Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 1,000 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
1,000
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc 2 hệ thống cùng cấp để ghép.

Đang tải dữ liệu...
Hỗ trợ
← Quay lại: Sau 5 năm tôi sống tốt hơn, cô ây không chịu

Người Cô Gặp Lại, Không Phải Tôi Của Năm Xưa

🧾 Chương 1 🕒 28/01/2026 09:22 👁 5 lượt xem
← Trước Sau →
Chiều Sài Gòn cuối năm, vẫn mang trong mình cái nóng oi ả và sự vội vã cố hữu, nhưng những con đường ở khu trung tâm đã được tô điểm bằng những quán cà phê với kiến trúc tối giản, lạnh lẽo, nép mình giữa những tòa nhà chọc trời. Trần Tuệ chọn một góc khuất trong quán mang tên "Dấu Chấm Lửng," cái tên nghe vừa hiện đại vừa ẩn chứa một sự dang dở. Anh đến sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, đủ để gọi một ly trà hoa đậu biếc đá, đủ để ngắm nhìn dòng người lướt qua khung cửa kính, và đủ để cảm nhận sự thay đổi của thành phố này—một sự thay đổi không ngừng nghỉ, tàn nhẫn và đẹp đẽ. Năm năm trước, anh sẽ không bao giờ chọn một nơi như thế này để gặp lại Miên Hà. Năm năm trước, anh sẽ không có đủ sự bình thản để ngồi đây, chờ đợi một người đã từng là tất cả, và giờ chỉ là một vết mờ trong ký ức.

Ly trà tỏa hơi lạnh, những cánh hoa đậu biếc xanh tím lịm dần trong làn nước. Trần Tuệ nhìn vào phản chiếu của chính mình trên mặt bàn kính, thấy một người đàn ông gầy hơn, ánh mắt sâu hơn, nhưng không có chút gì của sự yếu đuối hay tuyệt vọng mà anh từng mang theo. Cuộc đời đã buộc anh phải đứng vững, phải tự vá víy những mảnh vỡ của mình mà không cần bất kỳ bàn tay nào khác. Anh không tìm kiếm Miên Hà. Cuộc gặp gỡ này, chính xác hơn, là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà một người bạn chung đã cố tình sắp đặt, với ý tốt hay ý xấu, Trần Tuệ không buồn bận tâm.

Đúng ba giờ chiều, Miên Hà bước vào.

Cô không còn là cô gái của năm năm về trước, dù dấu vết của sự kiêu hãnh và vẻ đẹp sắc sảo vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn được mài giũa thêm. Miên Hà diện một chiếc đầm đen ôm sát, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng đầy quyền lực. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú và đôi xương quai xanh gợi cảm. Ánh mắt cô, như một tia laze cắt xuyên qua không gian ồn ã của quán cà phê, nhanh chóng tìm thấy Trần Tuệ. Không một chút do dự, không một chút bối rối, Miên Hà bước thẳng đến bàn của anh, mỗi bước đi đều phảng phất sự tự tin lạnh lẽo của một kẻ đã bỏ lại quá khứ rất xa.

Trần Tuệ không đứng dậy. Anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu xã giao, không hơn không kém. Miên Hà cũng không bất ngờ. Cô kéo chiếc ghế đối diện anh, nhẹ nhàng đến mức không tạo ra một tiếng động nào đáng kể, rồi ngồi xuống. Cử chỉ dứt khoát và điềm tĩnh, như thể cô đã lường trước mọi diễn biến.

“Chào cô.” Trần Tuệ lên tiếng trước, giọng anh trầm và đều, không pha chút cảm xúc nào.

Miên Hà ngước nhìn anh, ánh mắt kín đáo nhưng sắc như dao. Cô nhìn anh, không phải như một người yêu cũ, mà như một vật thể cần được phân tích, đánh giá. Hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, chỉ trong tích tắc, đủ để Trần Tuệ nhận ra phán đoán đầu tiên của cô.

Trong tâm trí Miên Hà, Trần Tuệ lúc này trông gầy gò, trầm lặng, mang dáng vẻ của một kẻ đã sống chật vật suốt nhiều năm. Anh vẫn mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần jeans bạc màu, không có chút gì nổi bật, khác xa với hình ảnh của cô. Miên Hà tin rằng việc Trần Tuệ ngồi đây, đối diện với cô, không phải là ngẫu nhiên. Nó là một sự bấu víu—một nỗ lực yếu ớt để níu lại điều gì đó đã mất, một sự thèm khát được nhắc nhở về những ngày tháng cũ. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó.

“Chào anh,” Miên Hà đáp lại, giọng cô thanh mảnh nhưng mang một chút lạnh lùng cố hữu. “Trông anh… có vẻ không được khỏe lắm.”

Trần Tuệ không phản ứng. Anh không đồng tình, cũng không phủ nhận. Anh chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan nơi đầu lưỡi. Anh biết Miên Hà đang cố gắng thăm dò, cố gắng tìm kiếm dấu vết của sự tổn thương mà cô tin rằng vẫn còn tồn tại trong anh. Cô muốn thấy anh yếu đuối, muốn thấy anh chưa thoát ra khỏi cái bóng của cô. Điều đó sẽ củng cố thêm cho câu chuyện mà cô tự dựng nên về việc mình đã "buông bỏ" thành công, còn anh thì không.

“Mất năm năm để cô nhận ra anh không khỏe sao?” Trần Tuệ hỏi ngược lại, một câu hỏi không mang ý trách móc, mà như một sự xác nhận cho khoảng cách giữa họ.

Miên Hà khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt kín đáo mà cô luôn giỏi che giấu. “Tôi nghĩ, nếu anh sống tốt, anh đã không xuất hiện ở đây hôm nay, đối diện với tôi. Có lẽ anh đã có một cuộc sống khác, đủ bận rộn để không còn nhớ đến những chuyện cũ.”

Trần Tuệ không tranh cãi. Anh hiểu. Trong mắt Miên Hà, anh vẫn là con người của năm năm trước—yếu đuối, tổn thương và chưa từng thoát ra khỏi nỗi đau cũ. Cô không thể chấp nhận một phiên bản Trần Tuệ khác, một Trần Tuệ đã tự đứng dậy mà không cần đến ánh sáng từ cô. Vì nếu anh đã thực sự ổn, vậy thì sự rời đi của cô năm xưa, những tổn thương mà cô gây ra, sẽ trở nên vô nghĩa. Miên Hà cần anh phải chật vật, cần anh phải đau khổ, để cô có thể cảm thấy thanh thản với lựa chọn của mình.

Và anh, Trần Tuệ của hiện tại, không có nhu cầu giải thích. Năm năm trước đã để lại những vết thương sâu, và chính sự im lặng ngày đó là lý do khiến cả hai rẽ sang hai hướng khác nhau. Anh đã từng khao khát một lời giải thích, một sự thấu hiểu. Nhưng giờ đây, những khao khát đó đã chết.

“Cô vẫn vậy,” Trần Tuệ nói, không nhìn vào mắt Miên Hà, mà hướng ánh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi dòng xe cộ vẫn hối hả trôi. “Vẫn cần phải phán xét người khác theo cách mình muốn thấy.”

Câu nói của Trần Tuệ như một nhát dao nhỏ, không gây thương tích lớn nhưng đủ để Miên Hà chững lại. Nụ cười trên môi cô cứng lại một chút. Cô không quen với việc Trần Tuệ, người từng luôn nhún nhường và cố gắng thấu hiểu cô, lại có thể nói ra một lời lẽ bình thản nhưng đầy gai góc như vậy.

“Tôi chỉ đang nói sự thật,” Miên Hà đáp, giọng cô hạ thấp hơn một chút, mang theo sự thách thức. “Nếu không phải sự thật, vậy thì anh đến đây làm gì? Tìm lại một chút kỷ niệm cũ? Hay là, muốn tôi giúp đỡ điều gì đó?”

Trần Tuệ thở dài nhẹ. Tiếng thở dài không phải vì mệt mỏi, mà vì sự vô nghĩa của cuộc hội thoại này. Anh không muốn lãng phí thêm thời gian để đối mặt với những định kiến cũ rích của Miên Hà. Sự thật hoàn toàn khác. Trong khoảng thời gian xa cách, anh đã trải qua đủ mất mát, đủ đau đớn để buộc phải trưởng thành. Anh không còn tìm kiếm sự cứu rỗi từ Miên Hà hay bất kỳ ai khác. Cuộc gặp lại này, chỉ là một sự trùng hợp, hoặc cùng lắm là một cái nhìn khép lại quá khứ cho trọn vẹn, không hơn không kém.

Anh đặt ly trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng giữa hai người. Anh nhìn thẳng vào Miên Hà, ánh mắt anh giờ đây không còn sự yếu đuối, cũng không còn sự tha thứ. Nó là sự trống rỗng, một sự bình thản đến đáng sợ.

“Tôi đến đây vì người bạn chung của chúng ta đã mời,” Trần Tuệ nói, giọng anh vẫn đều đều, không cao không thấp. “Và tôi cũng không nghĩ chúng ta còn bất kỳ điều gì để giúp đỡ nhau.”

Miên Hà định mở miệng phản bác, có lẽ muốn nói thêm điều gì đó để củng cố lập luận của mình, hoặc để nhấn mạnh rằng anh vẫn còn nợ cô một điều gì đó về mặt cảm xúc. Nhưng Trần Tuệ đã nhanh hơn.

“Và nhân tiện, có một chuyện tôi nghĩ cô nên biết,” anh tiếp tục, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. “Tôi sắp đính hôn.”

Lời nói của Trần Tuệ như một viên đá lạnh buốt rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Miên Hà hoàn toàn chững lại. Cả gương mặt cô, vốn dĩ luôn được kiểm soát chặt chẽ, giờ đây hiện lên một thoáng ngạc nhiên không thể che giấu. Đôi mắt cô mở to hơn một chút, môi khẽ hé ra, như muốn nói điều gì đó nhưng không thể phát ra âm thanh.

Không phải vì ghen tuông. Trần Tuệ biết rõ điều đó. Nỗi đau năm xưa đã quá lớn, và Miên Hà đã buông tay anh từ rất lâu. Phản ứng của cô lúc này không phải là sự tiếc nuối cho một mối tình đã mất, mà là sự chấn động sâu sắc trước một điều hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, một điều đạp đổ toàn bộ những định kiến mà cô đã xây dựng về anh suốt năm năm qua.

“Người đó… là ai?” Miên Hà cuối cùng cũng thốt lên được, giọng cô khẽ khàng, yếu ớt hơn hẳn so với sự kiêu ngạo ban đầu.

“Là Diêu Minh,” Trần Tuệ đáp, vẫn giữ sự bình thản đến lạ lùng. “Em ấy đã ở bên cạnh tôi trong những năm tháng khó khăn nhất. Không phải để thay thế cô, Miên Hà. Mà là để cùng tôi bước sang một đời sống mới.”

“Diêu Minh…” Miên Hà lặp lại cái tên, như thể đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí mình. Cô là người đã buông bỏ, cô là người đã bước qua. Cô đã tin rằng mình đã hoàn toàn thoát ly khỏi cái bóng của Trần Tuệ, khỏi những tổn thương cũ. Cô đã tự nhủ rằng mình đã mạnh mẽ hơn, đã trưởng thành hơn. Nhưng ngay lúc này, khi nhìn vào Trần Tuệ, nhìn vào sự bình thản đến lạnh lùng của anh, và nghe thấy tin tức về một người khác, về một cuộc sống mới mà anh đã tự xây dựng, cô mới nhận ra.

Người đứng trước mặt cô đã thực sự bước qua nỗi đau năm xưa, đã thực sự trưởng thành, đã thực sự sống tốt hơn. Trong khi chính cô—người tưởng rằng đã buông bỏ, đã cao ngạo nhìn xuống—lại là kẻ giữ lại nhiều suy đoán và định kiến nhất. Miên Hà đã không hề quên. Cô chỉ vờ như đã quên, vờ như đã vượt qua, để rồi tự nhốt mình trong cái vỏ bọc của sự khinh miệt và tự mãn. Và giờ đây, cái vỏ bọc đó đang vỡ tan.

Một khoảng lặng kéo dài, nặng nề hơn cả nghìn lời nói. Trần Tuệ không cần Miên Hà chúc phúc, cũng không cần cô hiểu. Anh chỉ đơn giản thông báo một sự thật. Còn Miên Hà, cô không biết phải nói gì. Lời chúc phúc sẽ là giả dối, lời trách móc lại càng không có lý do.

Cuộc gặp kết thúc không bằng hòa giải, cũng không bằng xung đột. Chỉ còn lại một khoảng lặng kéo dài—nơi cả hai hiểu rằng quá khứ đã không còn khả năng tổn thương thêm ai, nhưng những hiểu lầm chưa chắc đã cần được tháo gỡ. Trần Tuệ đứng dậy trước, không nói thêm lời nào. Anh chỉ khẽ gật đầu một cái cuối cùng, rồi quay lưng bước đi, bỏ lại Miên Hà ngồi đó, một mình, giữa không gian ồn ã của quán cà phê, với ly nước còn nguyên và những mảnh vỡ của định kiến đang tan tành trong tâm trí. Anh đã sống tốt hơn. Cô, dường như, vẫn không chịu chấp nhận điều đó.

💬 Bình luận chương