Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: BÍ MẬT CỦA NỮ CHỦ NHÀ VÀ GÃ KHÁCH TRỌ

Chương 2: Phim Trường Của Quỷ

🧾 Chương 2 🕒 30/01/2026 06:29 👁 7 lượt xem
← Trước Sau →
Nền đá cẩm thạch mát lạnh dưới má Lan, nhưng cô không còn cảm nhận được gì ngoài sự trống rỗng và nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt lồng ngực. Những tiếng nấc dần cạn, chỉ còn lại sự run rẩy vô lực của cơ thể. Căn phòng khách sang trọng, nơi cô từng đón tiếp những vị khách quý, tổ chức những buổi tiệc ấm cúng, giờ đây như một chiếc lồng kính khổng lồ, phơi bày cô cho những cặp mắt vô hình. Tùng đã nói đúng, cuộc đời cô, sự tự do của cô, đã kết thúc. Và đây mới chỉ là khởi đầu.

Màn đêm buông xuống, kéo theo cái lạnh buốt xương. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Lan vẫn nằm đó, bất động, như một con rối bị cắt đứt dây. Thời gian trôi qua, từng phút giây nặng nề như chì. Cô không biết là đã bao lâu, chỉ biết rằng bóng tối càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng mọi hy vọng.

Bỗng, một âm thanh vang lên, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc.

"Chị Lan."

Giọng Tùng. Nó không còn vẻ nhạo báng, mà lạnh lùng, dứt khoát, vang vọng từ loa thông báo được gắn chìm trong tường. Lan giật bắn mình, như vừa bị điện giật. Cô bò dậy, lưng tựa vào chiếc ghế sofa bọc da cao cấp, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh. Cô biết hắn đang ở phòng bên cạnh, có thể nhìn thấy cô qua màn hình, có thể điều khiển mọi thứ trong căn nhà này.

"Đêm đã xuống rồi. Đã đến giờ diễn rồi, nữ diễn viên của tôi." Giọng Tùng tiếp tục, trầm thấp và đầy ám ảnh. "Đứng dậy đi. Bước vào phòng tắm. Và tắm rửa sạch sẽ. Khán giả của chúng ta không thích những thứ dơ bẩn đâu."

Lan sững sờ. Nỗi nhục nhã dâng trào, nóng bỏng như lửa đốt. Hắn muốn cô làm điều đó ngay bây giờ? Ngay trong đêm đầu tiên? Cô còn chưa kịp định hình lại. Cô đã nghĩ ít nhất mình sẽ có một khoảng thời gian để... để chấp nhận. Nhưng không. Tùng không cho cô một giây phút nào để thở. Hắn muốn cô phải đắm chìm vào địa ngục này ngay lập tức.

"Tôi... tôi không thể..." Cô lắp bắp.

Một tiếng "tách" khô khốc vang lên. Cửa phòng tắm tự động mở ra, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu thẳng vào mắt Lan. "Cô có thể," giọng Tùng rắn rỏi, "hoặc là cô sẽ thấy lũ xã hội đen quay lại nhanh hơn cô nghĩ đấy. Tôi đã trả cho chúng một phần nhỏ, đủ để chúng biết tôi có thể trả hết. Nhưng cũng đủ để chúng biết nếu tôi không trả, chúng sẽ tìm đến cô đầu tiên."

Lời đe dọa lạnh lẽo như một nhát dao đâm xuyên qua trái tim Lan. Cô không còn lựa chọn. Cô đã mất tất cả, chỉ còn lại danh dự hão huyền này. Nhưng ngay cả danh dự, hắn cũng muốn xé nát.

Lan lê bước chân nặng nề vào phòng tắm. Căn phòng rộng rãi, lát đá cẩm thạch trắng muốt, với bồn tắm jacuzzi lớn và vòi sen mưa sang trọng, từng là nơi cô tìm thấy sự thư giãn hiếm hoi. Giờ đây, mỗi góc cạnh đều như đang cười nhạo cô, mỗi hạt nước đều như đang soi mói. Cô biết những camera siêu nhỏ đang ẩn mình ở đâu đó, đôi mắt vô hình của Tùng, và của những kẻ bệnh hoạn ngoài kia, đang dán chặt vào từng cử chỉ của cô.

Cô đứng dưới vòi sen, nước ấm chảy dài trên làn da lạnh lẽo, nhưng không thể xua đi cái lạnh thấu xương từ bên trong. Cô nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn. Từng giọt nước mắt hòa lẫn với nước tắm, trôi xuống cống, mang theo một phần linh hồn cô. Cô chà xát xà phòng lên cơ thể, một cách máy móc, vô hồn, như thể đang gột rửa đi chính sự tồn tại của mình.

Mỗi chuyển động của cô đều được ghi lại, phân tích, và truyền đi. Cô cảm nhận được điều đó. Cảm giác bị theo dõi, bị xâm phạm, kinh tởm đến mức muốn nôn mửa. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi mím chặt. Cô không thể khóc thành tiếng, không thể gào thét. Cô chỉ có thể chịu đựng.

"Đủ rồi," giọng Tùng vang lên khi cô vừa tắt vòi sen. "Bây giờ, thay đồ đi. Tôi đã chuẩn bị sẵn một bộ cho chị."

Một ngăn kéo trong tủ quần áo phòng tắm tự động trượt ra. Bên trong là một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng tang, màu đen tuyền, gần như trong suốt. Lan run rẩy nhặt nó lên. Đây không phải là váy ngủ, đây là một mảnh vải mỏng manh được thiết kế để phơi bày mọi thứ.

Cô mặc nó vào, cảm giác ghê tởm dâng lên tột độ. Chất lụa lạnh lẽo lướt trên da, như những xúc tu vô hình đang mơn trớn. Cô nhìn mình trong gương. Khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp, và chiếc váy ngủ không thể che giấu sự trần trụi. Cô không còn nhận ra mình nữa. Người phụ nữ kiêu kỳ, cảnh giác với đàn ông ngày nào đã chết rồi. Trước mắt cô chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch, sẵn sàng bị thao túng.

"Tốt," Tùng nói. "Bây giờ, ra phòng khách. Ngồi xuống ghế sofa. Và chờ lệnh."

Lan bước ra khỏi phòng tắm, ánh mắt trống rỗng. Phòng khách đã được điều chỉnh ánh sáng. Không còn là ánh đèn vàng ấm áp thân thuộc, mà là một màu xanh tím u ám, hắt ra từ những chiếc đèn LED giấu kín. Không khí nặng nề, ngột ngạt. Cô đi đến chiếc ghế sofa, nơi cô đã quỵ xuống trước đó, và ngồi phịch xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu gối.

Đèn tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn một màn hình lớn gắn trên tường bật sáng. Đó là một giao diện phức tạp, với vô số ô cửa sổ nhỏ hiển thị các đoạn chat, các con số, và ở giữa là một khung hình lớn, hiển thị chính cô. Lan nhìn thấy mình trên màn hình, nhỏ bé, cô độc, và hoàn toàn bất lực.

"Chào mừng đến với buổi livestream đầu tiên của chúng ta, chị Lan," giọng Tùng vang lên, đầy phấn khích. "Tôi đã gửi đường link cho những vị khách VIP đầu tiên rồi. Họ đang rất mong chờ đấy."

Tùng im lặng một lát, rồi một tiếng "tinh" vang lên, báo hiệu có tin nhắn mới.

"Một yêu cầu đầu tiên từ 'DarkKnight69'," Tùng đọc, giọng hắn pha chút vui vẻ bệnh hoạn. "Anh ta muốn chị... cởi bỏ chiếc áo ngủ đó."

Trái tim Lan như ngừng đập. Cơn nhục nhã dâng lên tột đỉnh, khiến cô nghẹt thở. Cô không thể làm điều đó. Cô không thể tự làm điều đó. Sự phản kháng bùng lên trong cô, một tia lửa nhỏ bé cuối cùng.

"Không... tôi sẽ không làm," cô thì thầm, giọng khản đặc.

Một tiếng cười khẩy phát ra từ loa. "Ồ? Thật sao? Tôi nghĩ chị nên xem xét lại. Chị quên mất rằng tôi có thể làm gì rồi à?"

Màn hình đột ngột chuyển sang một góc quay khác, một khung hình nhỏ ở góc trên bên phải. Đó là hình ảnh Tùng đang ngồi trong phòng bên cạnh, trước một dàn máy tính phức tạp. Tay hắn lướt trên bàn phím, rồi dừng lại ở một thiết bị điều khiển từ xa nhỏ gọn. Hắn nhếch mép cười.

"Chị biết đấy, tôi đã cài đặt một vài thứ thú vị trong căn nhà này. Không chỉ là camera đâu."

Ngay lập tức, Lan cảm thấy một luồng điện nhẹ truyền qua cơ thể. Nó bắt đầu từ một điểm nhạy cảm trên đùi, rồi lan tỏa khắp nơi. Một cảm giác vừa lạ lẫm, vừa kinh tởm, vừa khó chịu. Cô giật mình, cố gắng nắm chặt đùi mình, nhưng cảm giác đó vẫn không ngừng lại.

"Đây là một thiết bị rung mini, chị Lan," Tùng giải thích, giọng hắn như một giáo viên đang giảng bài. "Tôi đã khéo léo gắn nó vào vài nơi trên cơ thể chị khi chị đang ngủ, từ rất lâu rồi. Nó cực kỳ nhỏ gọn, và tôi cá là chị không hề hay biết."

Cơn sốc ập đến khiến Lan cứng đờ. Hắn... hắn đã làm điều đó? Khi cô đang ngủ? Sự ghê tởm tột độ khiến cô muốn ói. Hắn đã xâm phạm cô từ rất lâu, theo một cách còn bệnh hoạn hơn cả việc lắp camera.

"Nào, hãy thử một mức độ nhẹ xem sao," Tùng nói, và luồng điện tăng lên một chút. Cảm giác khó chịu biến thành một sự kích thích cưỡng bức, lan ra khắp cơ thể Lan, khiến cô rùng mình. Cô cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng. "Thấy không? Nó khá... thú vị đấy chứ. Và đây chỉ là mức một thôi. Tôi có thể tăng lên mức mười. Hoặc là... tôi có thể điều khiển nó phát ra những tần số khác, những tần số mà chị chưa bao giờ nghĩ tới."

Lan thở hổn hển. Cô nhìn xuống chiếc váy ngủ mỏng tang, rồi nhìn lên màn hình, nơi ánh mắt Tùng đang dán chặt vào cô. Hắn đang tận hưởng từng giây phút này, tận hưởng sự bất lực và nỗi sợ hãi của cô.

"Vậy thì, chị Lan, chị có muốn tự cởi nó ra không? Hay là chị muốn tôi... giúp chị?"

Lan không thể chịu đựng thêm nữa. Nỗi sợ hãi và sự sỉ nhục đã hoàn toàn đè bẹp ý chí phản kháng cuối cùng của cô. Cô run rẩy đưa tay lên, nắm lấy vạt áo ngủ.

"Tôi... tôi sẽ làm," cô thì thào, giọng nói lạc hẳn đi.

Tùng cười đắc thắng. "Tốt lắm. Khán giả đang chờ đợi đấy."

Với đôi tay run rẩy, Lan từ từ kéo chiếc váy ngủ lên, để lộ bờ vai trần, rồi đến ngực. Cô nhắm mắt lại, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào. Mỗi inch da thịt lộ ra đều là một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của cô. Cảm giác lạnh lẽo của không khí chạm vào da thịt cô, cùng với cảm giác bị hàng ngàn con mắt vô hình soi mói, khiến cô muốn tan biến.

Khi chiếc váy ngủ hoàn toàn bị kéo lên ngang eo, để lộ phần trên cơ thể hoàn toàn trần trụi, một tiếng "tinh" khác vang lên.

"Tuyệt vời! 'AnonymousObserver' vừa gửi 500 đô la!" Giọng Tùng vang lên. "Anh ta muốn chị... quay lưng lại."

Lan cắn chặt môi, vị máu mằn mặn trong miệng. Cô làm theo, chậm rãi xoay người, để tấm lưng trần đối diện với màn hình. Cô cảm thấy làn da mình nóng ran, một sự bỏng rát không thể xoa dịu. Sự trần trụi của cô không phải là sự tự do, mà là một sự phơi bày nhục nhã, một món hàng bị định giá và trao đổi trong bóng tối.

Cảm giác ê ẩm từ thiết bị rung vẫn còn đó, âm ỉ như một lời nhắc nhở không ngừng về sự kiểm soát tuyệt đối của Tùng. Lan không còn là chủ nhân của chính mình, của ngôi nhà này. Cô chỉ là một con rối, đang diễn một vở kịch bi thảm trên "sân khấu" mà Tùng đã dựng lên, dưới sự chứng kiến của những kẻ ẩn danh.

Tùng tiếp tục đọc những yêu cầu, mỗi yêu cầu lại tàn nhẫn và sâu sắc hơn cái trước. "DarkDesire" muốn cô chạm vào những điểm nhạy cảm. "ShadowMaster" muốn cô mô phỏng một cử chỉ gợi tình nào đó. Mỗi lần như vậy, Tùng lại điều khiển thiết bị rung, hoặc buông ra một lời đe dọa lạnh lùng, đẩy Lan vào bước đường cùng.

Nước mắt cô chảy thành dòng, nhưng không một tiếng nấc thoát ra. Cô đã cạn kiệt nước mắt, cạn kiệt sức lực để phản kháng. Cô chỉ còn là một cái xác không hồn, thực hiện mọi lệnh một cách máy móc. Căn phòng khách sang trọng, dưới ánh sáng xanh tím u ám, đã biến thành một nhà hát của sự sỉ nhục, nơi cô là diễn viên chính, và bi kịch của cô là màn trình diễn không hồi kết.

Đêm dài như vô tận. Từng yêu cầu, từng cử chỉ, từng sự chạm trán với nỗi nhục nhã, đều khắc sâu vào tâm hồn Lan, xé nát cô từ bên trong. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Ánh sáng duy nhất trong cuộc đời cô đã tắt ngúm, và cô đang chìm sâu hơn vào một vực thẳm đen tối không đáy, nơi có một con quỷ đang mỉm cười đắc thắng, và hàng ngàn ánh mắt vô hình đang say sưa theo dõi.

💬 Bình luận chương