắc sảo và một ý chí kiên định đến đáng sợ.

Mỹ nhân có độc. Và thứ độc ấy, Trần Thu Thanh đã ủ ấp bấy lâu nay, chỉ chờ đợi một thời cơ thích hợp để phát tán. Ân Bách Dạ, hắn nghĩ cậu chỉ là một bình hoa di động ngốc nghếch? Hắn sẽ sớm nhận ra, đó là một sai lầm lớn nhất trong cuộc đời hắn.

Thu Thanh khẽ rũ mắt, che đi tia tàn nhẫn chợt lóe lên. Cậu lại khoác lên mình vẻ mặt bối rối, đáng thương, tìm kiếm một nhân viên phục vụ để dọn dẹp đống đổ vỡ. Màn kịch mới chỉ bắt đầu.

💬 Bình luận chương