Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Ngũ Quan Liệt Quốc

Chương Hai: Hừng Đông Của Tham Vọng

🧾 Chương 2 🕒 28/01/2026 09:51 👁 4 lượt xem
← Trước Sau →
Ánh nến trong thư phòng của Ban Khải lay động nhẹ, phác họa bóng hình y trên tấm bản đồ rộng lớn trải trên bàn. Màn đêm đã đặc quánh, nhưng bầu không khí trong căn phòng lại sục sôi một thứ năng lượng khó tả, như thể chính ngọn lửa tham vọng vừa được thổi bùng đã xua tan đi sự tĩnh mịch của đêm tối. Ban Khải đứng đó, im lặng một lúc lâu, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua ranh giới giữa Giang Thiên Quốc và vùng đất phía Bắc, nơi có thành Việt Dương hiểm yếu.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Ban Khải không cần quay lại cũng biết là Lý Kính. "Vào đi," y cất tiếng, giọng nói trầm ấm mà tràn đầy uy lực.

Lý Kính bước vào, cúi đầu cung kính. "Quốc chủ, các tướng lĩnh và mưu sĩ đã tề tựu đông đủ tại đại sảnh."

Ban Khải gật đầu. "Tốt. Chúng ta đi."

Dọc hành lang dài, ngọn đuốc treo tường rọi sáng từng bước chân của hai người. Ban Khải, trong chiếc áo bào màu xanh thẫm, toát lên vẻ uy nghi và trầm tĩnh. Tâm trí y đã vẽ ra không biết bao nhiêu viễn cảnh, từ trận chiến đầu tiên cho đến ngày thống nhất thiên hạ. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho quyết tâm không lay chuyển. Lý Kính theo sau, ánh mắt không ngừng dõi theo bóng lưng Quốc chủ, lòng tràn đầy kỳ vọng và một chút lo lắng. Gánh nặng mà Ban Khải đang gánh vác, y hiểu, là quá lớn.

Đại sảnh của phủ Quốc chủ đã chật kín người. Bốn nhân vật trụ cột của Giang Thiên Quốc đang chờ đợi. Đó là Trưởng quân sư Tư Đồ Mặc, người đàn ông tuổi ngoài năm mươi, râu tóc điểm bạc, ánh mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu sắc; Đại tướng quân Viên Hùng, một chiến binh vạm vỡ với bộ giáp sắt sáng loáng và khuôn mặt đầy sẹo phong trần, tay luôn đặt hờ trên chuôi kiếm; Thiên Tướng quân Lâm Uy, người trẻ nhất trong số các tướng lĩnh, dáng người nhanh nhẹn, ánh mắt sắc sảo như chim ưng; và cuối cùng, vị quan phụ trách hậu cần, Điền Khải, tuy không phải võ tướng nhưng lại là người điều phối mọi nguồn lực thiết yếu cho quân đội.

Khi Ban Khải bước vào, tất cả đều đứng dậy, chắp tay cúi chào. "Tham kiến Quốc chủ!"

Ban Khải phất tay, ý bảo họ ngồi xuống. Y đi thẳng đến vị trí trung tâm, nơi có một bàn cát mô phỏng địa hình, đặt chính giữa đại sảnh. "Chư vị, đêm nay ta triệu tập mọi người đến đây không phải để bàn chuyện thường ngày." Giọng y vang lên, đủ trầm để tạo sự trang trọng, đủ mạnh để thể hiện quyết tâm. "Ta muốn hỏi các ngươi, Giang Thiên Quốc chúng ta, có nên tiến đánh Việt Dương không?"

Câu hỏi của Ban Khải như một tiếng sét đánh ngang tai. Việt Dương, một thành trì kiên cố nằm ở biên giới phía Bắc, là nơi yết hầu chiến lược, kiểm soát con đường giao thương quan trọng giữa ba quốc gia Giang Thiên, Tống và Sở. Nó hiện do một tiểu vương họ Trần cai trị, trên danh nghĩa là chư hầu của Tống Quốc, nhưng thực tế đã suy yếu và đang bị cả Tống lẫn Sở dòm ngó. Việc tiến đánh Việt Dương không chỉ là một hành động quân sự đơn thuần, mà còn là một lời tuyên chiến ngầm với các thế lực hùng mạnh khác.

Sự im lặng bao trùm đại sảnh. Các tướng lĩnh và mưu sĩ nhìn nhau, ánh mắt trao đổi những suy tư phức tạp. Cuối cùng, Trưởng quân sư Tư Đồ Mặc là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói trầm ổn, cẩn trọng. "Quốc chủ, Việt Dương tuy là một nơi yết hầu, nhưng việc công phá không hề dễ dàng. Thành trì được xây dựng kiên cố, lại có địa thế hiểm trở. Quan trọng hơn, việc chúng ta ra tay vào lúc này, e rằng sẽ khơi mào cho một cuộc chiến không chỉ với Việt Dương mà còn với cả Tống Quốc, thậm chí là Sở Quốc."

Tư Đồ Mặc dừng lại, nhấp một ngụm trà. "Tống Quốc dưới sự lãnh đạo của Triệu Tương đang có tiềm lực kinh tế hùng mạnh, binh mã tinh nhuệ. Sở Quốc của Hùng Mộc Bản lại nổi tiếng với địa thế hiểm trở và tinh thần chiến đấu ngoan cường. Nếu chúng ta khinh suất, e rằng sẽ lâm vào thế bị cả hai gọng kìm tấn công."

Viên Hùng, với vẻ mặt nóng nảy thường thấy, đập mạnh tay xuống bàn. "Tư Đồ quân sư nói có lý, nhưng nếu cứ chần chừ thì bao giờ Giang Thiên mới có thể vươn mình? Việt Dương là một mũi dao đâm thẳng vào bụng Tống Quốc, là cửa ngõ để chúng ta mở rộng lãnh thổ về phía Bắc. Nếu không chiếm lấy nó, sớm muộn gì Tống Quốc cũng sẽ thôn tính, và khi đó, thế lực của họ sẽ càng thêm vững chắc, Giang Thiên sẽ càng khó lòng phát triển." Viên Hùng nhìn Ban Khải, ánh mắt đầy kiên định. "Thần tin rằng, đã đến lúc Giang Thiên phải chứng tỏ sức mạnh của mình!"

Lâm Uy bổ sung, giọng nói nhanh nhẹn nhưng đầy lý lẽ. "Viên tướng quân nói không sai. Hơn nữa, theo tin tức tình báo mới nhất, nội bộ tiểu vương họ Trần ở Việt Dương đang lục đục. Con trai trưởng và con trai thứ tranh giành quyền lực, khiến binh lính mất đoàn kết, lòng dân không yên. Đây chính là thời cơ ngàn năm có một. Nếu chúng ta ra tay thần tốc, có thể chiếm được thành mà không phải hao tổn quá nhiều binh lực."

Điền Khải, người phụ trách hậu cần, thở dài. "Dù là thần tốc hay trường kỳ, việc hành quân đánh Việt Dương sẽ tiêu tốn không ít lương thảo, khí giới. Kho lương của chúng ta tuy dồi dào nhưng cũng cần phải tính toán kỹ lưỡng cho một chiến dịch quy mô lớn, và đặc biệt là cho cuộc phòng thủ sau đó nếu Tống Quốc hay Sở Quốc có động thái đáp trả."

Ban Khải lắng nghe từng lời, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt. Y thấu hiểu những lo lắng của Tư Đồ Mặc, sự nhiệt huyết của Viên Hùng, sự nhạy bén của Lâm Uy, và cả những bận tâm thực tế của Điền Khải. Đây không chỉ là một cuộc họp quân sự, mà là một phép thử về tầm nhìn và ý chí của y, của cả Giang Thiên.

"Chư vị nói đều có lý," Ban Khải cuối cùng cũng lên tiếng. "Nhưng các ngươi có nghĩ rằng, nếu chúng ta không tiến, liệu Tống Quốc có ngồi yên? Hay Sở Quốc sẽ bỏ qua cơ hội? Thiên hạ đại loạn, cá lớn nuốt cá bé, đó là quy luật khắc nghiệt. Nếu Giang Thiên muốn trở thành hùng chủ, muốn thống nhất giang sơn, chúng ta không thể cứ mãi co cụm trong lãnh thổ nhỏ bé của mình."

Y tiến đến gần bàn cát, chỉ tay vào vị trí Việt Dương. "Thành Việt Dương, không chỉ là một thành trì. Nó là biểu tượng. Biểu tượng cho sự trỗi dậy của Giang Thiên. Biểu tượng cho lời tuyên bố của ta với thiên hạ: Giang Thiên không còn là một quốc gia nhỏ bé yếu ớt nữa."

Ban Khải quay người lại, ánh mắt quét qua từng người. "Ta biết, việc này ẩn chứa nhiều rủi ro. Nhưng những đại nghiệp vĩ đại nào mà không đi kèm với hiểm nguy? Chúng ta có binh lính tinh nhuệ, có mưu sĩ tài ba, có tướng lĩnh dũng mãnh. Quan trọng hơn, chúng ta có một ý chí thống nhất."

"Tư Đồ quân sư, ta hiểu sự thận trọng của ngài. Nhưng ngài cũng nên nhìn thấy rằng, nếu chúng ta bỏ lỡ cơ hội này, e rằng sẽ không còn cơ hội thứ hai. Tống Quốc đang mạnh, nhưng liệu họ có dám tung toàn lực để bảo vệ một chư hầu trên danh nghĩa như Việt Dương khi họ còn phải đối phó với Đường Quốc và Tuỳ Quốc ở phía Tây?" Ban Khải nhìn Tư Đồ Mặc, ánh mắt đầy thuyết phục. "Về Sở Quốc, địa thế hiểm trở của họ cũng là con dao hai lưỡi. Họ khó tiến công chúng ta, chúng ta cũng khó tiến công họ. Nhưng nếu chúng ta chiếm Việt Dương, đó là một đòn giáng mạnh vào tham vọng của họ ở phía Bắc."

"Ta muốn một kế hoạch tác chiến thần tốc, bất ngờ. Lâm Uy, ngươi hãy điều động trinh sát, nắm rõ từng ngõ ngách, từng điểm yếu của Việt Dương. Viên Hùng, ngươi sẽ là chủ tướng, dẫn quân tiên phong. Ta muốn ngươi chuẩn bị một đạo binh tinh nhuệ nhất, sẵn sàng xuất phát ngay khi có lệnh."

Viên Hùng đứng phắt dậy, vẻ mặt hưng phấn. "Tuân lệnh Quốc chủ! Thần sẽ không làm người thất vọng!"

"Điền Khải, ngươi phải đảm bảo nguồn lương thảo, khí giới dồi dào và vận chuyển thông suốt. Ta muốn mọi thứ phải được chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Chiến tranh không chỉ thắng bằng dũng khí, mà còn bằng sự chuẩn bị chu đáo."

Điền Khải cúi đầu. "Thần sẽ dốc hết sức mình, Quốc chủ."

Ban Khải nhìn về phía Tư Đồ Mặc, người vẫn đang trầm ngâm. "Tư Đồ quân sư, ta cần ngài lập một kế hoạch đối phó với mọi biến cố có thể xảy ra. Đặc biệt là các động thái của Tống Quốc và Sở Quốc. Ngài hãy nghĩ xem, làm cách nào để chúng ta có thể vừa đánh Việt Dương, vừa khiến họ phải kiềm chế, không dám manh động."

Tư Đồ Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt đã lấy lại sự sắc bén. Y nhìn Ban Khải, trong ánh mắt không còn sự lo lắng, mà thay vào đó là một sự tôn trọng sâu sắc và niềm tin. "Quốc chủ đã quyết, thần sẽ dốc hết trí tuệ để phò tá. Về Tống Quốc và Sở Quốc, thần sẽ lập tức phái mật sứ đến các quốc gia lân cận, phao tin đồn, gây chia rẽ, tạo áp lực ngoại giao, để họ phải bận tâm đến việc của chính mình mà không còn rảnh rang can thiệp vào Việt Dương."

Ban Khải mỉm cười hài lòng. "Tốt lắm. Chiến thắng không chỉ trên chiến trường. Ngoại giao và mưu lược cũng là những vũ khí sắc bén không kém."

Y quay lại nhìn toàn bộ những người có mặt. "Cuộc chiến này, sẽ là trận chiến đầu tiên trên con đường thống nhất thiên hạ của Giang Thiên. Nó sẽ không dễ dàng, sẽ có máu đổ, sẽ có mất mát. Nhưng ta tin tưởng vào các ngươi, tin tưởng vào ý chí của Giang Thiên."

Không khí trong đại sảnh trở nên sôi sục. Những ánh mắt hừng hực lửa ý chí, những trái tim đập cùng một nhịp đập với tham vọng của Ban Khải. Màn đêm bên ngoài vẫn tĩnh mịch, nhưng bên trong phủ Quốc chủ, một cơn bão lớn đã được định hình, sẵn sàng cuốn phăng mọi thứ cản đường trên mảnh đất Ngũ Quan Liệt Quốc. Quyết định đã được đưa ra. Con đường đã được vạch. Từ thời khắc này, Giang Thiên Quốc, dưới sự dẫn dắt của Ban Khải, đã chính thức bước vào cuộc tranh hùng bá chủ, với Việt Dương là bước đi đầu tiên, nhưng tuyệt nhiên không phải là cuối cùng.

Khi các tướng lĩnh và mưu sĩ lần lượt rời đi, chỉ còn lại Ban Khải và Lý Kính trong đại sảnh trống trải. Ban Khải một lần nữa tiến đến bàn cát, ánh mắt dõi theo con đường đến Việt Dương.

"Quốc chủ," Lý Kính khẽ gọi, "người có vẻ đăm chiêu."

Ban Khải thở dài, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Kính Nhi, thống nhất thiên hạ, nói thì dễ, làm thì khó. Nhưng ta không hối hận với quyết định của mình. Gánh nặng này, ta sẽ gánh vác đến cùng." Y khẽ vỗ vai Lý Kính. "Ngươi hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, sẽ có nhiều việc cần đến ngươi."

Lý Kính cúi đầu. "Thần xin dốc hết sức mình vì Quốc chủ, vì Giang Thiên."

Ánh nến đã yếu dần, nhưng ngọn lửa trong lòng Ban Khải thì càng lúc càng rực cháy. Giấc mộng đế vương, giờ đây không còn chỉ là khát vọng đơn thuần, mà đã biến thành những kế hoạch cụ thể, những hành động quyết liệt. Hừng đông đang đến, và cùng với nó, là hừng đông của một kỷ nguyên mới, dưới lá cờ của Giang Thiên Đế Quốc.

💬 Bình luận chương