Tiếng kim đồng hồ tích tắc, nhẫn tâm gõ từng nhát vào không gian đặc quánh sự sợ hãi, như thể nó muốn xé toạc lớp không khí mỏng manh đang bao bọc lấy Thu Trang. Mỗi tiếng tích tắc không còn là nhịp điệu của thời gian trôi qua, mà là tiếng đếm ngược đến một định mệnh tàn khốc, một nhát búa lạnh lùng nện thẳng vào lồng ngực cô, giằng xé từng thớ thịt, từng sợi dây thần kinh. Khôi... Khôi sẽ về. Cô muốn gào lên, muốn van xin thời gian ngừng lại, muốn phá tan cái im lặng chết chóc này để cảnh báo con trai mình. Nhưng mọi lời cầu xin đều mắc nghẹn trong cổ họng khô khốc, chỉ còn lại hơi thở đứt quãng, nhát gừng.
Gã áo cam, sau khi đã thỏa mãn với màn trình diễn của chính mình trên TV, chậm rãi quay người lại. Đôi mắt hắn, sâu hoắm và đầy vẻ thú tính, lướt qua Thu Trang, dừng lại ở chiếc váy hồng cánh sen, nơi bàn tay thô ráp của Voi vẫn còn vương vấn. Một nụ cười mỉm đầy ẩn ý nở trên môi hắn, như một lời khen ngợi thầm lặng cho sự "tinh tế" của đồng bọn. Hắn rít một hơi thuốc cuối cùng, làn khói trắng cuộn xoáy trong không gian, phảng phất mùi thuốc lá rẻ tiền hòa lẫn mùi mồ hôi chua loét, tạo nên một thứ hỗn tạp kinh tởm xộc thẳng vào mũi Thu Trang. Hắn dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn trà, nơi trước đó chỉ có những cuốn tạp chí và tách cà phê của cô. Hành động đó, dù nhỏ nhặt, lại là một sự xâm phạm trắng trợn, một tuyên bố không lời về quyền sở hữu mới.
"Thấy chưa, Voi? Tôi bảo mà," gã áo cam cất giọng trầm đục, vang vọng trong căn phòng. "Đồ hiệu có khác. Mịn màng thế này, phí lắm nếu cứ để em nó nằm im một chỗ." Hắn nháy mắt với Voi, rồi ánh mắt lại dừng lại trên Thu Trang, xuyên thấu qua nỗi kinh hoàng đang bủa vây cô. "Cô chủ doanh nghiệp mà, chắc hẳn là người biết hưởng thụ cuộc sống nhỉ?"
Thu Trang run rẩy. Cô cố gắng thu mình lại, nhưng không gian dường như co hẹp, những bức tường vô hình đang nghiền nát cô. Cô cảm nhận rõ ràng từng sợi chỉ trên chiếc váy hồng cánh sen đang bị bàn tay Voi vuốt ve. Không phải là sự vuốt ve của một kẻ si tình, mà là sự thăm dò thô bạo của một con thú săn mồi đang đánh giá con mồi của nó. Ngón tay Voi lướt nhẹ từ phần eo thon thả xuống đường khóa kéo phía sau, rồi dừng lại ở rãnh xẻ chữ V, nơi lớp vải khẽ hé lộ một phần nhỏ da thịt trắng ngần. Mỗi lần hắn chạm vào, một luồng điện ghê tởm chạy dọc sống lưng Thu Trang, khiến cô muốn co rúm lại thành một chấm nhỏ, biến mất khỏi thế giới này.
Gã áo cam, như đọc được suy nghĩ của cô, lại cười khẩy. "Đừng lo, chúng tôi không có ý làm cô bẩn đâu. Ít nhất là bây giờ." Hắn tiến lại gần, bước chân nặng nề như muốn nghiền nát từng mảnh hy vọng cuối cùng của Thu Trang. Hắn cúi xuống, ánh mắt đen ngòm nhìn thẳng vào cô, gần đến mức Thu Trang có thể ngửi thấy mùi bia rượu nồng nặc phảng phất từ hơi thở hắn. "Chúng tôi chỉ muốn... tìm hiểu thêm về cô thôi. Về cái cuộc sống xa hoa của một người phụ nữ thành đạt, cô đơn..." Hắn nhấn nhá hai chữ "cô đơn" đầy ám chỉ, một tia nhìn biến thái lướt qua vẻ mặt trắng bệch của cô.
Bàn tay hắn vươn ra, không quá nhanh, không quá mạnh, nhưng đủ để khiến Thu Trang giật mình. Những ngón tay thô ráp chạm vào sợi tóc mai lòa xòa trên trán cô, khẽ vén chúng ra sau tai. Cử chỉ tưởng chừng như nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự thô bạo tiềm ẩn, như thể hắn đang kiểm tra chất lượng của một món đồ vật. Làn da Thu Trang nổi gai ốc. Cô muốn hất tay hắn ra, nhưng toàn thân cô như bị đóng băng. Hắn không dừng lại ở đó. Ngón tay hắn lướt xuống gò má cô, áp vào làn da mịn màng, rồi trượt dọc theo xương hàm, chạm khẽ vào chiếc cằm run rẩy. Mỗi lần hắn chạm vào, Thu Trang cảm thấy như có hàng ngàn con côn trùng bò lúc nhúc dưới da. Sự kinh tởm dâng lên đến tận cổ họng, khiến cô gần như nôn khan.
"Đúng là phụ nữ thành đạt có khác," gã áo cam thì thầm, giọng nói như một lưỡi dao cạo sắc lẻm lướt qua tai cô. "Làn da vẫn mịn màng, căng mọng... Chắc là tốn kém lắm nhỉ, để giữ được vẻ đẹp này?" Hắn cười nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. "Nhưng mà, vẻ đẹp này sẽ còn được bao lâu, khi cô rơi vào tay chúng tôi đây?"
Cùng lúc đó, Voi, như được bật đèn xanh, bắt đầu hành động táo bạo hơn. Bàn tay hắn không còn chỉ vuốt ve nữa, mà bắt đầu dò dẫm. Ngón tay hắn trượt sâu hơn vào rãnh xẻ, chạm vào làn da trần của Thu Trang. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cô. Cô nhắm chặt mắt, cố gắng xua đuổi cảm giác ghê tởm đang bủa vây. Chiếc chân váy công sở, vốn là biểu tượng của sự thanh lịch và chuyên nghiệp, giờ đây lại trở thành một tấm màn mỏng manh, không thể che giấu được sự yếu ớt và dễ tổn thương của cô.
Gã thứ ba, nãy giờ vẫn im lặng đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt lạnh lùng quan sát mọi thứ, bất chợt cất tiếng. "Đại ca, Khôi sắp về rồi đấy. Chúng ta cần phải làm gì đó." Giọng hắn đều đều, không một chút cảm xúc, nhưng lại mang một sự thúc giục lạnh lẽo.
Gã áo cam quay đầu nhìn hắn, rồi lại nhìn về phía đồng hồ treo tường. Kim phút đã nhích thêm vài vạch. Thời gian không còn nhiều. Hắn nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên một tia sáng tàn độc. "À, đúng rồi. Thằng bé con. Một gia đình đoàn tụ... thật là cảm động." Hắn quay lại nhìn Thu Trang, nụ cười trên môi càng trở nên méo mó. "Cô bé, cô có muốn gửi lời nhắn gì cho con trai mình không? Hay muốn mẹ con cô cùng nhau... tận hưởng buổi tối này?"
Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Thu Trang. Khôi... con trai cô. Cô không thể để nó gặp nguy hiểm. Mọi nỗi sợ hãi cho bản thân bỗng chốc bị đẩy lùi, thay vào đó là một ý chí sắt đá, một bản năng bảo vệ mãnh liệt của người mẹ. Cô phải làm gì đó. Phải cảnh báo Khôi. Nhưng làm cách nào? Cô bị trói, bị bịt miệng, hoàn toàn bất lực.
Gã áo cam nhặt một chiếc khăn tay từ túi áo, vắt vẻo trên ngón tay. "Đừng lo, cô bé. Chúng tôi sẽ không để cô phải chờ đợi lâu đâu." Hắn tiến lại gần hơn, ánh mắt dán chặt vào miệng Thu Trang. "Chỉ là, chúng tôi không muốn cô làm ồn quá. Sẽ mất vui."
Hắn không nói không rằng, dùng chiếc khăn tay nhét vào miệng cô, rồi dùng một miếng vải khác buộc chặt. Vị vải thô ráp, lạ lẫm xộc vào khoang miệng, khiến Thu Trang nghẹt thở. Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên gò má. Sự nhục nhã, sự bất lực, và nỗi sợ hãi tột cùng hòa lẫn vào nhau, tạo thành một cơn sóng thần nhấn chìm cô trong tuyệt vọng. Cô chỉ có thể phát ra những tiếng "ưm... ưm" yếu ớt, vô vọng.
"Ngoan lắm," gã áo cam vỗ nhẹ vào má cô, ánh mắt như đang nhìn một con vật cưng. "Giờ thì chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng rồi. Hoặc không nói gì cả, tùy cô." Hắn đứng thẳng dậy, ra hiệu cho Voi. "Voi, mày đưa cô ta vào trong đi. Dù sao thì, ngồi dưới đất cũng không thoải mái lắm nhỉ?"
Voi cười khằng khặc, một tiếng cười thô tục và đáng sợ. Hắn buông tay khỏi chiếc váy, rồi nắm lấy cổ tay Thu Trang, kéo cô đứng dậy một cách thô bạo. Thu Trang loạng choạng, cơ thể cô bị giằng xé bởi lực kéo mạnh mẽ của Voi. Cô cảm thấy khớp vai mình như muốn rời ra. Chiếc váy hồng cánh sen bị kéo căng, lộ ra phần đùi non trắng nõn khi cô cố gắng giữ thăng bằng. Voi không quan tâm, hắn chỉ kéo lê cô đi, bất chấp sự chống cự yếu ớt của Thu Trang.
Vị trí của Thu Trang lúc này là ngay giữa phòng khách, nơi có một chiếc ghế sofa bọc da sang trọng. Voi kéo cô đến đó, rồi đẩy mạnh xuống. Thu Trang ngã khuỵu xuống nệm ghế mềm mại, nhưng cảm giác mềm mại đó không hề mang lại sự an ủi, mà chỉ càng làm tăng thêm sự bất an. Cô cảm thấy mình như một con búp bê vải bị vứt bỏ, hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát cơ thể.
Gã áo cam đi lại gần, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt chéo chân, ánh mắt hắn dán chặt vào Thu Trang, như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật ghê tởm. Gã thứ ba vẫn đứng ở cửa ra vào, đôi mắt quét một vòng quanh căn nhà, đảm bảo không có bất kỳ mối đe dọa nào từ bên ngoài.
"Được rồi, cô bé. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu cuộc vui rồi," gã áo cam nhếch mép. Hắn thò tay vào túi áo, rút ra một con dao bấm nhỏ, sáng loáng dưới ánh đèn. Lưỡi dao sắc bén lướt nhẹ trên đầu ngón tay hắn, tạo ra một âm thanh "xẹt" nhẹ, đủ để khiến Thu Trang rùng mình. "Chúng tôi có một vài câu hỏi cho cô. Và tôi hy vọng cô sẽ hợp tác. Nếu không..." Hắn không nói hết câu, nhưng ý nghĩa của nó đã quá rõ ràng. Hắn ngước mắt lên nhìn Thu Trang, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua đôi mắt hắn. "Cô có một đứa con trai đúng không? Khôi, 18 tuổi. Đang học lớp 12. Tên đó có vẻ khá thông minh đấy."
Sự nhắc nhở về Khôi khiến trái tim Thu Trang thắt lại. Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy cô. Cô không sợ cái chết cho bản thân, nhưng cô sợ hãi cho con trai mình. Cô có thể chịu đựng mọi thứ, miễn là Khôi được an toàn. Nhưng liệu cô có lựa chọn nào khác không?
Gã áo cam như đọc được suy nghĩ của cô. "Đừng lo, chúng tôi không có ý định làm hại thằng bé. Miễn là cô ngoan ngoãn." Hắn cười nham hiểm. "Nhưng mà, nếu cô cố tình gây khó dễ, thì chúng tôi cũng không thể đảm bảo được điều gì đâu. Cô hiểu ý tôi chứ?"
Hắn đứng dậy, tiến lại gần Thu Trang. Chiếc áo sơ mi trắng của cô, vốn phẳng phiu, giờ đã hơi nhăn nhúm vì bị giằng co. Bàn tay hắn từ từ đưa lên, chạm vào cúc áo đầu tiên. Thu Trang cảm thấy toàn thân đông cứng. Cô cố gắng lùi lại, nhưng lưng cô đã chạm vào thành ghế. Không còn đường lui.
"Chiếc áo này... có vẻ hơi chật nhỉ?" Hắn thì thầm, ngón tay thô ráp của hắn miết nhẹ lên lớp vải mỏng manh, cảm nhận từng đường cong phía dưới. "Tôi nghĩ nó sẽ thoải mái hơn nhiều nếu..." Hắn không nói hết câu, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả. Hắn bắt đầu tháo cúc áo đầu tiên.
Thu Trang cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chiếc cúc áo nhỏ bé bật ra, tạo thành một tiếng "tách" khe khẽ, nhưng lại vang vọng như tiếng sấm sét trong tâm trí cô. Hắn không vội vàng. Hắn như đang tận hưởng từng khoảnh khắc của sự tra tấn tâm lý này. Cúc thứ hai, cúc thứ ba... mỗi chiếc cúc bật ra là một nhát dao đâm vào sự tự trọng của cô, vào cái lớp vỏ bọc kiêu hãnh mà cô đã xây dựng suốt bao năm qua.
Khi cúc áo thứ ba được tháo, một khoảng hở nhỏ xuất hiện, để lộ một phần xương quai xanh tinh tế và làn da trắng ngần phía dưới. Hắn cúi xuống, ánh mắt say mê nhìn vào khe hở đó. Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào cổ Thu Trang, khiến cô rùng mình. Mùi mồ hôi, mùi thuốc lá, mùi bia rượu... tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ mùi kinh tởm khiến dạ dày cô co thắt.
"Đẹp... thật sự rất đẹp," hắn thì thầm, giọng nói trầm đục đầy dục vọng. "Một người phụ nữ như cô, không đáng phải chịu đựng sự cô đơn này đâu." Bàn tay hắn lướt xuống, không còn chỉ dừng lại ở cúc áo, mà bắt đầu dò dẫm vào bên trong. Ngón tay hắn chạm vào làn da trần, nóng rực và nhạy cảm. Thu Trang cắn chặt môi, nước mắt không ngừng chảy. Cô muốn hét lên, muốn chống cự, nhưng cơ thể cô như bị tê liệt.
Voi đứng bên cạnh, đôi mắt hắn dán chặt vào cảnh tượng đó, vẻ mặt đầy hứng thú. Gã thứ ba vẫn im lặng, nhưng ánh mắt hắn cũng không hề rời khỏi Thu Trang. Cô cảm thấy mình trần trụi, bị phơi bày trước những ánh mắt thô tục và đầy dục vọng.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc vẫn vang lên, đếm ngược từng giây đến khoảnh khắc Khôi trở về. Thu Trang nhắm chặt mắt, trong tâm trí cô chỉ còn lại hình ảnh của con trai. Cô phải giữ cho Khôi an toàn. Bằng mọi giá. Dù có phải hy sinh tất cả.
Đột nhiên, một tiếng động nhẹ từ phía cửa chính vang lên. Tiếng chìa khóa lạch cạch. Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía đó.