Ánh nắng hoàng hôn trải dài trên Quảng Trường Chuyển Chức, nhuộm vàng những khối kiến trúc đá cổ kính và hàng ngàn gương mặt đang chen chúc bên dưới. Ngày Chuyển Chức, một trong những sự kiện trọng đại nhất đời người, luôn mang theo sự pha trộn kỳ lạ giữa hy vọng và nỗi sợ hãi. Đối với một thế giới mà định mệnh của mỗi cá nhân được viết nên bởi chính chức nghiệp họ nhận được, ngày này không khác gì cánh cổng dẫn đến vinh quang hoặc vực sâu.
Tiếng hò reo vang vọng khi một thiếu niên bảnh bao bước xuống từ bục đá thiêng, trên trán anh ta một phù hiệu lấp lánh hiện ra: “Kiếm Sĩ Tinh Anh”. Tiếng trầm trồ vang lên. Đó là một chức nghiệp mạnh mẽ, một bước khởi đầu vững chắc trên con đường chiến đấu. Những giọt nước mắt hạnh phúc của gia đình anh ta, tiếng chúc mừng từ đám đông, tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo về một tương lai tươi sáng.
Dạ Phong, đứng lẫn trong đám đông, chỉ khẽ nhếch môi. Tương lai tươi sáng? Hắn đã thấy quá nhiều "tương lai tươi sáng" bị nghiền nát dưới gót giày của những kẻ nắm giữ "Thiên Chức" thực sự. Cái thế giới này, với vẻ ngoài lấp lánh của vô vàn chức nghiệp, thực chất lại là một nhà tù khổng lồ. Những con đường dung hợp mạnh mẽ nhất, những bí mật để chạm đến sức mạnh đỉnh cao, đều đã bị các thế lực lớn lũng đoạn, phong tỏa. Chúng biến di sản của nhân loại thành tài sản riêng, đẩy hàng tỷ người vào vòng xoáy của những chức nghiệp tầm thường, mãi mãi là nền móng cho quyền lực của chúng.
Gia tộc Lạc của Dạ Phong không phải ngoại lệ. Là một trong những gia tộc cổ xưa và danh giá bậc nhất, họ sở hữu bí pháp để dung hợp Chức Giả thành “Cung Thủ Tinh Tú” – một trong những con đường Cung Thủ mạnh nhất được biết đến. Sức mạnh đó đã giúp Lạc gia đứng vững qua hàng trăm năm, nhưng cũng trói buộc họ vào những quy tắc ngầm, những liên minh phức tạp với các thế lực khác. Dạ Phong được sinh ra với dòng máu tinh khiết nhất của gia tộc, được kỳ vọng sẽ trở thành một Cung Thủ Tinh Tú xuất chúng, tiếp nối vinh quang tổ tiên. Nhưng những kỳ vọng đó, đối với hắn, chẳng khác nào gông xiềng.
Hắn ghét cái vòng luẩn quẩn đó, ghét cái vẻ mặt giả dối của những kẻ quyền quý, và càng ghét cái bản chất mục ruỗng của cái gọi là "Thiên Chức" này. Hắn không muốn trở thành một con cờ trong ván cờ của kẻ khác. Hắn muốn tự mình vẽ nên con đường, dù con đường đó có phải nhuốm máu và xương cốt.
Đám đông dần thưa thớt khi màn đêm buông xuống. Chỉ còn lại những người trẻ tuổi như Dạ Phong, đang chờ đến lượt mình. Một luồng khí căng thẳng bao trùm, nặng nề hơn cả sự háo hức ban ngày. Lúc này, mỗi cái tên được xướng lên đều kèm theo những tiếng thở phào nhẹ nhõm hoặc tiếng rên rỉ tuyệt vọng.
"Lạc Dạ Phong!" Giọng nói trang trọng của Trưởng Lão Hội Chuyển Chức vang lên, phá vỡ sự im lặng.
Dạ Phong bước lên bục đá, ánh mắt lạnh nhạt quét qua Trưởng Lão Trấn Vũ, một người đàn ông tóc bạc phơ với khuôn mặt khắc khổ, và cả ánh nhìn dò xét của những thành viên Lạc gia đang ngồi ở hàng ghế danh dự. Hắn biết, họ đang mong chờ một Kiếm Sĩ, một Pháp Sư, hoặc ít nhất là một Chức Giả có tiềm năng để trở thành Cung Thủ Tinh Tú.
Hắn đặt tay lên Viên Đá Chuyển Chức cổ xưa. Bề mặt viên đá lạnh lẽo, nhưng ngay lập tức một luồng năng lượng mạnh mẽ luân chuyển qua lòng bàn tay hắn, xông thẳng vào huyết mạch. Hắn cảm nhận được sự thức tỉnh, một cái gì đó đang trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn. Không phải là một sức mạnh bùng nổ, mà là một sự kết nối kỳ lạ, như một sợi dây vô hình liên kết hắn với một khái niệm cổ xưa, một giao ước bị lãng quên.
Ánh sáng từ Viên Đá Chuyển Chức bùng lên, không rực rỡ chói lòa như những người khác, mà mang một màu tím thẫm u ám, lập lòe như ngọn lửa ma trơi. Phù hiệu trên trán Dạ Phong dần hiện rõ. Không phải kiếm, không phải cung, không phải trượng. Mà là một biểu tượng phức tạp, khó hiểu, giống như một vòng xoáy của các giao ước cổ xưa và những lời thề bị phá vỡ.
Trưởng Lão Trấn Vũ nheo mắt nhìn, vẻ mặt từ trang trọng chuyển sang nghi hoặc, rồi bất ngờ biến sắc. Ông ta lẩm bẩm một cái tên mà dường như đã bị lãng quên từ hàng ngàn năm.
"Kẻ Đánh Đổi..."
Cả quảng trường chìm vào im lặng. Tiếng xì xào bắt đầu lan ra, nhỏ dần rồi bùng lên như sóng dữ. "Kẻ Đánh Đổi? Đó là cái gì?" "Một chức nghiệp cổ xưa sao?" "Ta chưa từng nghe nói!"
Những thành viên Lạc gia trên hàng ghế danh dự cũng không giấu nổi vẻ thất vọng và bàng hoàng. Cung Thủ Tinh Tú? Làm sao một "Kẻ Đánh Đổi" có thể trở thành Cung Thủ Tinh Tú? Chức nghiệp này nghe có vẻ... tà dị, thậm chí đáng sợ.
Dạ Phong lùi lại một bước, cảm nhận phù hiệu trên trán mình. Hắn không bất ngờ. Hắn đã linh cảm được điều này từ lâu. Một con đường khác biệt, một vận mệnh bị lãng quên. "Kẻ Đánh Đổi" – không phải là một chiến binh, cũng chẳng phải là một pháp sư. Nó là một sự tồn tại đứng giữa ranh giới, một kẻ có thể thiết lập giao ước với mọi thứ, từ linh hồn đến sức mạnh nguyên tố, từ sinh vật huyền bí đến cả những khái niệm trừu tượng. Cái giá phải trả luôn là thứ mà người thường không thể chấp nhận được. Nhưng đối với Dạ Phong, đó mới là sức mạnh thực sự. Sức mạnh có thể thao túng, có thể định đoạt, không bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ kỹ.
Trấn Vũ Trưởng Lão hít một hơi sâu, lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Lạc Dạ Phong, chức nghiệp của ngươi là 'Kẻ Đánh Đổi'. Một chức nghiệp cổ xưa, rất hiếm gặp. Hãy tu luyện thật tốt." Giọng ông ta cố giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt lướt qua Dạ Phong vẫn lộ rõ sự bất an.
Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng thành. Mặt đất rung chuyển. Tiếng la hét hoảng loạn vang vọng, xé tan không khí trang nghiêm. Một sinh vật khổng lồ, thân hình phủ đầy lớp vảy đen kịt và đôi cánh dơi rộng lớn, đập mạnh xuống đất, tạo ra một làn sóng xung kích. Đó là một con Quỷ Vực Phi Long cấp thấp, nhưng đủ sức gieo rắc kinh hoàng vào một đêm Chuyển Chức bình yên.
"Quỷ Vực Phi Long! Làm sao nó có thể đột nhập vào thành phố?!" Tiếng ai đó kinh hãi thốt lên.
Các Chức Giả bảo vệ thành phố lập tức hành động, nhưng rõ ràng họ không chuẩn bị cho một cuộc tấn công bất ngờ như vậy. Những tia sáng phép thuật, những nhát kiếm sắc bén lần lượt bổ vào con quái vật, nhưng lớp vảy cứng rắn của nó dễ dàng chống đỡ.
Trong lúc hỗn loạn, Dạ Phong thấy một nhóm người đang cố gắng chạy trốn. Trong số đó có một gia đình, một người phụ nữ ôm chặt đứa con nhỏ, bị một tảng đá đổ sập chắn mất lối đi. Ngay phía sau họ, con Quỷ Vực Phi Long gầm lên, chuẩn bị phun ra luồng hơi độc chết chóc.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Dạ Phong. "Kẻ Đánh Đổi". Cơ hội để hắn thử nghiệm sức mạnh mới.
Hắn không lao vào như một anh hùng. Hắn không có ý định cứu vớt bất cứ ai một cách vô điều kiện. Hắn chỉ thấy một tình huống mà hắn có thể khai thác, một cơ hội để chứng minh giá trị của mình, không phải với người khác, mà với chính bản thân hắn.
Trong khi các Chức Giả khác đang cố gắng cầm chân con Phi Long, Dạ Phong âm thầm di chuyển. Hắn không sử dụng vũ khí, cũng không có phép thuật tấn công rõ ràng. Thay vào đó, hắn tập trung tinh thần, hướng ánh mắt sâu thẳm vào con quái vật đang gầm gừ.
Một phù hiệu ma quái hiện lên trên lòng bàn tay hắn, phát ra ánh sáng tím mờ. Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng gió đêm: "Ta, Kẻ Đánh Đổi, muốn ngươi giao nộp... sự kháng cự."
Không ai nghe thấy lời hắn nói, cũng không ai hiểu được hành động của hắn. Nhưng trên người con Quỷ Vực Phi Long, một điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Lớp vảy cứng rắn của nó đột nhiên trở nên xám xịt, như bị rút cạn sinh khí. Con quái vật gầm lên đau đớn, không phải vì bị tấn công vật lý, mà là một nỗi đau đến từ sâu bên trong, từ chính bản chất của nó.
Sự kháng cự của nó, cái bản năng tự vệ đã ăn sâu vào gen loài rồng, đang bị tước đoạt.
Các Chức Giả đang chiến đấu với Phi Long bỗng thấy con quái vật trở nên chậm chạp, phản ứng kém cỏi một cách khó hiểu. Những đòn tấn công trước đó chỉ như gãi ngứa, giờ đây lại xuyên thủng lớp vảy đã hóa xám một cách dễ dàng.
Dạ Phong tiếp tục thì thầm, ánh mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc. "Ta muốn ngươi giao nộp... nỗi sợ hãi."
Và rồi, sự điên loạn trong mắt con Quỷ Vực Phi Long vụt tắt, thay vào đó là một vẻ trống rỗng, vô cảm. Nỗi sợ hãi đã rời bỏ nó, mang theo cả sự hung hãn, bản năng của một kẻ săn mồi. Nó đứng sững lại, như một bức tượng sống, chỉ còn là một khối thịt khổng lồ chờ đợi sự kết liễu.
"Giết nó!" Một Chức Giả hô to.
Các chiến binh xông lên, những nhát kiếm, đòn phép thuật không còn gặp bất kỳ sự kháng cự nào. Chỉ trong khoảnh khắc, con Quỷ Vực Phi Long khổng lồ đổ sập xuống, máu đen chảy lênh láng trên nền đá.
Đám đông reo hò, mừng rỡ vì thoát chết. Họ ca ngợi những Chức Giả đã chiến đấu dũng cảm. Không ai để ý đến Dạ Phong, kẻ đứng trong bóng tối, tay vẫn còn lấp lánh phù hiệu tím mờ. Hắn đã không hề tung ra một đòn tấn công trực diện nào. Hắn chỉ "đánh đổi".
Hắn đã lấy đi sự kháng cự và nỗi sợ hãi của con quái vật, biến nó thành một mục tiêu dễ dàng. Một hành động tàn nhẫn và lạnh lùng, không hề có nét anh hùng. Nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Dạ Phong nhìn bàn tay mình, rồi nhìn xác con Phi Long. "Kẻ Đánh Đổi." Hắn lặp lại cái tên, như đang nếm thử hương vị của nó. Đây chính là con đường của hắn. Một con đường mà hắn sẽ không bao giờ là "anh hùng" trong mắt người khác. Hắn sẽ là kẻ thao túng, kẻ lợi dụng, kẻ sẵn sàng trả bất kỳ giá nào để đạt được mục đích.
Các thế lực lớn muốn lũng đoạn những con đường dung hợp mạnh mẽ? Để xem. Hắn sẽ tìm ra con đường của riêng mình, một con đường mà chúng không bao giờ có thể kiểm soát. Một con đường được xây dựng trên những giao ước, những sự đánh đổi mà không ai dám nghĩ tới.
Đêm đã về khuya, nhưng trong lòng Dạ Phong, một ngọn lửa đen tối vừa được thắp lên. Một ngọn lửa của sự phản kháng, của tham vọng, của một ý chí sắt đá muốn định đoạt vận mệnh của chính mình, dù phải đạp lên tất cả những gì được gọi là lẽ phải.