Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: BÍ MẬT CỦA NỮ CHỦ NHÀ VÀ GÃ KHÁCH TRỌ

Bóng Đêm Gõ Cửa

🧾 Chương 1 🕒 30/01/2026 06:25 👁 6 lượt xem
← Trước Sau →
Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những ánh neon đủ màu sắc nhấp nháy như đôi mắt vô số quỷ dữ đang dòm ngó. Nhưng trong căn penthouse xa hoa của Lan, chỉ có một thứ ánh sáng duy nhất khiến cô cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy: ánh sáng xanh lờ mờ từ màn hình máy tính bảng. Từng con số đỏ lòm trên bảng excel như những nhát dao cứa vào từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh của người phụ nữ 32 tuổi ấy.

Lan từng là hiện thân của sự kiêu sa và độc lập. Sau cái chết đột ngột của chồng ba năm trước, cô đã tự mình vực dậy, biến khu trọ cũ kỹ thành một tổ hợp căn hộ cao cấp, thông minh bậc nhất thành phố. Khu trọ mang tên "Lan Garden" không chỉ là tài sản mà còn là niềm tự hào, là biểu tượng cho nghị lực phi thường của cô. Mái tóc đen nhánh uốn lượn ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sắc sảo ẩn chứa một nỗi u hoài khó gọi tên, cùng với thân hình thon gọn, đầy đặn ẩn sau lớp váy lụa satin mỏng manh – tất cả tạo nên một bức tranh về người phụ nữ đẹp đến nao lòng nhưng cũng khó gần đến đáng sợ. Cô sống khép kín, gần như tự cô lập mình khỏi thế giới bên ngoài, và đặc biệt cảnh giác với đàn ông, như thể mỗi người đàn ông đều mang trong mình một mầm mống nguy hiểm.

Thế nhưng, sự kiêu kỳ ấy giờ đây đang bị bóp nghẹt dưới gánh nặng của những khoản nợ khổng lồ. Một dự án đầu tư mạo hiểm sụp đổ như domino, cuốn phăng tất cả những gì cô đã gây dựng. Ngân hàng đã bắt đầu gửi thư cảnh báo, và tệ hơn, những kẻ cho vay nặng lãi mà cô đã mắc nợ trong lúc túng quẫn nhất, đã bắt đầu hành động.

Tiếng chuông cửa chợt vang lên, dồn dập và thô bạo, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Lan giật mình, chiếc máy tính bảng trên tay suýt rơi xuống sàn. Cô biết, chúng đã đến. Không phải là khách hàng tiềm năng, cũng không phải nhân viên quản lý khu trọ. Đây là những con quỷ dữ thật sự.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực. Đôi chân trần của cô lướt trên sàn đá cẩm thạch mát lạnh, tiến về phía màn hình camera an ninh. Ba gã đàn ông, thân hình vạm vỡ, xăm trổ chi chít, đứng sừng sững trước cửa chính. Tên cầm đầu, một gã trán dô, mặt sẹo, nhếch mép cười lộ ra hàm răng ố vàng.

"Mở cửa đi, chị Lan ơi! Anh em đến thăm hỏi tí mà làm gì căng thế?" Giọng hắn ồm ồm, cố tình nói lớn qua hệ thống chuông hình, để mỗi từ ngữ đều mang theo sự hăm dọa.

Lan không trả lời, chỉ siết chặt bàn tay đang đặt trên bảng điều khiển. Cô đã cài đặt hệ thống khóa cửa thông minh kiên cố nhất, nhưng cô biết, chúng có đủ cách để vào. Vấn đề không phải là cánh cửa, mà là thời gian. Cô không thể trốn mãi.

"Mở cửa đi, không anh em phá cửa đấy!" Tên khác húc vai vào cửa, tạo ra một tiếng động lớn, rung chuyển cả hành lang. "Chị mà để tụi em vào bằng cách đó, thì mọi chuyện không còn dễ chịu đâu nha!"

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Lan. Cô cảm thấy trái tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lan Garden, nơi cô đã dồn hết tâm huyết, nơi cô nghĩ là an toàn nhất, giờ đây lại giống như một cái lồng chờ bị phá tung.

Cô biết mình không còn lựa chọn. Với một tiếng thở dài đầy cam chịu, Lan nhấn nút mở khóa. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, báo hiệu sự sụp đổ của một pháo đài.

Ba gã đàn ông xông vào như những con thú đói. Không chút lịch sự, chúng sải bước vào phòng khách sang trọng, đôi giày bẩn thỉu giẫm lên tấm thảm Ba Tư đắt tiền. Mùi thuốc lá và bia rượu xộc thẳng vào mũi Lan, khiến cô rùng mình.

"Chào chị Lan!" Tên trán dô cười khẩy, liếc nhìn từ đầu đến chân Lan với ánh mắt thèm thuồng, dừng lại ở đường cong gợi cảm của chiếc váy ngủ. "Cứ tưởng chị kiêu sa đến mức không thèm tiếp khách chứ. Nào, nói chuyện tí nhỉ?"

"Các anh muốn gì?" Lan cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng đôi tay cô siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.

"Muốn gì hả? Muốn tiền chứ muốn gì!" Hắn cười phá lên, hai tên còn lại cũng hùa theo. "Năm tỷ, cả gốc lẫn lãi. Chị định trốn chui trốn lủi đến bao giờ? Giấy tờ nhà đất, sổ đỏ, các loại giấy tờ thế chấp, chị liệu mà chuẩn bị đi. Anh em không rảnh mà chơi trò mèo vờn chuột đâu."

"Tôi... tôi cần thêm thời gian," Lan lắp bắp. "Các anh cho tôi thêm một tuần, tôi sẽ xoay sở được."

"Một tuần? Chị nghĩ tụi tôi trẻ con chắc?" Tên trán dô tiến lại gần, mùi hôi khó chịu từ miệng hắn phả thẳng vào mặt Lan. Hắn cúi người xuống, ánh mắt đầy đe dọa. "Hay là chị muốn trả bằng thứ khác? Nghe nói chị Lan xinh đẹp lắm mà, lại góa chồng nữa chứ. Anh em đây cũng rảnh rỗi lắm..." Hắn đưa tay định chạm vào mặt cô.

Lan lùi lại một bước, ánh mắt tóe lửa. "Đừng động vào tôi!"

"Ồ, ra vẻ thanh cao cơ à?" Hắn cười khẩy, bàn tay lơ lửng giữa không trung. "Nhưng chị Lan ơi, ở đời này, có tiền là có tất cả. Không có tiền, thì cái vẻ thanh cao của chị cũng chẳng đáng một xu."

Đúng lúc căng thẳng tột độ ấy, một giọng nói trầm ổn, lạnh nhạt bất ngờ vang lên từ phía cửa phòng ngủ của Lan.

"Tôi nghĩ, các anh nên dừng lại ở đây thì hơn."

Ba gã côn đồ và cả Lan đều quay phắt lại. Đứng dựa lưng vào khung cửa là Tùng, chàng thanh niên 24 tuổi thuê căn phòng sát vách phòng ngủ của Lan. Hắn mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, quần jeans bạc màu, mái tóc rối bù như vừa mới ngủ dậy. Đôi mắt hắn ẩn sau cặp kính cận gọng dày, nhưng ánh mắt ấy lại sắc lạnh, gần như không có cảm xúc. Tùng là một lập trình viên IT thiên tài, nhưng trong mắt Lan, hắn chỉ là một gã sinh viên lập dị, lầm lì, chỉ biết cắm mặt vào máy tính. Cô chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ xen vào chuyện của mình.

Tên trán dô cau mày, nhìn Tùng với vẻ khinh thường. "Thằng ranh con nào đây? Mày muốn chết hả?"

Tùng không hề nao núng, thậm chí còn nở một nụ cười nhạt. "Các anh có thể đi về. Khoản nợ này, tôi sẽ thay chị Lan trả."

Cả Lan và ba gã kia đều sững sờ. Lan nhìn Tùng với vẻ khó tin. Tùng? Gã sinh viên thuê trọ này ư? Hắn lấy đâu ra năm tỷ?

"Mày nói gì cơ?" Tên trán dô híp mắt lại, đánh giá Tùng từ đầu đến chân. "Mày có tiền ư? Năm tỷ không phải là số lẻ đâu thằng nhóc."

Tùng không đáp lời, chỉ rút điện thoại ra, lướt vài cái rồi đưa màn hình về phía chúng. "Đây là thông tin tài khoản của các anh, đúng không? Tôi sẽ chuyển trước một nửa, hai tỷ rưỡi. Nửa còn lại, sau khi các anh rời đi, tôi sẽ chuyển nốt."

Trên màn hình điện thoại, Lan thoáng thấy một giao diện ngân hàng với số dư tài khoản khổng lồ, vượt xa con số năm tỷ. Cô choáng váng. Không thể nào!

Ba gã côn đồ nhìn nhau, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang nghi hoặc, rồi tham lam. Tên trán dô cầm lấy điện thoại của Tùng, xem xét kỹ lưỡng. Hắn gật đầu, ra hiệu cho một tên khác kiểm tra tài khoản. Chỉ vài giây sau, tên kia gật đầu xác nhận.

"Được thôi, thằng nhóc. Mày ra tay hào phóng đấy," Tên trán dô cười khẩy, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy cảnh giác. "Nhưng tại sao mày lại giúp con mụ này? Mày có mục đích gì?"

Tùng nhìn thẳng vào mắt Lan, một cái nhìn sâu thẳm, gần như xuyên thấu. "Mục đích của tôi, sẽ chỉ mình tôi và chị Lan biết. Các anh chỉ cần nhận tiền và đi về."

Sau khi nhận đủ số tiền, ba gã côn đồ rời đi một cách nhanh chóng, không quên để lại những lời đe dọa vu vơ cho Lan, như thể muốn nhắc nhở rằng món nợ này dù sao cũng đã được trả bởi một người không phải cô. Khi cánh cửa đóng sập lại, trả lại sự im lặng đến đáng sợ cho căn penthouse, Lan vẫn đứng bất động, hoàn toàn choáng váng. Cứu tinh của cô, hay kẻ săn mồi mới?

Cô quay lại nhìn Tùng, người vẫn đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt không rời khỏi cô. "Anh... anh thật sự đã trả nợ cho tôi?" Giọng cô run rẩy.

Tùng gật đầu nhẹ. "Tất nhiên. Năm tỷ." Hắn bước chậm rãi vào phòng khách, đôi mắt quét một lượt căn phòng sang trọng, rồi dừng lại ở Lan. "Và bây giờ, đến lượt chị trả nợ cho tôi."

Lan cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết, đây mới là phần khó khăn nhất.

"Anh muốn gì?" Lan hỏi, giọng khản đặc.

Tùng tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người ngày càng rút ngắn. Hắn không có vẻ mặt đe dọa như lũ côn đồ, nhưng sự điềm tĩnh và ánh mắt sâu thẳm của hắn lại khiến Lan cảm thấy bất an hơn gấp bội. Hắn dừng lại cách cô vài bước chân, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cô, như thể đang đọc thấu mọi suy nghĩ.

"Chị Lan, chị là một người phụ nữ rất đẹp. Đẹp đến mức tôi đã không kìm lòng được mà phải theo dõi chị từ lâu rồi."

Lan sững sờ. "Anh... anh nói gì?"

Tùng nở một nụ cười nhếch mép, một nụ cười không hề mang ý vui vẻ, mà giống như một kẻ săn mồi đã nắm chắc con mồi trong tay. "Chị nghĩ khu trọ này là thông minh? Chị nghĩ hệ thống smarthome của chị là an toàn? Chị nhầm rồi."

Hắn đưa tay về phía chiếc TV lớn trên tường. Màn hình TV bỗng tự động bật sáng, không phải là một kênh truyền hình nào, mà là một đoạn video. Video đó... là cảnh Lan đang tắm, hoàn toàn khỏa thân, mái tóc ướt đẫm, đôi mắt nhắm nghiền trong làn hơi nước. Rồi cảnh cô thay đồ trong phòng ngủ, mỗi cử chỉ, mỗi đường cong đều được quay lại một cách rõ nét, không chút che đậy. Camera được đặt ở những góc khuất nhất, tưởng chừng vô hại, nhưng lại ghi lại tất cả.

Lan há hốc mồm, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Cô lùi lại từng bước, cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng mình. Đây là điều kinh tởm nhất cô từng thấy. Toàn bộ sự riêng tư, sự tôn nghiêm của cô đã bị xâm phạm một cách trắng trợn.

"Anh... anh là đồ khốn nạn!" Lan hét lên, giọng đầy căm phẫn và ghê tởm.

Tùng vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh lùng. "Tôi là một lập trình viên. Đối với tôi, việc đột nhập vào hệ thống của chị dễ như bỡn. Tôi đã lắp camera siêu nhỏ trong phòng tắm, phòng ngủ của chị từ rất lâu rồi. Tôi biết tất cả mọi thứ về chị, chị Lan. Thói quen, sở thích, cả những bí mật thầm kín nhất của chị khi chị ở một mình." Hắn liếc nhìn một cách đầy ẩn ý vào màn hình TV đang chiếu cảnh cô vuốt ve cơ thể mình trong gương.

"Mọi thứ... mọi thứ tôi biết về chị, giờ đây đều là tài sản của tôi."

Hắn chậm rãi tiến lại gần Lan hơn nữa, cho đến khi hơi thở của hắn phả vào mặt cô. "Tôi đã nói rồi, chị sẽ trả nợ cho tôi bằng 'vốn tự có' của chị."

Lan run rẩy, nước mắt trào ra. Cô biết mình đã rơi vào địa ngục. Kẻ đã "cứu" cô khỏi lũ xã hội đen, lại chính là con quỷ đáng sợ hơn gấp vạn lần.

"Tôi... tôi sẽ làm gì cho anh?" Cô thều thào, chấp nhận số phận.

Tùng cười, nụ cười lần này mang theo một sự khoái trá bệnh hoạn. Hắn vươn tay, vuốt nhẹ lên má Lan, một cử chỉ đầy dứt khoát và sở hữu. "Chị Lan à, căn nhà này của chị, từ giờ sẽ là 'phim trường' của tôi. Và chị... là 'nữ diễn viên' độc quyền."

Hắn quay lưng lại, bước về phía cửa phòng mình. "Hãy chuẩn bị đi. Từ đêm nay, trò chơi mới thực sự bắt đầu."

Khi Tùng bước vào phòng và đóng sập cửa lại, Lan quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra không ngừng. Căn nhà thông minh giờ đây không còn là nơi trú ẩn an toàn, mà là một nhà tù không lối thoát, với vô số đôi mắt vô hình đang dòm ngó. Cô biết, cuộc đời cô, sự tự do của cô, đã kết thúc. Và đây mới chỉ là khởi đầu của một bi kịch tăm tối.

💬 Bình luận chương