Ánh sáng tàn nhẫn trong đáy mắt Dạ Phong không hề dập tắt. Ngay lập tức, hắn hành động. Thời gian là thứ xa xỉ mà kẻ săn lùng quyền lực không bao giờ cho phép mình lãng phí. Thành Phố Hủ Hoại là một mục tiêu, và Tứ Đại Thánh Điện chỉ là những con tốt cản đường.
Hắn không phí lời, không chần chừ. Với một cái phẩy tay nhẹ, ánh trăng bạc từ bên ngoài cửa sổ căn phòng ẩn dật này dường như bị bóp méo, nuốt chửng lấy hình dáng hắn. Chỉ còn lại một làn khói đen mỏng tang, lướt qua khe cửa sổ, tan biến vào màn đêm. Đây là kỹ năng ‘Ảo Ảnh Hư Không’ – một trong những năng lực cơ bản của Chức Nghiệp Ẩn Sát mà hắn đã tôi luyện đến mức thượng thừa, cho phép hắn hòa mình vào bóng tối, vượt qua những lớp phòng thủ tầm thường.
Dạ Phong không trực tiếp tiến thẳng đến Thành Phố Hủ Hoại. Hắn biết rõ sự canh gác của Tứ Đại Thánh Điện không chỉ dừng lại ở vòng ngoài di tích. Những phái đoàn trinh sát, những điểm tuần tra bí mật, những trạm gác tiền tiêu – tất cả đều là tai mắt của chúng, rải rác trong bán kính hàng trăm dặm. Hắn cần thông tin. Thông tin chi tiết, mới nhất, không phải những tin đồn vặt vãnh đã cũ.
Mục tiêu đầu tiên của hắn là một trạm gác nhỏ nằm khuất trong một thung lũng đá, cách Thành Phố Hủ Hoại khoảng hai mươi dặm. Nơi đây thường có khoảng một tiểu đội Thánh Vệ, phụ trách giám sát các tuyến đường mòn phụ và phát hiện những kẻ xâm nhập từ xa. Một mục tiêu không quá khó khăn, nhưng đủ để Dạ Phong ‘khai thác’.
Hắn di chuyển như một bóng ma, lướt qua những khu rừng cổ thụ bị tàn phá, những dãy núi đá lởm chởm nhuốm màu u ám của thời gian. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không để lại dấu vết, không gây ra một tiếng động nhỏ. Hắn cảm nhận được luồng khí tức ma thuật lẩn quất trong không khí, những lời nguyền cổ xưa vẫn còn vương vấn, tạo nên một áp lực vô hình lên tâm trí bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến gần. Nhưng với Dạ Phong, đó chỉ là những lời thì thầm vô nghĩa của quá khứ, không đủ sức lay chuyển ý chí sắt đá của hắn.
Khi đến gần trạm gác, hắn ẩn mình trong một bụi cây rậm rạp trên đỉnh đồi, quan sát xuống. Ba Thánh Vệ đang trực gác, hai người ngồi cạnh đống lửa lụi tàn, một người đứng tựa vào gốc cây, ánh mắt lơ đãng nhìn vào khoảng không. Lớp giáp trụ bạc của họ phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, khiến họ nổi bật như những mục tiêu di động trong màn đêm.
Dạ Phong nhếch mép. Quá sơ hở. Tứ Đại Thánh Điện đã quá quen với việc dựa vào danh tiếng và quyền uy để dọa nạt, khiến những kẻ yếu hơn không dám bén mảng. Chúng đã quên mất rằng, vẫn có những kẻ không hề sợ hãi, thậm chí còn khao khát chọc giận chúng.
Hắn khẽ khàng rút ra một con dao găm được chế tác từ Xích Thiết – một loại kim loại quý hiếm có khả năng hấp thụ và khuếch đại năng lượng bóng tối. Lưỡi dao sắc lẹm, đen như mực, không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào. Hắn ném con dao về phía Thánh Vệ đang đứng gác.
Không phải là một nhát dao chí mạng, mà là một đòn đánh phủ đầu. Lưỡi dao bay vút trong im lặng, cắm phập vào vai của Thánh Vệ.
"Ư!"
Tiếng rên khẽ lọt ra khỏi kẽ răng. Thánh Vệ giật mình, theo bản năng đưa tay ôm vai, con dao găm vẫn còn rung lên bần bật. Hai đồng đội của hắn lập tức bật dậy, rút kiếm, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh.
"Có chuyện gì vậy, Riel?"
"Ai đó... có kẻ tấn công!" Riel hổn hển nói, cố gắng rút con dao ra khỏi vai mình, nhưng lưỡi dao dường như đã khóa chặt vào xương cốt.
Trước khi chúng kịp phản ứng thêm, Dạ Phong đã lao xuống. Hắn không xuất hiện từ bóng tối phía sau, mà trực tiếp hiện ra ngay giữa chúng, như thể hắn luôn ở đó. Tốc độ kinh hoàng, hoàn toàn vượt xa giới hạn của một phàm nhân.
"Diệt Hồn Đả!"
Bàn tay hắn vung lên, một luồng năng lượng đen đặc mang theo hơi lạnh thấu xương đánh thẳng vào ngực một Thánh Vệ. Lớp giáp trụ bạc lập tức biến dạng, lõm sâu vào, và tên Thánh Vệ đó, chưa kịp kêu một tiếng, đã ngã vật xuống, hồn phách bị trấn áp, cơ thể co giật rồi bất động. Đôi mắt hắn trợn trừng, không còn một tia sự sống. Đây là một kỹ năng mới mà Dạ Phong đã dung hợp từ Chức Nghiệp Vong Hồn Sư và Sát Thủ Bóng Đêm, cho phép hắn tấn công trực tiếp vào linh hồn đối thủ, khiến chúng mất đi khả năng chống cự trước khi cơ thể kịp chịu tổn thương vật lý.
Thánh Vệ còn lại kinh hoàng, vung kiếm chém tới. Lưỡi kiếm sáng loáng xé toạc màn đêm, nhưng Dạ Phong đã biến mất. Hắn lại biến thành một làn khói đen, lướt qua dưới cánh tay tên Thánh Vệ, xuất hiện phía sau hắn trong tích tắc.
"Ngươi quá chậm." Giọng nói của Dạ Phong lạnh lẽo như băng giá, vang lên ngay sát tai tên Thánh Vệ.
Một bàn tay lạnh buốt như tử khí đặt lên gáy hắn. Thánh Vệ chưa kịp cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng, cổ họng đã bị bóp nghẹt. Một luồng khí tức âm hàn tuôn thẳng vào hệ thần kinh, khiến toàn thân hắn tê liệt.
"Thông tin." Dạ Phong nói, không một chút biểu cảm. "Nói cho ta biết mọi thứ về Thành Phố Hủ Hoại và Tứ Đại Thánh Điện."
Tên Thánh Vệ run rẩy, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía tên Riel đang cố gắng gỡ con dao khỏi vai. Hắn không còn khả năng chống cự, ý chí đã bị nghiền nát bởi khí tức khủng khiếp của Dạ Phong.
"Lối... lối vào chính... bị phong ấn bởi Mạn Đà La Phép Thuật... cần ba chìa khóa từ ba Thánh Điện... tuần tra... mỗi giờ... thay đổi... mật mã... ba ngày một lần..." Tên Thánh Vệ lắp bắp, những thông tin rời rạc nhưng quý giá tuôn ra.
Dạ Phong lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm. Hắn không cần phải dùng đến những phương pháp tra tấn dã man. Chỉ cần áp đặt một chút áp lực tinh thần từ sức mạnh của Vong Hồn Sư là đủ để phá vỡ ý chí của những kẻ yếu kém này.
"Còn gì nữa?" Hắn thúc giục, bàn tay siết nhẹ.
"Có... có một lối đi bí mật... được canh gác bởi... một con