Lưỡi dao bén ngót, lạnh như băng tuyết đầu mùa, kề sát cổ họng Thu Trang, mang theo mùi tanh tưởi của kim loại và cái chết. Nó không chỉ là một vật thể vô tri; nó là lời tuyên án tử hình, một bản án treo lơ lửng trên sợi chỉ sinh mệnh mỏng manh. Một bàn tay thô ráp, ám mùi thuốc lá rẻ tiền và mồ hôi chua, bít chặt miệng cô, khiến mọi âm thanh, mọi tiếng hét kinh hoàng chỉ còn là những tiếng rít nghẹt trong cuống họng. Đôi mắt Thu Trang trợn trừng, đồng tử co rút lại như hạt đậu đen trong nháy mắt, phản chiếu ba bóng hình lờ mờ, cao lớn, đổ sập lên cô như những con quỷ thoát ra từ địa ngục.
Cảnh tượng xảy ra quá nhanh, quá đột ngột, đến mức não bộ cô chưa kịp xử lý. Một giây trước, cô là nữ doanh nhân thành đạt, đang chuẩn bị bữa tối cho con trai, cuộc sống bình yên đến tẻ nhạt. Một giây sau, cô là con mồi bị săn đuổi, hoàn toàn bất lực. Cả thế giới bên ngoài cánh cửa màu gỗ sồi quen thuộc bỗng chốc sụp đổ, chỉ còn lại màn đêm u ám và sự hoảng loạn tột cùng.
Người đàn ông mặc áo cam "giao hàng" giờ đây không còn giữ vẻ mặt giả lả. Chiếc nón lưỡi trai bị hất ngược ra sau, để lộ gương mặt góc cạnh, đôi mắt lạnh lùng như dao cạo và hàm răng khấp khểnh cười gằn. Hắn ta không còn cầm thùng hàng nữa. Chiếc thùng nằm chỏng chơ dưới bậc thềm, một góc đã bị bẹp dúm, như một minh chứng cho vỏ bọc vừa bị xé toạc. Hắn là kẻ thứ nhất. Hai bóng đen còn lại, thoắt ẩn thoắt hiện như những con ác mộng, đã đẩy cô lùi vào bên trong.
Một lực đẩy mạnh từ phía sau khiến Thu Trang loạng choạng. Gót giày cao gót màu đen của cô trượt trên nền gạch hoa bóng loáng, suýt nữa thì ngã sấp. Chiếc váy hồng cánh sen ôm sát cơ thể cô căng lên, phô bày những đường cong vốn được che giấu kín đáo, giờ đây lại bị phơi bày một cách trần trụi dưới ánh mắt thèm khát, ghê tởm của những kẻ xâm nhập. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô bị át đi bởi mùi cơ thể nồng nặc, khó chịu toát ra từ ba gã đàn ông, một hỗn hợp kinh tởm của bia rượu, mồ hôi và bụi bặm đường phố.
Cánh cửa sập lại phía sau lưng họ với một tiếng "rầm" khô khốc, vang vọng khắp căn nhà vắng lặng. Âm thanh ấy giống như một nhát dao cắt đứt mọi hy vọng, mọi lối thoát. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn chùm pha lê trong phòng khách bỗng trở nên yếu ớt, vô vọng trước bóng tối đang lan tỏa từ những kẻ xa lạ.
Tim Thu Trang đập thình thịch, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Máu trong huyết quản cô đông lại, rồi lại sôi lên một cách điên cuồng. Cô cảm thấy toàn thân mình run rẩy, từng tế bào trong cơ thể phản ứng lại sự sợ hãi nguyên thủy nhất. Làn da trắng ngần dưới lớp áo sơ mi trắng bỗng chốc nổi da gà, những gai ốc li ti dựng đứng, như muốn phản kháng lại cái lạnh lẽo của lưỡi dao và sự thô bạo của bàn tay đang bít miệng cô.
"Im lặng!" Một giọng nói khàn đặc, đầy đe dọa vang lên ngay bên tai cô, không phải từ kẻ đang bít miệng cô, mà là từ gã đàn ông mặc áo cam. Hắn ta lùi lại một bước, đôi mắt quét một lượt từ mái tóc đen mượt đến đôi chân thon dài của cô, dừng lại thật lâu ở chiếc váy hồng cánh sen và phần xẻ chữ V táo bạo phía sau. Một nụ cười nhếch mép ghê tởm hiện lên trên môi hắn, như một con thú đang đánh giá con mồi của mình.
Hai tên còn lại, một gã gầy gò với mái tóc cạo trọc lởm chởm, và một gã to lớn, vạm vỡ như một con gấu, nhanh chóng hành động. Gã trọc đầu buông tay khỏi miệng cô, nhưng ngay lập tức, một cuộn băng dính đen kịt, rộng bản được xé toạc, tiếng "xoẹt xoẹt" chói tai vang lên. Hắn ta không nói một lời, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo ra hiệu. Thu Trang cố gắng há miệng, muốn thét lên, muốn cầu cứu, nhưng chỉ kịp phát ra một tiếng "ưm" yếu ớt trước khi miếng băng dính thô bạo dán chặt lên môi cô, bịt kín mọi lối thoát của âm thanh. Vị mặn chát của nước mắt và vị đăng đắng của sợ hãi trào lên khoang miệng.
Không cho cô một giây để thở, gã trọc đầu túm lấy hai cánh tay cô một cách thô bạo. Cái nắm siết chặt đến mức cô có thể cảm nhận được những ngón tay gân guốc của hắn in hằn vào da thịt mình qua lớp vải áo sơ mi mỏng manh. Một sợi dây thừng gai góc, màu xám xịt, được rút ra từ túi quần của gã to lớn, thoăn thoắt quấn quanh cổ tay cô. Sợi dây thô ráp cứa vào da thịt, tạo thành những vết lằn đỏ ửng ngay lập tức. Cô giằng co, cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của một người phụ nữ 40 tuổi, dù là doanh nhân thành đạt, cũng không thể sánh bằng ba gã đàn ông cường tráng, đang tràn đầy thú tính.
"Thả tôi ra! Các người muốn gì?" Cô gào lên trong vô vọng, chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở, méo mó qua lớp băng dính. Đôi mắt cô long lên, nhìn từng kẻ một, cầu xin, van lơn, nhưng chỉ nhận lại được những cái nhìn lạnh lẽo, vô cảm.
Gã to lớn, với thân hình đồ sộ như bức tường thịt, gạt phắt chiếc túi xách hàng hiệu của Thu Trang rơi xuống sàn nhà. Chiếc túi mở tung, tiền bạc, thẻ tín dụng, son môi, điện thoại di động – tất cả văng ra tứ tung. Hắn ta không thèm nhìn đến chúng. Đôi mắt hắn dán chặt vào đôi chân thon dài của cô, lên chiếc váy hồng cánh sen đang hơi xô lệch, và rồi dừng lại ở khuôn ngực phập phồng sau lớp áo sơ mi trắng. Một cái liếm môi đầy ghê tởm, một ánh nhìn đầy ẩn ý trao đổi với hai tên còn lại.
"Cô bé hư... phải biết nghe lời chứ," gã áo cam, kẻ cầm đầu, nhếch môi nói, giọng hắn trầm khàn như tiếng đá mài dao. Hắn ta không giấu giếm sự thèm khát trong ánh mắt, như thể cô là một món ăn ngon đang chờ được thưởng thức. Hắn bước lại gần, bàn tay thô bạo vuốt nhẹ lên mái tóc cô, rồi trượt xuống gáy, dừng lại ở chiếc khóa kéo của váy. "Chiếc váy này... rất hợp với cô. Nhưng tôi nghĩ, nó sẽ đẹp hơn khi nằm dưới sàn nhà."
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Thu Trang. Cô cảm thấy ghê tởm tột độ, cảm thấy mình bị lột trần bởi ánh mắt của hắn. Cô cố gắng lùi lại, nhưng gã trọc đầu đã giữ chặt cô, không cho cô một cơ hội nào. Hắn ta cười khẩy, thích thú nhìn vẻ mặt kinh hoàng của cô.
Trong lúc đó, gã to lớn đã đi vòng quanh, đóng chặt tất cả các cửa sổ, kéo rèm xuống. Căn nhà vốn sáng sủa, ấm cúng bỗng chốc biến thành một hầm ngục tối tăm. Ánh sáng bên ngoài bị chặn đứng, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt trong nhà, yếu ớt chiếu rọi lên cảnh tượng kinh hoàng. Tiếng "cạch" của khóa cửa chính được cài lại lần nữa, khẳng định sự giam cầm. Cô bị mắc kẹt. Hoàn toàn.
Hắn ta quay lại, rút ra một cuộn băng dính khác, lần này là để trói chân cô. Thu Trang cố gắng đá, cố gắng giãy giụa, nhưng chiếc váy ôm sát và đôi giày cao gót khiến mọi cử động trở nên khó khăn. Hắn ta không chút nhân nhượng, quấn băng dính chặt quanh mắt cá chân cô, rồi vòng lên đầu gối, cố định cô vào một tư thế bất động. Chiếc váy hồng cánh sen bị kéo cao lên một chút, để lộ phần đùi trắng nõn. Cô cảm thấy từng sợi lông tơ trên da mình dựng đứng, cảm thấy sự ghê tởm dâng trào.
Khi cô hoàn toàn bị trói chặt, không thể cử động, không thể phát ra âm thanh, gã áo cam tiến lại gần hơn. Hắn quỳ một chân xuống, ngang tầm với khuôn mặt cô. Đôi mắt hắn quét dọc cơ thể cô một lần nữa, chậm rãi, tỉ mỉ, như một nghệ sĩ đang thưởng thức tác phẩm của mình. Hắn đưa ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào đường viền chiếc váy, ngay chỗ khóa kéo, rồi lần xuống phần xẻ chữ V phía sau. Làn da cô dưới lớp vải bỗng chốc bốc cháy bởi sự chạm chạm đầy ám muội đó.
"Cô biết chứ, trên TV đang chiếu gì không?" Hắn ta nói, giọng thì thầm, nhưng lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí Thu Trang. "Mấy thằng vượt ngục ấy. Ba thằng." Hắn ta nở một nụ cười rợn người. "Chúng tôi đó."
Lời nói đó như một lưỡi dao khác, đâm thẳng vào tim cô. Ba tên tù vượt ngục vì tội giết người, với vẻ mặt bặm trợn... Những hình ảnh trên TV vụt qua trong đầu cô. Cô đã nhìn thấy chúng. Cô đã thấy những ánh mắt vô hồn, những gương mặt chai sạn, những dòng chữ "đặc biệt nguy hiểm". Và giờ đây, chúng đang ở ngay trong nhà cô. Ngay trước mặt cô.
Sự sợ hãi bỗng chốc nâng lên một cấp độ mới. Đây không chỉ là cướp của. Đây là những kẻ giết người. Những kẻ không có gì để mất. Chúng sẽ làm gì với cô? Với Khôi?
Bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt cô. Khôi! Con trai cô! Thằng bé sẽ về nhà vào lúc sáu giờ rưỡi. Chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa. Cô phải làm gì đó! Cô phải cảnh báo nó! Nhưng cô không thể cử động, không thể nói. Mọi sợi dây, mọi lớp băng dính đều xiết chặt lấy cô, biến cô thành một con búp bê vô tri.
Gã trọc đầu đi vào bếp, nơi tiếng TV vẫn đang phát ra đều đều. Hắn ta không tắt đi, mà chỉ vặn nhỏ âm lượng. Tiếng tin tức về lệnh truy nã vẫn lọt vào tai Thu Trang, giờ đây trở thành một bản nhạc nền kinh hoàng cho vở kịch tàn bạo đang diễn ra. Hắn ta lục lọi tủ lạnh, rồi quay ra với một lon bia lạnh toát. Hắn mở lon, tiếng "xịt" nhẹ vang lên, rồi ngửa cổ uống một hơi dài. Hành động thản nhiên, như thể hắn đang ở nhà mình, càng khiến sự tuyệt vọng trong Thu Trang thêm sâu sắc.
"Nào, bây giờ chúng ta có rất nhiều thời gian," gã áo cam nói, đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn lướt qua toàn bộ căn phòng khách sang trọng của cô. "Một ngôi nhà đẹp, một bà chủ xinh đẹp... thật là một sự chào đón nồng hậu." Hắn cười khẩy. "Chắc chắn là nồng hậu hơn cái nhà tù bẩn thỉu chúng tôi vừa thoát ra."
Hắn ta đi lại, dùng mũi giày gạt nhẹ chiếc túi xách hàng hiệu của cô sang một bên, rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa da màu kem đắt tiền. Gã to lớn ngồi xuống ghế bành đối diện, khoanh tay trước ngực, ánh mắt dán chặt vào Thu Trang. Gã trọc đầu, sau khi uống hết lon bia, bắt đầu lục lọi các ngăn kéo, các tủ trong phòng khách, tạo ra những tiếng động lạch cạch khó chịu.
Thu Trang nằm đó, bị trói chặt trên sàn nhà lạnh lẽo, nhìn ba kẻ tội phạm nhởn nhơ trong chính ngôi nhà của mình. Cơn sợ hãi đã biến thành một loại tê dại. Cô cảm nhận được sự bất lực, sự nhục nhã đang bao trùm lấy mình. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, trượt qua lớp băng dính, thấm vào tóc. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, một chút lối thoát trong tâm trí, nhưng những hình ảnh bặm trợn của chúng vẫn hiện rõ mồn một.
Cô nghe thấy tiếng gã áo cam rút ra một điếu thuốc, châm lửa. Mùi khói thuốc lá hăng hắc lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi bia và mồ hôi. Hắn ta rít một hơi dài, rồi nhả khói lên trần nhà, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. "Đừng lo, cô chủ," hắn nói, giọng điệu đầy mỉa mai, "chúng tôi không có ý định làm hại cô ngay lập tức đâu." Hắn nở một nụ cười ghê tởm. "Chúng tôi còn nhiều việc để 'giải trí' lắm."
Lời nói đó, thay vì trấn an, lại đẩy Thu Trang xuống một vực thẳm sâu hơn của nỗi kinh hoàng. "Giải trí." Hai từ ấy găm vào tâm trí cô như những mũi dao sắc nhọn. Điều gì sẽ chờ đợi cô? Điều gì sẽ xảy ra khi Khôi về? Cô không dám nghĩ đến.
Bỗng nhiên, gã to lớn đứng dậy, tiến lại gần Thu Trang. Hắn ta không nói gì, chỉ dùng đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào cô. Hắn cúi xuống, bàn tay thô bạo chạm vào gấu váy của cô, kéo nhẹ. Chiếc váy hồng cánh sen vốn đã hơi xô lệch, giờ đây bị kéo lên cao hơn nữa, để lộ rõ ràng phần đùi trắng ngần. Thu Trang cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô cố gắng giãy giụa, nhưng vô ích. Đôi mắt cô trợn trừng, cầu xin sự buông tha, nhưng chỉ nhận lại được nụ cười khẩy từ gã to lớn. Hắn ta không làm gì thêm, chỉ để tay ở đó, vuốt ve nhẹ nhàng lên lớp vải, như muốn cảm nhận sự mềm mại của làn da bên dưới.
"Đừng làm cô ta sợ quá, Voi," gã áo cam nói, giọng điệu mang vẻ trêu chọc. "Chúng ta còn cả buổi tối mà." Hắn ta rít thêm một hơi thuốc, rồi đứng dậy, tiến lại gần chiếc TV. Hắn nhìn vào màn hình, nơi hình ảnh của chính mình và đồng bọn đang được phát đi, kèm theo dòng chữ "đặc biệt nguy hiểm". Một nụ cười tự mãn, đầy ghê tởm nở trên môi hắn. "Thật vinh dự khi được lên TV như thế này."
Thu Trang nhìn hắn, nhìn vào hình ảnh của hắn trên TV, rồi lại nhìn vào hắn bằng xương bằng thịt đang đứng trong ngôi nhà của mình. Mọi hy vọng, mọi ảo tưởng về sự an toàn đều tan biến. Cô bị mắc kẹt với những con quỷ. Và cô biết, đêm nay, sẽ là một đêm dài, dài vô tận, tràn ngập bóng tối và sự biến thái.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, mỗi tiếng tích tắc như một nhát búa gõ vào lồng ngực cô, đếm ngược thời gian đến khi Khôi trở về.