Long Vô Tình, cái tên nghe có vẻ phong trần lãng tử, nhưng cuộc đời hắn lại là một chuỗi bi kịch hài hước không hồi kết. Hai mươi lăm năm trên cõi đời, hắn là minh chứng sống cho câu nói "số nhọ như chó cắn". Hắn có thể mua chiếc bánh mì được khuyến mãi thêm ruồi, trúng xổ số giải an ủi nhưng làm mất vé trước giờ quay, và đỉnh điểm là lần duy nhất hắn hẹn hò, cô gái lại hóa ra là em họ xa mà hắn chưa từng gặp mặt. Một tên nhân viên văn phòng quèn, lương ba cọc ba đồng, bị sếp đì, đồng nghiệp khinh, người yêu không có, gia đình cũng chẳng mấy khá giả. Cả cuộc đời, vận may của hắn dường như đã bị một thế lực siêu nhiên nào đó rút cạn sạch.
Nơi duy nhất hắn tìm thấy niềm an ủi, nơi duy nhất hắn được là chính mình, chính là trong thế giới của những cuốn tiểu thuyết mạng. Đặc biệt là bộ "Ta Có Hệ Thống Chinh Phục Nữ Tử", một tác phẩm huyền huyễn hậu cung mà hắn mê mẩn. Mê mẩn đến mức hắn có thể kể vanh vách từng chi tiết nhỏ, từng nhân vật phụ, và tất nhiên, từng mỹ nữ trong dàn hậu cung đồ sộ của nam chính. Hắn yêu thích sự hài hước, văn phong thoải mái của tác giả, nhưng cũng không ít lần tức tối đến mức muốn xuyên vào truyện để tẩn cho nam chính một trận vì cái tội ngu ngốc, và giải cứu những mỹ nhân bị tác giả "đì" quá đáng.
Đêm nay cũng vậy, Long Vô Tình đang gặm mì gói, mắt dán vào màn hình máy tính cũ kỹ, đọc chương mới nhất của bộ truyện. Hắn nghiến răng kèn kẹt khi thấy tác giả lại "hành" Tô Mộ Tuyết, một trong những nữ chính tiềm năng, một vị tiên tử băng thanh ngọc khiết, nhưng lại có số phận bi đát và sau này trở thành một yandere chính hiệu vì bị nam chính phũ phàng.
"Cái quái gì thế này?! Lại nữa à?! Tác giả có thù với Tô Mộ Tuyết à? Người ta xinh đẹp, tài giỏi, bị người yêu phản bội, suýt chết đến nơi, giờ lại còn bị gán cho cái danh 'ma nữ'? Nam chính thì như thằng đần, cứ cứu xong là lại vứt xó! Hức! Nếu là mình, mình thề sẽ ôm cô ấy về chăm sóc, cho đến khi cô ấy yêu mình thì thôi!" Long Vô Tình gầm gừ, tay vô thức đấm vào bàn.
Đúng lúc đó, một tiếng "RẦM" lớn vang lên từ ngoài cửa sổ, kèm theo một tia sét xanh tím chói lòa xé toạc màn đêm. Toàn bộ khu nhà mất điện. Màn hình máy tính của Long Vô Tình lóe sáng lần cuối, một ánh sáng trắng chói lòa bùng lên từ bên trong, bao trùm lấy Long Vô Tình. Hắn cảm thấy một lực hút mạnh mẽ, cơ thể nhẹ bẫng, rồi xoáy vào một vòng xoáy vô tận của ánh sáng và màu sắc. Ý thức của hắn dần chìm vào bóng tối.
* * *
"Ưm... đau quá..."
Long Vô Tình rên khẽ, cố gắng mở mắt. Đầu hắn đau như búa bổ, toàn thân ê ẩm. Hắn nghĩ mình vừa bị điện giật, hoặc bị sét đánh, và giờ đang nằm trong bệnh viện. Nhưng khi đôi mắt hé mở, cảnh tượng đập vào mắt hắn không phải là trần nhà trắng toát hay mùi thuốc sát trùng quen thuộc.
Thay vào đó là một tán cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê che khuất cả bầu trời xanh thẳm. Xung quanh là tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, và một mùi hương đất ẩm cùng hoa cỏ dại thoang thoảng trong không khí. Hắn đang nằm trên một thảm cỏ mềm mại, dưới một gốc cây cổ thụ khổng lồ.
"Đây... đây là đâu?" Long Vô Tình lồm cồm ngồi dậy, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng một cách kỳ lạ. Hắn cúi xuống nhìn trang phục của mình. Không phải bộ đồ ngủ bèo nhèo hắn vẫn mặc, mà là một bộ trường bào màu xám tro, chất liệu thô ráp nhưng lại có vẻ gì đó cổ kính, như thể vừa bước ra từ một bộ phim kiếm hiệp.
Hắn vươn tay sờ lên mặt, rồi véo một cái thật mạnh vào đùi.
"Ái! Đau! Không phải mơ?!"
Long Vô Tình hoảng hốt đứng bật dậy, đảo mắt nhìn quanh. Cảnh vật xung quanh quá đỗi chân thực, quá đỗi sống động. Những cây cổ thụ cao đến nỗi ngọn của chúng như chạm tới mây xanh, những bông hoa dại khoe sắc rực rỡ, những viên đá cuội lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Hắn có cảm giác quen thuộc đến lạ thường.
"Cái rừng cây này... những viên đá này... chẳng lẽ... không thể nào..." Hắn lẩm bẩm, trái tim đập thình thịch. Hắn bước đi, càng đi càng thấy quen thuộc. Đây chính là miêu tả về "Rừng Mộng Huyễn" trong cuốn tiểu thuyết hắn vừa đọc! Cái nơi mà nam chính từng lạc vào, và gặp gỡ vô số kỳ ngộ cùng mỹ nhân!
"Mình... mình xuyên không rồi?!" Long Vô Tình thốt lên, giọng run rẩy không tin nổi. "Xuyên không thật sao?! Xuyên vào cuốn tiểu thuyết 'Ta Có Hệ Thống Chinh Phục Nữ Tử'?!"
Ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, một âm thanh điện tử lạnh lùng vang vọng trong tâm trí hắn, cùng một bảng thông báo màu xanh lam mờ ảo hiện ra trước mắt.
**[Hệ Thống Tình Yêu Kích Hoạt]**
**[Chào mừng Chủ Nhân Long Vô Tình đến với thế giới của 'Ta Có Hệ Thống Chinh Phục Nữ Tử'.]**
**[Nhiệm vụ đầu tiên của Chủ Nhân: Sống sót và chinh phục!]**
**[Mục tiêu của Hệ Thống: Giúp Chủ Nhân thay đổi vận mệnh bi thảm, sở hữu dàn hậu cung 'khủng' và trở thành Chúa Tể của thế giới này!]**
**[Phúc lợi khởi đầu của Chủ Nhân: Bạn đã được ban tặng một 'Hạt Giống May Mắn' (tạm thời) để bù đắp cho vận xui truyền kiếp. Hiệu lực: 1 giờ.]**
**[Lưu ý: Hạt Giống May Mắn không loại bỏ hoàn toàn vận xui của Chủ Nhân, mà chỉ biến nó thành những 'cơ hội' bất ngờ. Hãy cẩn trọng!]**
Long Vô Tình há hốc mồm. Hắn dụi mắt mấy lần, nhưng bảng thông báo vẫn hiển hiện rõ ràng. "Hệ... hệ thống?! Thật sự có hệ thống sao?!" Hắn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Từ một kẻ số nhọ, giờ hắn lại có hệ thống, còn được xuyên không vào cuốn tiểu thuyết yêu thích! Đây là mơ sao? Hay hắn đã chết và đây là kiếp sau?
"Hạt Giống May Mắn... 1 giờ..." Hắn nhẩm lại. "Không loại bỏ hoàn toàn vận xui, mà chỉ biến thành cơ hội bất ngờ... Tức là mình vẫn có thể gặp chuyện xui, nhưng cái xui đó lại dẫn đến cái may?" Hắn vò đầu bứt tai. Dù sao thì, có còn hơn không! Cuộc đời hắn chưa bao giờ có 'may mắn' theo nghĩa đen cả!
"Được thôi, sống sót và chinh phục!" Long Vô Tình hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Đầu tiên là phải rời khỏi cái rừng này đã. Rừng Mộng Huyễn nổi tiếng là nguy hiểm, mà mình thì mới xuyên không, tu vi chắc là phế vật cấp độ không có." Hắn thử vận dụng một chút linh lực, nhưng chỉ thấy trong đan điền trống rỗng, không một chút khí tức nào. "Đúng như dự đoán, phế vật." Hắn thở dài.
Với "Hạt Giống May Mắn" đang hoạt động, Long Vô Tình quyết định thử vận may của mình. Hắn chọn một hướng ngẫu nhiên và bắt đầu đi.
"Xem nào, vận may kiểu mới của mình sẽ thế nào đây?" Hắn lẩm bẩm.
Hắn đi được vài bước thì vấp phải một cái rễ cây, suýt ngã sấp mặt. "Hức, hạt giống may mắn kiểu gì mà vẫn vấp cục đá?" Hắn đứng thẳng dậy, nhìn xuống chỗ mình vừa vấp. Đó không phải là rễ cây bình thường, mà là một thân cây cổ thụ đã mục ruỗng, bên dưới lộ ra một hang động nhỏ. Từ trong hang động, một làn hương thơm ngát tỏa ra, khiến tinh thần hắn sảng khoái. "Cái này... có khi là linh dược?" Long Vô Tình cẩn thận thò đầu vào, thấy bên trong là một cây nấm linh chi màu tím biếc, tỏa ra ánh sáng yếu ớt. "Má ơi, thật sự là linh dược!"
Hắn mừng rỡ định nhổ cây nấm, nhưng đúng lúc tay chạm vào, cây nấm bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, rồi nổ tung thành một làn khói tím lấp lánh, biến mất không dấu vết.
"Cái... cái quái gì thế này?!" Long Vô Tình ngơ ngác nhìn lòng bàn tay trống rỗng. "May mắn kiểu gì mà linh dược cũng tự nổ?!"
**[Hệ Thống Tình Yêu]:** *Lưu ý của Hệ Thống: Hạt Giống May Mắn biến vận xui thành 'cơ hội bất ngờ', không đảm bảo Chủ Nhân sẽ thành công trong mọi việc. Việc Chủ Nhân không sở hữu linh dược cũng là một 'cơ hội' để tìm kiếm những 'cơ hội' khác.*
"Cơ hội cái đầu ngươi!" Long Vô Tình rủa thầm. "Vận xui của ta thật sự đã lên một tầm cao mới rồi!"
Hắn tiếp tục đi. Lần này, hắn không gặp linh dược nổ, nhưng lại bị một con thỏ trắng muốt, to như con chó, đuổi theo đòi cắn vào chân. "Ơ kìa! Thỏ mà cũng hung dữ vậy sao?! Tránh ra! Ta không ăn thịt ngươi đâu!" Hắn vừa chạy vừa la, cuối cùng cũng cắt đuôi được con thỏ "dễ thương" kia.
Sau một hồi đi lạc, hắn nhận ra mình đã đi sâu hơn vào rừng. Cây cối càng lúc càng rậm rạp, ánh sáng mặt trời khó lọt qua, tạo nên một khung cảnh u ám. Bỗng, hắn nghe thấy một tiếng rên khẽ, yếu ớt, như tiếng gió thoảng qua.
"Tiếng gì vậy?" Long Vô Tình dừng lại, lắng tai nghe. Tiếng rên lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, mang theo chút thống khổ.
"Có người sao?" Hắn cẩn thận bước từng bước, men theo âm thanh. Trong cuốn tiểu thuyết, Rừng Mộng Huyễn là nơi ẩn chứa nhiều bí mật, và cũng là nơi nam chính thường xuyên gặp gỡ các mỹ nhân trong tình trạng nguy hiểm. Chẳng lẽ...
Hắn đi qua một bụi cây rậm rạp, và cảnh tượng đập vào mắt hắn khiến tim hắn đập loạn xạ.
Trong một khoảng đất trống nhỏ, dưới gốc một cây cổ thụ khô héo, một thiếu nữ đang nằm bất động. Nàng mặc một bộ y phục màu trắng tinh khôi, nhưng giờ đã rách nát và vấy máu. Mái tóc đen nhánh xõa tung trên thảm cỏ, khuôn mặt tái nhợt như ngọc, đôi môi anh đào khô khốc. Dù đang trong tình trạng thê thảm, vẻ đẹp của nàng vẫn khiến người ta phải nín thở. Làn da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo, đôi lông mi dài khẽ rung động, như một vị tiên tử đang say ngủ.
"Tô... Tô Mộ Tuyết?!" Long Vô Tình thốt lên, giọng lạc đi. Hắn không thể nhầm lẫn được. Vẻ đẹp này, khí chất này, và cả vết thương chí mạng ở sườn nàng, tất cả đều giống hệt như những gì được miêu tả trong tiểu thuyết. Đây chính là "Tiên Tử Băng Tuyết", Tô Mộ Tuyết, người mà hắn thương cảm nhất trong truyện!
Hắn nhanh chóng nhận ra tình trạng của nàng. Linh lực hỗn loạn, khí tức yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Nàng đang bị trọng thương, có lẽ là do tẩu hỏa nhập ma hoặc bị kẻ thù tấn công. Nếu không được cứu chữa kịp thời, nàng chắc chắn sẽ chết!
Một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng Long Vô Tình. Hắn vừa kinh ngạc, vừa lo lắng, lại vừa có chút... phấn khích. Phấn khích vì hắn thật sự đã xuyên vào truyện, và nhân vật đầu tiên hắn gặp lại chính là Tô Mộ Tuyết! Nhưng lo lắng vì... nàng là một yandere tiềm năng! Cứu nàng liệu có phải là chôn sống chính mình không?
"Chết tiệt, mình có nên cứu không?" Long Vô Tình lẩm bẩm, giằng xé nội tâm. "Trong truyện, nam chính cứu cô ấy, rồi lại bỏ rơi cô ấy. Sau đó cô ấy mới trở thành yandere. Giờ mình cứu cô ấy, rồi mình làm gì? Bỏ chạy sao? Hay là..."
Nhưng nhìn thấy nàng nằm bất động, yếu ớt như vậy, trái tim hắn không cho phép hắn làm ngơ. Dù thế nào đi nữa, hắn không phải là kẻ vô tình. Hắn là Long Vô Tình, nhưng hắn có tình.
"Thôi kệ đi! Cứu người là trên hết!" Long Vô Tình hít sâu một hơi, quỳ xuống bên cạnh Tô Mộ Tuyết.
Hắn kiểm tra vết thương của nàng. Một vết rách sâu ở vùng bụng, máu đã khô lại nhưng vẫn rỉ ra một chút, kèm theo một luồng hắc khí nhàn nhạt bao quanh. "Đây là vết thương do tà thuật gây ra, cộng thêm việc linh lực của nàng bị phản phệ..." Hắn nhớ lại những kiến thức lượm lặt được từ tiểu thuyết. "Cần phải loại bỏ hắc khí, sau đó ổn định linh lực, rồi cầm máu và băng bó."
Vấn đề là, hắn không có linh dược, không có tu vi, và cũng không phải y sĩ!
"Hừm, Hệ Thống, ngươi có cách nào không?" Long Vô Tình hỏi thầm trong đầu.
**[Hệ Thống Tình Yêu]:** *Để loại bỏ hắc khí, Chủ Nhân có thể sử dụng linh lực thuần dương của mình để thanh tẩy. Để ổn định linh lực, cần một nguồn linh khí ôn hòa hoặc một người có tu vi cao truyền dẫn.*
"Linh lực thuần dương? Ta có linh lực đâu mà thuần dương!" Long Vô Tình muốn đập đầu vào đá. "Tu vi ta bằng không! Nguồn linh khí ôn hòa thì ở đâu ra?"
Hắn nhìn Tô Mộ Tuyết, rồi nhìn lại bộ trường bào của mình. "Thôi được rồi, không có thuốc men thì dùng cách thô sơ vậy."
Hắn cởi bộ trường bào của mình ra, xé một mảnh vải sạch sẽ. Hắn dùng nước từ một con suối nhỏ gần đó để làm ướt mảnh vải, rồi cẩn thận lau sạch vết máu và hắc khí quanh vết thương của Tô Mộ Tuyết. Tay hắn run rẩy, vì đây là lần đầu tiên hắn chạm vào một thiếu nữ, lại còn là một tiên tử xinh đẹp như vậy. Mùi hương thanh khiết từ cơ thể nàng xộc vào mũi hắn, khiến hắn có chút xao động.
"Ôi trời, nhẹ nhàng thôi nào Long Vô Tình! Ngươi mà làm đau cô ấy là toi đời đấy!" Hắn tự nhủ.
Sau khi lau sạch, hắn lấy mảnh vải còn lại, cẩn thận băng bó vết thương cho nàng. Hắn nhớ trong truyện, có một đoạn nam chính dùng linh lực truyền vào cơ thể Tô Mộ Tuyết để ổn định linh lực cho nàng. Hắn không có linh lực, nhưng hắn có "Hạt Giống May Mắn" đang hoạt động. Có lẽ, nó sẽ giúp hắn bằng cách nào đó?
Long Vô Tình hít thở sâu, đặt lòng bàn tay lên đan điền của Tô Mộ Tuyết. Hắn nhắm mắt lại, tập trung hết sức, cố gắng tưởng tượng ra việc truyền linh lực. Một luồng khí ấm áp, yếu ớt, đột nhiên thoát ra từ lòng bàn tay hắn, từ từ len lỏi vào cơ thể nàng. Luồng khí này không mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng tinh khiết và dịu dàng, giống như một dòng suối mát lành đang xoa dịu những cơn đau trong cơ thể nàng.
"Thật sự có tác dụng sao?!" Long Vô Tình kinh ngạc. Hắn cảm thấy "Hạt Giống May Mắn" trong cơ thể đang tỏa ra một năng lượng đặc biệt, thúc đẩy linh lực yếu ớt của hắn (mà hắn không biết từ đâu ra) phát huy tác dụng.
Khi luồng linh khí của hắn tiếp xúc với linh lực hỗn loạn của Tô Mộ Tuyết, cơ thể nàng khẽ run rẩy. Hắc khí quanh vết thương cũng dần tan biến dưới sự thanh tẩy của linh khí thuần dương của hắn. Đột nhiên, Long Vô Tình cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ Tô Mộ Tuyết, như thể nàng đang cố gắng hấp thu toàn bộ linh khí của hắn.
"Này, này! Từ từ thôi chứ! Cô mà hút hết của ta là ta chết đấy!" Hắn lẩm bẩm, mồ hôi bắt đầu vã ra. Tuy linh khí của hắn yếu ớt, nhưng nó vẫn là của hắn!
Trong lúc hắn đang cố gắng duy trì việc truyền linh lực, Tô Mộ Tuyết bỗng nhiên cử động. Đôi môi nàng khẽ mấp máy, một tiếng rên khẽ thoát ra, rồi nàng đưa tay lên. Bàn tay ngọc ngà của nàng, dù vẫn còn yếu ớt, lại bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay của Long Vô Tình, siết chặt một cách đầy chiếm hữu.
Long Vô Tình giật mình. "Cô nương tỉnh rồi sao?" Hắn nhìn nàng, nhưng đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền, chỉ là hàng mi khẽ rung động. Nàng vẫn bất tỉnh, nhưng cái nắm tay này...
"Ưm... Long... Long..." Tô Mộ Tuyết khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng lại mang theo một sự mê hoặc kỳ lạ. Nàng gọi tên hắn sao? Hay là một âm thanh nào đó tương tự?
Long Vô Tình cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể. Cái nắm tay này không giống như của một người đang hấp hối, mà giống như một đứa trẻ đang bám víu vào thứ duy nhất nó tin tưởng, thứ duy nhất nó muốn giữ lại. Hắn nhớ lại những mô tả về tính cách yandere của Tô Mộ Tuyết trong truyện. Chẳng lẽ, hạt giống yandere đã được gieo trồng ngay từ khoảnh khắc này sao?
Hắn tiếp tục truyền linh lực, cảm thấy cơ thể nàng dần ổn định. Vết thương không còn rỉ máu, hắc khí đã hoàn toàn biến mất. Khuôn mặt nàng dần lấy lại chút huyết sắc, không còn tái nhợt như lúc đầu.
Sau một lúc, Long Vô Tình thở phào nhẹ nhõm. "Hú hồn, cuối cùng cũng xong..." Hắn cố gắng rút tay ra, nhưng bàn tay của Tô Mộ Tuyết vẫn nắm chặt lấy cổ tay hắn, không chịu buông. Thậm chí, nàng còn kéo hắn lại gần hơn, đầu nàng vô thức gục vào vai hắn, như một đứa trẻ đang tìm kiếm hơi ấm.
Long Vô Tình cứng đờ người. Hắn nhìn xuống thiếu nữ xinh đẹp đang say ngủ trong vòng tay mình, cảm thấy bất lực. "Thôi rồi, vừa cứu người xong lại tự chôn mình à?" Hắn khẽ thở dài. Hệ thống vẫn im lặng, như thể đang cười nhạo vận mệnh trớ trêu của hắn.
Hắn mắc kẹt. Thực sự mắc kẹt. Vận xui của hắn chưa bao giờ "may mắn" đến thế này, nhưng cũng chưa bao giờ "khó xử" đến mức này.