Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Ngũ Quan Liệt Quốc

Chương 1: Loạn Thế Khởi Nguyên, Cẩm Giang Khí Thế

🧾 Chương 1 🕒 28/01/2026 09:11 👁 5 lượt xem
← Trước Sau →
Thiên hạ đại loạn đã ba mươi năm. Thời kỳ "Chiến Quốc Ngũ Hùng" rực lửa không chỉ là một cái tên, mà là vận mệnh khắc nghiệt trói buộc mọi sinh linh trên mảnh đất rộng lớn này. Năm thế lực hùng mạnh nhất, như năm con mãnh thú khát máu, giằng xé lẫn nhau, mỗi quốc gia đều ôm mộng bá chủ, mỗi quân vương đều nuôi chí thống nhất.

Đường Quốc, do Lý Lương Hoàn khai cơ, tựa như một lão hổ trầm mình trong rừng sâu, thế lực thâm căn cố đế, binh lực tinh nhuệ, uy danh vang vọng khắp chư hầu. Phía Tây Bắc, Tuỳ Quốc dưới sự cầm quyền của Dương Bạt, là một con sư tử trẻ tuổi đầy dũng mãnh, binh hùng tướng mạnh, khí thế bừng bừng, liên tục mở rộng lãnh thổ bằng những cuộc chinh phạt tàn khốc. Về phía Nam, Sở Quốc của Hùng Mộc Bản tựa như con voi rừng khổng lồ, bám trụ nơi địa thế hiểm trở, núi non trùng điệp, khiến bất kỳ kẻ địch nào cũng phải chùn bước khi nghĩ đến việc xâm phạm. Miền Trung trù phú là Tống Quốc do Triệu Tương lãnh đạo, tựa hồ con phượng hoàng lộng lẫy, kinh tế phồn vinh bậc nhất, tích lũy của cải vô số, dùng tiền tài để mua chuộc lòng người và củng cố quyền lực.

Trong bức tranh loạn lạc ấy, Giang Thiên Quốc chỉ là một vùng đất nhỏ bé ở phía Đông Nam, nép mình bên bờ Trường Giang, ban đầu thế lực chưa thể sánh bằng tứ đại cường quốc. Nhưng chính từ vùng đất tưởng chừng yếu ớt này, một ngọn lửa tham vọng âm ỉ cháy, một ý chí sắt đá đang ngày đêm hun đúc. Ban Khải, vị quốc chủ trẻ tuổi của Giang Thiên, người đã kế thừa cơ nghiệp từ phụ thân, không hề ảo tưởng về vị thế hiện tại của mình. Y biết rõ Giang Thiên như một con thuyền nhỏ giữa trùng khơi bão tố, có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào nếu không đủ khôn ngoan và mạnh mẽ.

Trong thư phòng rộng lớn tại Cẩm Giang Thành, kinh đô của Giang Thiên Quốc, Ban Khải đứng trước tấm bản đồ địa lý được trải rộng trên mặt bàn gỗ lim. Ánh nến leo lét phản chiếu lên gương mặt y, in hằn sự trầm tư sâu sắc. Mới hơn hai mươi tuổi, Ban Khải đã sở hữu vóc dáng cao lớn, khí chất đĩnh đạc, đôi mắt sáng như sao đêm ẩn chứa sự tinh anh và quyết đoán. Y không mặc giáp trụ mà chỉ khoác lên mình bộ thường phục bằng gấm màu lam thẫm, nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghi của một vị quân vương. Từng ngón tay y lướt nhẹ trên bản đồ, điểm qua những ranh giới đỏ chằng chịt, những mũi tên quân sự được vẽ vội bằng mực đen, và những cái tên quốc gia quen thuộc.

"Tuỳ Quốc... Dương Bạt..." Ban Khải khẽ lẩm bẩm, ngón tay dừng lại ở vùng đất phía Tây Bắc, nơi giáp ranh với một tiểu quốc chư hầu tên là Việt Dương, vốn là vùng đệm giữa Giang Thiên và Tuỳ. "Dã tâm của Dương Bạt quả nhiên không hề thuyên giảm."

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, một nam nhân trung niên với bộ râu dài đen nhánh, tướng mạo thư sinh nhưng ánh mắt sắc sảo, bước vào. Đó là Lý An, mưu sĩ thân cận và cũng là thầy giáo của Ban Khải từ thuở nhỏ. Y vốn xuất thân từ một gia tộc thư hương, có tài thao lược, ngoại giao và tầm nhìn xa trông rộng, được Ban Khải tin tưởng hơn cả.

"Quốc chủ, đã gần canh ba, người vẫn chưa nghỉ ngơi sao?" Lý An hỏi, giọng điệu vừa cung kính vừa gần gũi.

Ban Khải không quay lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào bản đồ. "Lý tiên sinh, ta không thể nhắm mắt khi nhìn thấy những mũi tên này ngày càng tiến gần Giang Thiên." Y chỉ vào mũi tên màu đen tượng trưng cho quân Tuỳ Quốc, đang chọc sâu vào lãnh thổ Việt Dương. "Bản báo cáo khẩn từ biên ải vừa gửi về, quân Tuỳ đã chiếm được ba thành của Việt Dương, cách biên giới phía Tây của chúng ta chưa đầy trăm dặm."

Lý An tiến đến, cúi đầu nhìn bản đồ. "Thần đã đọc báo cáo. Dã tâm của Dương Bạt lộ rõ. Hắn muốn thôn tính Việt Dương, dùng đó làm bàn đạp để uy hiếp Giang Thiên, và rộng hơn là mở rộng ảnh hưởng xuống phía Nam, tiến vào lãnh thổ Sở Quốc."

Ban Khải thở dài, nhưng ánh mắt không hề nao núng. "Đường Quốc thì án binh bất động, Tống Quốc vẫn bận rộn với các thương lộ, còn Sở Quốc thì chỉ lo cố thủ. Dương Bạt đang lợi dụng sự thờ ơ của các cường quốc khác để bành trướng." Y quay lại đối mặt với Lý An. "Lý tiên sinh, người thấy chúng ta nên làm gì? Cử binh chi viện Việt Dương, hay cố thủ biên giới, chờ đợi thời cơ?"

Lý An trầm ngâm một lát, rồi nói: "Quốc chủ, Việt Dương dù là vùng đệm quan trọng, nhưng quốc lực suy yếu, quân đội ô hợp. Dù chúng ta có chi viện, cũng khó lòng xoay chuyển cục diện, mà còn có nguy cơ bị Tuỳ Quốc đánh úp." Y ngước nhìn Ban Khải, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Chi bằng, chúng ta cử sứ giả sang Việt Dương, đề nghị viện trợ quân lương, đồng thời ngầm phái một vài tướng lĩnh giỏi của ta sang hỗ trợ họ phòng thủ, kéo dài thời gian. Trong khi đó, chúng ta cần phải tập trung vào hai việc chính."

Ban Khải chăm chú lắng nghe. "Hai việc chính?"

"Thứ nhất, tăng cường phòng thủ biên giới phía Tây, bố trí quân đội tinh nhuệ nhất, phô trương thanh thế. Dù không chi viện trực tiếp, chúng ta cũng phải cho Dương Bạt thấy Giang Thiên không phải là một con mồi dễ nuốt." Lý An phân tích. "Thứ hai, và đây mới là trọng yếu: chúng ta phải cử sứ giả đi các nước. Đến Đường Quốc, đề nghị Lý Lương Hoàn chú ý đến động thái của Tuỳ Quốc, khơi gợi nỗi lo sợ của y về một Dương Bạt quá mạnh. Đến Tống Quốc, cảnh báo Triệu Tương về nguy cơ thương lộ của Tống sẽ bị Tuỳ Quốc kiểm soát nếu Dương Bạt tiếp tục bành trướng. Và quan trọng nhất là đến Sở Quốc, Hùng Mộc Bản vốn dĩ không ưa Tuỳ Quốc. Chúng ta cần thuyết phục y liên minh, ít nhất là thiết lập một mặt trận ngoại giao chung để kiềm chế Dương Bạt."

Ban Khải gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. "Kế sách của Lý tiên sinh quả là cao thâm. Thay vì trực tiếp đối đầu với một kẻ mạnh hơn, chúng ta dùng mưu trí và ngoại giao để tạo áp lực từ nhiều phía. Vừa bảo toàn lực lượng, vừa khiến Tuỳ Quốc phải dè chừng." Y đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Cẩm Giang Thành. "Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần những sứ giả tài ba, những người có thể lay động được các quân vương đầy toan tính kia."

"Thần tin rằng, dưới sự chỉ đạo của Quốc chủ, chúng ta sẽ tìm được những người phù hợp," Lý An khẳng định. "Dương Bạt kiêu ngạo, nhưng không phải không có điểm yếu. Hắn quá hung hãn, quá nóng vội. Đó chính là cơ hội của chúng ta."

Một luồng gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh từ Trường Giang. Ban Khải đưa tay nắm chặt song cửa sổ. "Giang Thiên còn yếu, nhưng không có nghĩa là không có chí lớn. Ta không muốn Giang Thiên chỉ là một chư hầu nhỏ bé, mãi mãi sống dưới cái bóng của các cường quốc. Mục tiêu của ta là thống nhất giang sơn, chấm dứt loạn lạc, mở ra một kỷ nguyên mới."

Lý An nhìn vị Quốc chủ trẻ tuổi, trong lòng dâng lên một sự kính phục sâu sắc. "Thần tin tưởng vào Quốc chủ. Với tài năng và ý chí của người, ngày đó nhất định sẽ đến."

Ban Khải quay lại, nở một nụ cười ẩn chứa sự tự tin và quyết đoán. "Đêm nay, ta sẽ triệu tập các tướng lĩnh và mưu sĩ khác. Chúng ta cần vạch ra một kế hoạch chi tiết, không chỉ cho Việt Dương, mà còn cho tương lai của Giang Thiên. Cuộc chiến này, không chỉ là binh đao, mà còn là trí tuệ và lòng người."

Y ngừng lại, ánh mắt hướng về phía tấm bản đồ, nơi năm quốc gia lớn đang hiện hữu, và chấm nhỏ của Giang Thiên Quốc nằm khiêm tốn ở một góc. "Thiên hạ đại loạn, chính là cơ hội cho những người có chí lớn. Giang Thiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội này."

Màn đêm dần buông xuống sâu hơn, nhưng trong thư phòng của Ban Khải, ngọn lửa tham vọng vừa được thổi bùng, báo hiệu những biến động lớn lao sắp sửa ập đến mảnh đất Ngũ Quan Liệt Quốc. Cuộc tranh hùng bá chủ, giờ đây, đã chính thức có thêm một nhân tố mới, một nhân tố đầy tiềm năng và khát vọng.

💬 Bình luận chương