Bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Rin tỉnh dậy giữa một không gian lạnh lẽo, mùi ẩm mốc và bụi cũ kỹ xộc vào mũi, đánh thức từng tế bào đang ngủ vùi. Đầu óc cô trống rỗng, một tấm màn đen đặc bao phủ ký ức, không một mảnh vụn nào còn sót lại về quá khứ, về cô là ai, hay tại sao cô lại ở đây. Duy nhất một cảm giác tồn tại rõ ràng: cái lạnh buốt xuyên qua lớp vải đồng phục rách nát, và sợi xích kim loại nặng trịch quấn quanh cổ tay trái.
Cô hé mắt, đồng tử từ từ thích nghi với thứ ánh sáng yếu ớt, ma mị. Đó là một màu đỏ thẫm, như máu loãng đổ trên vải nhung, hắt vào từ khung cửa sổ Gothic cao vút. Phía ngoài, một vầng trăng khổng lồ, đỏ rực như nhãn cầu của một sinh vật khổng lồ đang dõi theo, treo lơ lửng trên nền trời đêm vĩnh cửu. Mặt Trăng Máu. Cái tên không biết từ đâu bật ra trong tâm trí cô, lạ lẫm mà lại quen thuộc đến rợn người.
Rin ngồi dậy, cảm nhận từng thớ cơ trên cơ thể căng cứng vì tê cóng. Bộ đồng phục học sinh màu xám tro, vốn dĩ thanh lịch, giờ đây tả tơi, rách toạc ở vai và đầu gối, nhuốm những vệt bẩn khô cứng không rõ là bùn đất hay máu. Cô nhìn xuống cổ tay. Một chiếc còng số 8 cũ kỹ, hoen gỉ, bị đứt một bên, vẫn còn bám chặt lấy da thịt. Chiếc còng lạnh lẽo như một lời nhắc nhở không lời về một sự giam cầm nào đó, hay một cuộc trốn thoát dang dở.
Không có hoảng loạn. Không có sợ hãi. Trái ngược với những gì một người bình thường sẽ cảm thấy khi mất trí nhớ và bị nhốt trong một nơi xa lạ, Rin chỉ cảm thấy một sự bình tĩnh đến kỳ lạ. Cô sờ lên vết còng, rồi đưa tay chạm vào những mảnh vỡ thủy tinh vương vãi trên sàn đá cẩm thạch nứt nẻ. Phía trên là một chiếc đèn chùm bằng sắt uốn lượn, đã cũ kỹ và chỉ còn trơ lại vài bóng đèn hỏng. Đây là một hành lang, hay một sảnh lớn? Kiến trúc Gothic pha lẫn hiện đại tạo nên một vẻ đẹp ma mị, nhưng sự mục nát và hoang tàn lại phủ một lớp rêu phong chết chóc lên tất cả.
"Chết tiệt," cô lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Đó là từ đầu tiên cô nói ra, một lời nguyền rủa vô cảm cho tình cảnh của chính mình.
Bằng trực giác, Rin nhận ra mình không thể ngồi yên. Sự sống còn mách bảo cô phải di chuyển, phải tìm hiểu. Cô đứng dậy, đôi chân hơi loạng choạng nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Cô đi dọc hành lang dài vô tận, những ô cửa sổ cao vút đóng kín như những đôi mắt buồn bã, chỉ có ánh trăng máu xuyên qua, vẽ nên những vệt sáng đỏ lòm trên nền gạch đen. Mùi kim loại tanh tưởi thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và chút hương hoa lạ lẫm.
Mỗi bước chân của Rin đều vang vọng trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như tiếng trống dồn trong một ngôi đền bỏ hoang. Cô lắng nghe, mọi giác quan được đẩy lên cực độ. Không có tiếng chim hót, không tiếng gió thổi. Chỉ có sự im lặng vĩnh cửu của màn đêm. Bất chợt, một tiếng nức nở nhỏ, như tiếng mèo con bị bỏ rơi, vang lên từ cuối hành lang.
Rin dừng lại. Trực giác mách bảo cô nên tránh xa. Nhưng một phần khác, một sự tò mò lạnh lùng và thực tế, lại thúc đẩy cô tìm hiểu. Cô không cảm thấy sợ hãi, chỉ là sự tính toán: liệu đó có phải là mối đe dọa, hay một manh mối? Cô siết chặt nắm tay, sợi xích trên cổ tay cô va vào nhau, tạo ra tiếng lách cách khẽ khàng. Cô cúi người, nhặt một mảnh gạch vụn sắc nhọn từ bức tường vỡ. Không có vũ khí nào tốt hơn, cô phải tự tạo ra.
Tiếng nức nở dẫn cô đến một phòng học cũ kỹ, cánh cửa gỗ sồi nặng nề đã mục nát, hé mở một khe nhỏ. Ánh trăng máu xuyên qua ô cửa sổ cao, nhuộm đỏ căn phòng. Bên trong, một cô gái nhỏ nhắn ngồi co ro giữa đống bàn ghế đổ vỡ. Cô ta mặc bộ đồng phục trắng tinh, không một vết bẩn, mái tóc đen dài xõa xuống che gần hết khuôn mặt. Vóc dáng cô ta gầy gò, trông như một con búp bê sứ.
"Ai đó...?" Giọng cô gái yếu ớt, run rẩy, như sắp tan biến vào không khí.
Rin không trả lời. Cô đứng ở ngưỡng cửa, quan sát. Cô gái kia vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ co mình hơn, tay ôm chặt một con thú nhồi bông cũ kỹ, màu xám bạc đã phai mờ. Vẻ yếu ớt đó, trong cái không gian kỳ dị này, lại khiến Rin cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ. Nó quá... giả tạo.
"Tại sao... anh ấy lại bỏ rơi em?" Cô gái lại nức nở, giọng điệu chuyển từ yếu ớt sang một âm vực cao hơn, đầy sự oán trách. "Em đã làm tất cả vì anh ấy... Em đã... *xóa bỏ* tất cả những kẻ cản đường tình yêu của chúng ta..."
Đột nhiên, cô gái ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cô ta xinh đẹp một cách kinh ngạc, đôi mắt to tròn, trong veo như thủy tinh, được bao quanh bởi hàng mi dài cong vút. Nhưng bên dưới sự trong sáng đó là một tầng điên loạn ẩn giấu. Một nụ cười méo mó từ từ hiện ra trên môi cô ta, kéo căng đến mức không tự nhiên. Đôi mắt trong veo bắt đầu lấp lánh một thứ ánh sáng đỏ rực, phản chiếu ánh trăng máu.
"Anh ấy sẽ không bao giờ nhìn em đâu..." cô gái thì thầm, giọng nói giờ đây không còn yếu ớt, mà đầy rẫy sự ám ảnh và tuyệt vọng, "nếu còn có những con nhỏ khác dám lảng vảng quanh anh ấy."
Cơ thể cô gái bắt đầu biến đổi. Mái tóc đen dài, mềm mại kia bỗng cứng lại, từng sợi tóc nhọn hoắt như những chiếc gai, vươn dài ra, quất mạnh vào không khí. Đôi mắt trong veo chảy ra hai dòng lệ đen đặc như hắc ín, mang theo mùi tanh nồng của máu tươi. Từ khớp ngón tay thon thả, những chiếc kéo sắc nhọn bằng xương trắng từ từ mọc ra, kéo giãn da thịt, nhỏ từng giọt máu đen xuống sàn. Chúng không phải là những chiếc kéo bình thường, mà là những lưỡi dao rực rỡ, được nối với nhau bằng xương và gân, sẵn sàng cắt xé bất cứ thứ gì.
Rin không chớp mắt. Cô phân tích. Đây là một mối đe dọa. Một con quái vật ẩn mình trong vẻ ngoài ngây thơ. Cô không cảm thấy sợ hãi, chỉ là một sự đánh giá lạnh lùng về khả năng chiến đấu.
"Ngươi là ai...?" Cô gái hỏi, giọng nói giờ đây đã biến thành một âm thanh gào thét chói tai, vang vọng khắp căn phòng, "Ngươi cũng muốn cướp anh ấy khỏi ta sao?!"
Rin không trả lời. Cô gái lao tới, những chiếc kéo xương trắng vung lên, xé gió vun vút. Rin né tránh, phản xạ nhanh như chớp. Cô gái quá nhanh, quá điên loạn, nhưng động tác lại có phần... thiếu kiểm soát. Rin tận dụng kẽ hở đó. Cô lách mình qua một bên, dùng mảnh gạch vụn chém mạnh vào cánh tay đang vung kéo của đối thủ.
"A!" Cô gái rít lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà là một tiếng gầm gừ giận dữ. "Ngươi dám... làm tổn thương ta?! Ngươi dám ngăn cản tình yêu của ta?!"
Những chiếc kéo xương vụt tới tấp, tạo thành một cơn mưa lưỡi dao xoáy vào Rin. Cô lùi lại, nhảy vọt lên một chiếc bàn đổ, dùng chân đạp mạnh vào tường để bật người sang ngang, tránh thoát những đòn tấn công chí mạng. Ánh trăng máu hắt qua cửa sổ, chiếu rõ những đường nét điên cuồng trên khuôn mặt cô gái, cùng với sự khát máu trong đôi mắt đen ngòm.
"Tình yêu của ngươi là gì?" Rin lạnh lùng hỏi, giọng cô không chút cảm xúc, "Là sự chiếm hữu sao? Là sự hủy diệt sao?"
Lời nói của Rin như một gáo nước lạnh tạt vào sự cuồng loạn của cô gái. Cơ thể cô ta khựng lại một thoáng. "Ngươi... ngươi không hiểu! Ngươi không hiểu tình yêu là gì!"
"Không," Rin đáp gọn lỏn. "Ta không hiểu. Và ta cũng không muốn hiểu cái thứ tình yêu bệnh hoạn của ngươi."
Một luồng năng lượng vô hình tỏa ra từ Rin. Đó là "Sự Chối Bỏ" – một lá chắn tinh thần vững chắc trước mọi sự điên loạn, mọi lời nói lụy tình. Lời nói của cô, không chút cảm xúc, không chút sợ hãi, không chút hận thù, như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào trung tâm của sự ám ảnh. Cô gái ôm đầu rít lên đau đớn, những chiếc kéo xương khựng lại giữa không trung. Cô ta không thể chịu đựng được sự lạnh lùng và thực tế của Rin.
"Ngươi... ngươi là quỷ!" Cô gái gào lên. "Ngươi không có trái tim! Ngươi không có tình yêu!"
Trong khoảnh khắc cô gái đang vật lộn với những lời nói của Rin, Rin đã hành động. Cô lao thẳng tới, ánh mắt sắc như dao găm quét qua mọi ngóc ngách căn phòng, tìm kiếm. Cô gái đang giữ chặt con thú nhồi bông cũ kỹ, ôm nó vào lòng như báu vật. Đó là thứ duy nhất không biến đổi, không ghê rợn, nhưng lại tỏa ra một thứ năng lượng kỳ lạ.
"Đó là..." Rin lẩm bẩm, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.
"Không! Không được chạm vào!" Cô gái gào thét, như thể đọc được ý nghĩ của Rin. Cô ta vung kéo điên cuồng hơn, tạo ra một bức tường lưỡi dao để bảo vệ con thú nhồi bông.
Rin biết mình đã tìm thấy thứ cần tìm. Đó là "Kỷ Vật". Món đồ chứa chấp niệm, chứa đựng linh hồn. Nếu cô phá hủy nó...
Cô lùi lại, tránh né những nhát cắt chí mạng. Đôi mắt cô dõi theo từng chuyển động của cô gái, tính toán. Mảnh gạch vụn trong tay Rin không đủ để xuyên thủng lớp bảo vệ bằng xương và ám ảnh này. Cô cần một thứ gì đó mạnh hơn, sắc bén hơn. Cô liếc nhìn xung quanh. Một giá sách cũ kỹ đổ sụp, những mảnh gỗ sắc nhọn vương vãi.
Cô gái lao tới, những chiếc kéo xương xé toạc không khí. Rin không tránh né hoàn toàn. Cô chủ động đón lấy một nhát chém sượt qua vai, máu tươi rỉ ra, nhưng chính nhờ đó, cô đã áp sát được đối thủ. Tay phải Rin vung mạnh, không phải tấn công cô gái, mà là nắm lấy một mảnh gỗ sắc nhọn từ giá sách. Cô xoay người, tránh cú đánh tiếp theo, rồi dùng lực toàn thân, đâm mạnh mảnh gỗ đó vào con thú nhồi bông mà cô gái đang ôm chặt.
"KHÔNGGGGGGG!" Cô gái thét lên một tiếng kinh hoàng, đau đớn tột độ.
Mảnh gỗ xuyên qua lớp vải mục nát, xuyên qua lớp bông cũ kỹ, và xuyên qua... một trái tim đang đập. Con thú nhồi bông run rẩy dữ dội, một luồng ánh sáng đỏ thẫm bùng lên từ bên trong, rồi vỡ tan tành thành vô số hạt bụi li ti, biến mất vào không khí.
Cùng lúc đó, cơ thể cô gái cũng cứng đờ. Đôi mắt đen ngòm chuyển sang màu xám xịt, những chiếc kéo xương co rút lại, hóa thành bụi. Mái tóc gai nhọn rụng lả tả. Cơ thể cô ta đổ sụp xuống sàn, trở lại hình dạng của một cô gái nhỏ nhắn, yếu ớt, nhưng giờ đây đã không còn sự sống. Khuôn mặt xinh đẹp trở nên thanh thản một cách kỳ lạ, như một giấc ngủ vĩnh hằng, không còn sự điên loạn hay ám ảnh.
Rin đứng đó, hơi thở đều đặn, máu từ vai vẫn rỉ ra, nhưng cô không màng đến. Cô nhìn xác cô gái, rồi nhìn mảnh gỗ vụn trong tay. Không có hối hận. Không có cảm xúc. Chỉ có sự thật trần trụi của sự sống còn. Cô đã giết một "linh hồn", một "yandere".
Cô lau vết máu trên mảnh gỗ, rồi vứt bỏ nó. Cảm giác trống rỗng trong đầu cô vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một mảnh ghép nhỏ đã được lấp đầy: cô biết mình phải làm gì. Cô phải sống sót. Và để sống sót, cô phải đối mặt với những linh hồn cuồng loạn này, những kẻ sống và chết vì cái gọi là tình yêu.
Rin bước ra khỏi căn phòng đổ nát, ánh trăng máu vẫn rọi sáng hành lang dài vô tận. Phía trước cô, bóng tối vẫn còn rất nhiều. Học viện Vong Tình, nơi linh hồn điên dại tụ tập, dường như chỉ vừa mới hé mở một góc nhỏ của sự kinh hoàng tiềm ẩn. Cô không biết mình là ai, nhưng cô biết mình sẽ không gục ngã. Cái lạnh lùng, thực tế và sự chối bỏ tình yêu bệnh hoạn của cô sẽ là vũ khí mạnh nhất của cô trong thế giới điên rồ này.
Đột nhiên, một âm thanh khác vang lên. Không phải tiếng nức nở, cũng không phải tiếng gào thét. Đó là tiếng những viên bi lăn lóc trên sàn đá, theo sau là tiếng cười khúc khích của một đứa trẻ. Tiếng cười đó, trong cái không gian vắng lặng này, lạnh gáy hơn bất kỳ tiếng hét nào.
Rin siết chặt nắm tay, sợi xích trên cổ tay cô lách cách. Một cuộc đối đầu mới, một thử thách mới. Cô không có thời gian để nghỉ ngơi.